
Đó là một dòng chữ ở bìa cuối cuốn Hoen gỉ – cuốn tiểu thuyết đầu tay
của tôi, viết năm 1994, khi 20 tuổi. Cũng năm đó, hoặc trước nữa, tôi
còn viết một truyện ngắn nhan đề: Người ta nghiêm túc ở tuổi hai mươi,
đăng báo Tiền Phong, mục Tác phẩm tuổi xanh. Giờ gặm lại những thứ đó,
thấy nho còn xanh lắm, thậm chí là rất non đằng khác. Nhưng khi người ta
trẻ, người ta có quyền nghĩ mình nghiêm túc, có quyền bi quan, tuyệt
vọng, ủ dột, và có quyền khác biệt.
Khi chị Châu Minh, biên tập viên NXB Hà Nội hỏi tôi muốn đề từ câu nào trên bìa sách, tôi đã chọn câu ấy: “Người ta giống nhau ở chỗ không ai giống ai cả”,
vì nó phù hợp với cuốn tiểu thuyết, với nhân vật chính, một gã nhà báo
lập dị. Có thể hồi đó tôi say mê sự khác biệt của mình. Thì sao nữa,
viết văn chính là một sự khác biệt, một sự ngu ngốc, điên rồ.
Nhưng con người là những kẻ vô lý, hoặc ít ra xã hội chúng ta có thói
quen là vậy, thích đồng hóa mọi thứ, họ khó có thể chấp nhận sự khác
biệt, từ hình thức đến suy nghĩ của những kẻ khác. Gần đây họ đang xúm
vào ném đá cậu bé Đỗ Nhật Nam, chỉ vì cậu này có trả lời phỏng vấn đại ý
rằng cậu ta không thích truyện tranh, cậu gọi truyện tranh là một con
sâu đục khoét tâm hồn. Thậm chí cách đây mấy hôm tên cậu liên tục được
nhắc tới trong bữa cơm của các bậc cao niên. Thoạt tiên tôi chẳng nhớ ra
nổi cái tên này, và chẳng hiểu các cụ nói về chuyện gì nữa, mãi sau tôi
mới nhớ ra đã từng gặp cậu bé này trong một event gặp gỡ cộng tác viên
của Thái Hà Book, cậu được báo chí săn đón, gọi cậu là thần đồng. Cậu
nói năng như người lớn, nói nhanh như liên thanh, xưng tôi, rất tự tin.
Nhưng như thế thì đã làm sao? Phải thú nhận một điều là đã hơn một lần
tôi từng nghĩ truyện tranh là nhảm nhí, đa phần ảnh hưởng không tốt đến
trẻ nhỏ. Tôi cũng không thích bọn trẻ suốt ngày dán mắt vào phim hoạt
hình nữa, ngay cả khi tôi cùng chúng xem hết tập này đến tập khác Mèo béo Oggy và những con gián.
Tôi ngạc nhiên khi các dư luận viên dân chủ mạng của chúng ta lại có
thể phẫn nộ đến vậy vì quan điểm của một cậu bé bất đồng với họ. Chúng
ta đừng mơ đến nền dân chủ, không phải vì lũ lợn cai trị quá độc tài, mà
đơn giản là bởi nó (nền dân chủ), là quá xa xỉ với một cái trại gia
súc, vậy thôi.
Bạn có thể yêu thích phim khiêu dâm, tốt thôi, điều đó chứng tỏ bản
năng duy trì nòi giống của bạn khá mạnh. Bạn thích truyện diễm tình tôi
viết, vâng tốt quá, bạn là người thích lãng mạn hoa tình. Nhưng đừng vì
thế bắt mọi người phải giống như bạn. Vẫn còn vô số người có thiên hướng
yêu thích phim hoạt hình, phim Hàn Quốc, phim tài liệu, hoặc đơn giản
là họ không thích phim ảnh hoặc tiểu thuyết, sách vở…
Khó mà đòi hỏi có sự tôn trọng ở xã hội này, nhất là tôn trọng sự
khác biệt của nhau. Câu chuyện về cậu bé kia chỉ là một phần nổi rất nhỏ
của tảng băng lạnh lẽo này. Nó tồn tại ở đó mà người ta không hay biết,
luôn đổ hết mọi lỗi cho cơ chế, nhưng họ ít khi nhận thức được nó ở
chính nhận thức của họ, ẩn sâu trong định kiến của chính họ, thậm chí có
thể gọi nó là ý thức hệ hoặc tư duy bày đàn cũng không có gì là quá
đáng.
Chủ đề này có nhiều điều để bóng bàn, sẽ trở lại sau ít phút, lưu tạm vào đây đã.
