Thứ Ba, 31 tháng 3, 2009

Cười ra nước mắt

Lâu quá bận không đọc tin tức, hôm nay vào đọc truyện cười ngày đầu tuần cho đỡ buồn ngủ.
Những câu chuyện cười thời đại mới chỉ có ở XHCNVN, nơi lúc nào việc gì (cho là tốt) cũng do Đảng và nhà nước, mà chuyện gì xấu thì do nhân dân chưa thấu hiểu. Không hiểu cái câu "trăm năm trồng người" của ông Hồ ra làm sao mà đảng cho là đã lãnh đạo đến 70 năm rồi mà con người càng ngày càng đi giật lùi (chuyện gì cũng chưa thấu hiểu cả).
Ở những xứ khác cũng có đảng lãnh đạo nhưng không bao giờ dùng cái từ Đảng và Nhà nước, nghe mãi phát sợ, cứ như một cái cùm lâu ngày trên cổ mình tháo mãi không ra được.

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2009

Kỹ sư Đỗ Nam Hải

Các bạn sẽ nghĩ thế nào khi phải sống trong một xã hội như thế này. Có đủ để làm thui chột tất cả tinh thần yêu nước của tuổi trẻ VN hay là làm cho họ nuôi thêm ngọn lửa đấu tranh?

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2009

Tình hữu nghị

"Tôi không thân với những người bạn Trung Quốc, và nếu có chơi, tôi cũng chỉ dừng ở mức độ bình thường. Có điều gì đó khiến tôi không thể làm thân với họ."


Đang ngồi nghĩ đến tình bạn và lá thư của cô bạn bảo tôi xí xoá chuyện xích mích thời xa xưa (cách vài năm nay) để vui với bạn. Vui sao được mà vui cơ chứ, tôi cũng có tâm trạng như cô bé viết dòng trên, khi mình không thân được với ai thì là không thân được, nếu có quan hệ thì cũng bình thường, một cách xã giao thôi, làm sao mà thân mà vui được cơ chứ. Chuyện nhà cũng như chuyện nước, giống nhau thôi, nước họ muốn xâm chiếm nước mình, mà bảo mình phải vỗ tay hân hoan chào đón trương biểu ngữ cổ võ cho "tình hữu nghị". Bạn có làm được không? Tôi không phải là đấng từ bi với lòng bác ái, nên tôi không có làm được.

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2009

Thư cô Tạ Phong Tần

Xin mọi người hãy đọc, phổ biến, dịch ra nhiều ngôn ngữ và xin gửi đến bất cứ nơi nào có thể giúp được những người đang bị áp bức
_________________________________

THƯ GỞI BẠN BÈ

Thư này được gởi đi từ địa chỉ mail chính thức của tôi. Trong trường hợp xấu nhất là tôi bị bắt, tôi không thể tự mình công khai thư này được thì tôi nhờ bạn bè tôi giúp tôi công bố thư này cho các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước, các tổ chức đấu tranh vì quyền con người trên thế giới được biết một sự thật mà chế độ bạo quyền cộng sản Việt Nam đang cố tình che giấu dư luận và thế giới bên ngoài.

- Những ngày qua, Văn phòng Luật sư Pháp Quyền (VPLS PQ) bị khủng bố trầm trọng. Hàng loạt cú đánh hội đồng dơ bẩn với đủ thứ chiêu thức hèn hạ được tung ra nhằm vào Luật sư Lê Trần Luật (Trưởng Văn phòng) và tôi (người trợ lý tin cẩn của ông Luật). Từ dựng đứng sự việc không có thành có, xúi giục khách hàng thưa kiện hoặc hủy hợp đồng, cắt cử khoảng 20 thanh niên bặm trợn túc trực canh gác suốt ngày đêm ở cửa trước, cửa sau Văn phòng, ai bước chân ra ngoài cũng đều có 3-4 thanh niên đi xe máy phân khối lớn bám theo, khách nào đến Văn phòng khi đi ra đều bị những tay thanh niên kia chạy theo hỏi: “Vào đó làm gì? Văn phòng đó là lừa đảo, phản động, không được tiếp xúc”, v.v… và v.v… cho đến cản trở tự do đi lại của những người ở đây không thể ra khỏi khu vực thành phố Sài Gòn, dùng tờ báo Công an TP HCM để vu khống, bôi nhọ với ý đồ xấu xa. Đồng thời, hàng loạt Giấy mời, Giấy triệu tập của đủ loại cơ quan đoàn thể, Công an được tung ra “mời bằng vũ lực” xuyên suốt đối với ông Luật và tôi với những lý do hết sức vớ vẩn để quấy rối, cản trở chúng tôi ra Hà Nội tham gia bảo vệ cho giáo dân Thái Hà.

- Tôi có quyền bất hợp tác đối với các loại Giấy mời đó, họ có thể dùng vũ lực câu lưu thể xác tôi, nhưng họ không thể bắt tôi mở miệng nói điều tôi không muốn nói. Nhưng trong tình hình VPLS PQ gặp khăn khó khăn chồng chất từ phía nhà cầm quyền Việt Nam, vì sự tồn vong của Văn phòng, vì người đồng sự của tôi là ông Lê Trần Luật, vì cuộc sống của những người tôi quý mến ở đây, tôi buộc phải nhẫn nhục nhún mình trước cường quyền bạo ngược để liên tục suốt 10 ngày đến Công an quận Gò Vấp “làm việc” theo ý họ. Những tờ giấy mời ấy được ký bởi Công an quận Gò Vấp nhưng người làm việc với tôi không phải là công an quận, theo tôi nhận định ông ta ở cơ quan cấp cao hơn cấp Thành phố nữa. Ông này khoảng hơn 50 tuổi, trán hói, tóc bạc, nói giọng Hà Nội. Ông ta tự giới thiệu mình tên là Nguyễn Tiến Tùng, và tự hào nói rằng ông Trần Khuê, ông Đỗ Nam Hải đều biết ông ta.

- Về nội dung của những buổi làm việc, họ yêu cầu tôi xác nhận những bài viết đăng trên blog Công Lý và Sự Thật là của chính tôi viết, hoặc chính tôi post lên trang blog CL&ST mà nguồn bài lấy từ các trang BBC tiếng Việt, RFA tiếng Việt, những lần tôi trả lời phỏng vấn các đài nước ngoài sau vụ VPLS PQ bị kê biên tài sản trái pháp luật, vụ tôi bị họ bắt trái pháp luật về Công an quận Gò Vấp. Tôi đã xác nhận tất cả những điều này vì chẳng có gì phải giấu giếm hay dấm dúi cả.

- Tất cả những bài tôi viết đăng trên blog cá nhân của tôi đều có căn cứ xác thực về nội dung và số liệu từ báo chí trong nước hay từ cơ quan truyền thông BBC, và đó là quan điểm, ý kiến của tôi về tình hình đó.

- Tôi biết họ đang cố gắng chống chế với thế giới bên ngoài về tình hình nhân quyền ở Việt Nam đang bị xâm phạm như thế nào. Họ muốn đàn áp, muốn bịt miệng, muốn ngăn cản không cho tôi bày tỏ chính kiến của tôi về tình trạng đất nước mình, họ muốn tôi xác nhận rằng ở Việt Nam người dân đang được hưởng “nhân quyền” đầy đủ.

Nhưng bằng vào việc tôi phát biểu quan điểm mà phải liên tục “làm việc” với cơ quan Công an thì ai cũng phải hiểu rằng quyền tự do bày tỏ quan điểm của người dân có hay không rồi. Thử hỏi trên thế giới này, ngoài các quốc gia cộng sản ra, có công dân nước nào bày tỏ quan điểm của mình về tình hình đất nước mình, về tình hình thế giới mà bị mời lên mời xuống, phải bỏ cả công ăn việc làm để liên tục “làm việc với công an” như ở Việt Nam không (cụ thể là trường hợp của tôi)?

- Tôi không phải là người bảo thủ, nên khi họ bảo rằng tôi viết bài phát biểu quan điểm bảo vệ quyền tự do thông tin, quyền được bào chữa của bị cáo mà tôi gọi đó là “nhân quyền”, “quyền con người” là tôi đã dùng một khái niệm quá rộng cho một vấn đề nhỏ. Tôi công nhận họ nói như vậy cũng đúng, và tôi dùng từ như thế là “sai” tức dùng từ không chính xác. Chớ “sai” không có nghĩa là toàn bộ nội dung bài viết từ trên xuống dưới đều sai. Tôi đồng ý với họ là sau này tôi viết cái gì thì tôi sẽ dùng từ ngữ chính xác hơn, chỉ thẳng vào vấn đề, vào nội dung, vào con người cụ thể, không dùng khái niệm quá rộng cho vấn đề nhỏ. Ngoài ra, tôi không cam kết bất cứ điều gì với họ.