[Ban nãy viết khá dài, bụp phát thao tác sao đấy go back one page mất sạch :(]
Tôi đã trở lại, sau khi pha thêm một cốc cà phê bự, ngồi giữa cái
quán nhỏ bên đường vành đai 3 Khuất Duy Tiến. Đã muộn rồi, nhưng những
chiếc xe tải vẫn chạy rầm rầm ở đường trên cao lẫn làn bên dưới. Những
đồng chí công an phường ngồi trên thùng chiếc xe tải bé tí, lượn lờ qua
nhắc nhở tắt đèn ngay lúc 11h đêm. Đấy, họ không thích việc một gã bán
cà phê mặc dù đã hết khách đóng cửa vẫn lụi cụi ngồi gõ gõ những điều họ
chẳng bao giờ đọc, chưa nói đến việc những điều đó có thể lại còn rất
phản động. Ban chiều, tôi dành cả hơn tiếng đồng hồ xem một bộ phim tài
liệu của Nat Geo về thảm họa tàu Titanic, một cách lý giải mới về nguyên
nhân dẫn đến con-tàu-không-thể-chìm ấy, rốt cuộc đã chìm nghỉm, với hơn
1500 nạn nhân chết, chỉ sống sót 700 người.
Lý do quan trọng khiến những quan sát viên lão luyện trên tàu chỉ
nhận ra tảng băng khi con tàu tiến gần sát nó, dẫn đến việc không tránh
kịp, là bởi ảo ảnh gây ra giữa vùng băng trôi, sự chênh lệch nhiệt độ
không khí đột ngột khi tàu tiến vào dòng hải lưu băng trôi khiến mọi thứ
không như người ta thấy, y hệt hiện tượng ảo ảnh xảy ra ở sa mạc. Chúng
ta thấy hồ nước và những ốc đảo xanh tươi trước mắt, nhưng đi mãi không
tới. Cũng vì lý do tương tự, tàu Californian ở cách đó 9km cũng nhầm
lẫn bởi ảo ảnh này, họ không đến cứu tàu Titanic khi tưởng tín hiệu
morse kêu cứu bằng đèn pha nháy của Titanic cũng như những vì sao nhấp
nháy, do hiệu ứng khúc xạ ánh sáng, nó chỉ là tình cờ của một con tàu
bình thường nhỏ bé nào đó, chứ không phải một Titanic khổng lồ đang nguy
cấp. Tàu Californian bị kết tội làm ngơ trước thảm họa, và thuyền
trưởng tàu cho đến lúc chết vẫn không được minh oan.
Môi trường mạng có vẻ dân chủ, trong một thế giới có vẻ rất phẳng,
nhưng thực tế những gì đang xảy ra ở đây lại hoàn toàn khác biệt với nó,
gây ra những nhầm lẫn tai hại, lệch pha, những ảo ảnh huyễn hoặc. Bạn
tưởng mình có thể là bất cứ gì mình đang là, sẽ là, làm mọi thứ bạn
muốn. Nhưng thực tế bạn bị siết chặt trong lũy tre làng với định kiến
lâu đời, bị nhồi sọ, bị chôn sống, và sống trong sợ hãi, bạn và mọi thứ
nơi đây chưa hề sẵn sàng để thay đổi, và hoàn toàn mù tịt về sự nguy
hiểm của những tảng băng trong chính mình, những thứ định kiến sắc lạnh
ghê người, mà một khi húc đầu vào, chỉ có toi.
Cách đây hai hôm, tôi buộc phải thay mặt gia đình tham gia họp tổ dân
phố về việc lấy ý kiến sửa đổi Hiến pháp. Trước đó, ở quán nước, mọi
người có vẻ khá hài hước, như thể tất cả sẽ tham gia một màn hài kịch
cho gọi là có, cho tổ dân phố khỏi mất điểm vậy. Nhưng thật kỳ lạ, khi
bắt đầu, họ tỏ ra thực sự nghiêm túc, họ nói về ơn Đảng, về sự đúng đắn
và duy nhất của Đảng. Tôi có cảm giác đang tham gia một cuộc họp chi bộ
những năm 60 vậy. Tôi sực nhớ ra trước khi họp, lúc tôi đùa giỡn: “Chẳng
nhẽ lại góp ý bỏ điều 4, thế thì lấy ai lãnh đạo đất nước cơ chứ…” thì
tự dưng bầu không khí vui vẻ tắt ngấm.
Ơn Đảng, các cụ hưu trí hăng hái góp ý sửa đổi Hiến pháp, cũng có
nhiều ý kiến ghê phết, chẳng hạn như “tại sao Đảng chỉ là đội ngũ tiên
phong của giai cấp công nông trí thức, thế còn những giai cấp lao động
khác thì sao?”. Các cụ cũng khôn lắm, không động chạm gì đến giai cấp tư
bản thối nát, chỉ dùng uyển ngữ “giai cấp lao động khác”. Thật là tao
nhã và độ lượng làm sao! Trước cuộc họp, các cụ mát mẻ rằng dào ôi, có
góp ý thì cũng chẳng giải quyết vấn đề gì. Các cụ ra vẻ hiểu chuyện lắm,
nhưng khi phát biểu thì hầu như nói ngược lại tất, hoặc né tránh, và sự
đồng hóa tư tưởng đã được đặt ra ngay từ đầu với sự định hướng của chủ
tọa. Mình ngồi ngắm mọi người: cậu hàng xóm xe ôm bên cạnh, mặt cậu ta
ngơ ngác, sốt ruột, hôm nay cậu ta phải nghỉ việc chạy xe và chạy chợ
với vợ để họp cuộc họp vô bổ này, bố cậu ta ung thư giai đoạn cuối đang
nằm viện K, được an ủi là đi họp có trà xanh uống, phong bì 20 ngàn lúc
ra về. Con bé bán thẻ điện thoại và xổ số điện toán đầu ngõ ngồi rì rầm
buôn chuyện vặt với bà sồn sồn đang tính lô tính đề, chú hàng xóm thì
liên tục xem đồng hồ, chú khác thì lơ đãng, chú khác nữa mải nhìn trộm
vào ngực con bé bán thẻ điện thoại…
Lúc đó, tôi bỗng hình dung một viễn cảnh, một ảo ảnh điên rồ. Tôi sẽ
đứng dậy phát biểu ý kiến, rằng các cụ ạ, nhất định ta phải bỏ điều 4,
phải đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập, chính trị cũng như thị
trường tự do vậy, phải có cạnh tranh mới phát triển, rằng chủ nghĩa tư
bản tưởng là giãy chết lại đang là cái mà chúng ta sao chép một cách méo
mó, nửa vời, với một cái định hướng xã hội chủ nghĩa rất chi là mơ hồ,
một ảo ảnh xa xôi nhấp nha nhấp nháy, mà đừng nói đến cậu xe ôm, ngay cả
tôi cũng chả hiểu cái chủ nghĩa ấy nó như thế nào nốt. Tôi hình dung
những người hàng xóm có vẻ thân thiện và tốt bụng kia, họ đang tham gia
đủ các loại tổ chức to nhỏ khu phố, họ sẽ thấy một con chiên ghẻ trong
bầy lộ mình ra, làm ảnh hưởng đến thành tích chung như thế nào, hẳn là
họ sẽ rất lấy làm khó chịu. Chưa cần làm gì đe dọa đến sự an toàn của họ
đâu nhé, chỉ cần bày tỏ suy nghĩ khác họ thôi, là họ sẽ cho bạn mệt
đấy. Tôi nhớ lại dạo nọ có một cuộc tranh luận bất đắc dĩ không đâu vào
đâu, với một ông chú vốn là sĩ quan quân đội về hưu, về chủ đề tự do,
dân chủ, đa đảng, đại khái vậy, tranh luận với họ giống như ta húc đầu
vào đá vậy. Lật trên bìa cuối cuốn tài liệu to dày in ấn Hiếp pháp sửa
đổi, xem đơn vị nào giành được quyền béo bở xuất bản cái thứ này, lại
thấy tên NXB Hà Nội, và biên tập viên không ai khác, vẫn là chị Châu
Minh. Tôi nhớ, dạo nọ lẽ ra cuốn Chờ tuyết rơi của tôi đã có thể in ở
NXB Hà Nội thay vì NXB Hội Nhà Văn, nếu như khi ấy NXB Hà Nội không bận
in ấn tài liệu phục vụ bầu cử. Mọi chuyện trên đời này là tình cờ, nhưng
cũng luôn có lý do của nó cả.
Tôi bỏ dở cuộc họp, bởi tôi là con sâu giữa nồi canh nóng hổi này.
Thấy tôi về sớm, phụ huynh tôi áy náy sao đó, lại lụi cụi ra họp tiếp
(nhân tiện, tôi sẽ nói đến sự khác biệt giữa các thế hệ, giữa phụ huynh
và con cái, có lẽ sẽ nói vào một lúc khác, sự xung đột này mới là dai
dẳng và chưa bao giờ cũ kỹ).
Cuộc họp dân phố lấy ý kiến về sửa đổi hiến pháp kéo dài từ 20h tối
đến hơn 23h, tại một quán cơm bia hơi sát cổng Phân viện của học viện
chính trị quốc gia. Cái quán này sống nhờ phục vụ các học viên, kiếm bộn
tiền, ngày càng hoành tráng. Chắc hẳn là ở nơi này, hàng ngày các học
viên vẫn tranh luận một cách sôi nổi và dân chủ về mọi vấn đề về tư
tưởng, về những vấn đề hệ trọng của đất nước, trong men bia hơi rượu, và
thịt cá nhồm nhoàm, thế nên chủ quán hẳn là bấy lâu đã thấm nhuần những
bài học chính trị, hào phóng cho mượn địa điểm để tổ chức lấy ý kiến
sâu rộng trong quần chúng nhân dân.
Tôi ghi vào tờ giấy in sẵn lấy ý kiến ấy dòng chữ: Không có ý kiến gì.