- Tất cả các buổi làm việc họ đều đặt máy quay phim. Tôi biết họ muốn dùng hình ảnh của tôi nhằm vào một mục đích khác. Tôi muốn nói rõ cho mọi người biết rằng: Tôi là người miền Nam, người miền Nam có thói quen khi nói chuyện dùng chữ “Dạ” trả lời với người lớn tuổi hơn mình, đó là thể hiện lối giao tiếp lịch sự, có văn hóa. Từ “Dạ” đồng nghĩa với từ “Vâng” của người miền Bắc, có nghĩa là “đồng ý”, “thống nhất” chớ không có nghĩa là khúm núm, quỳ lụy, sợ sệt người đối diện.

- Những lần trả lời phỏng vấn của tôi với các đài nước ngoài đều là tường thuật sự thật về việc kê biên tài sản của Văn phòng và tôi bị họ bắt giữ trái pháp luật như thế nào, tôi không bịa đặt, thêm thắt chuyện gì.

- Bạn thân của tôi- bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ (mẹ ruột cháu bé 13 tuổi bị cô giáo trường Hai Bà Trưng khủng bố tinh thần đến bị “stress cấp” mà tôi có loạt bài viết đăng trên blog CL&ST) nói cho tôi biết rằng có hai người xưng là Công an Thành phố Hồ Chí Minh đến nhà gặp vợ chồng chị Nghệ, đưa cho vợ chồng chị Nghệ xem một loạt giấy photocopy chữ viết tay giả mạo chữ viết của tôi, nói rằng chính tôi viết những tài liệu ấy tung vào trường Hai Bà Trưng để “vận động quần chúng”. Chị Nghệ đã trả lời 2 người Công an này rằng tài liệu ấy là giả vì chữ viết chỉ hao hao giống nét chữ của tôi chớ không phải chữ viết của tôi. Với mối quan hệ bạn bè hơn 20 năm với tôi, chị Nghệ biết rõ tính tôi và khẳng định với họ rằng tôi không bao giờ làm cái việc tung tờ rơi ấy cả thì 2 Công an kia mới làm thinh. Điều này cho thấy rằng, để đạt được mục đích, ý đồ đen tối, họ có thể giả mạo, dựng đứng bất cứ thứ gì, bất chấp ý nghĩa chính quyền thì phải có hành vi chính đáng mà ngang nhiên dùng thủ đoạn rất “tà ma ngoại đạo”.

Với quyền lực nhà nước, tòa án, nhà tù, lực lượng vũ trang trong tay, với bản chất dối trá, lừa bịp, thích sử dụng lưu manh, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam có thể làm giả đủ thứ tài liệu, hình ảnh, gắp lửa bỏ tay người, dựng lên bất cứ tội danh gì, vụ án gì để gán ghép cho tôi, bôi nhọ danh dự cá nhân tôi, hoặc để lừa bịp thế giới bên ngoài rằng tôi đã đồng ý với họ điều nọ điều kia, v.v… và v.v…

- Các bạn chỉ nên tin khi chính mắt các bạn nhìn thấy rõ, tay của các bạn sờ trúng chính con người tôi bằng xương bằng thịt đứng trước mặt các bạn, và tôi nói lên tiếng nói của mình một cách độc lập, chớ không phải các bạn nhìn thấy tôi thông qua các phương tiện kỹ thuật khác. Các bạn chỉ nên tin lời tôi khi tôi được tự do phát biểu, chớ không phải tôi nói trong tình trạng trước họng súng, lưỡi lê hay bởi những người tôi yêu quý đang bị đe dọa.

- Tôi không phải là người của bất cứ đảng phái, tổ chức nào. Tôi không có tài sản, không có gia đình riêng. Vì vậy, những điều tôi đã từng làm, đã từng viết trên blog của tôi không hề chịu sự chi phối của bất cứ ai, tôi không có mục đích chính trị, tôi sẵn sàng chấp nhận hậu quả xấu nhất để bao vệ danh dự của mình. Họ có thể bỏ tù tôi, có thể giết tôi, nhưng họ không thể bắt tôi cam kết bất cứ điều gì với họ. Nếu họ bắt tôi tội “Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN” thì đó là niềm vinh dự cho tôi (còn tốt hơn những người khác bị vu cho tội “trốn thuế”, “lừa đảo” hay “tàng trữ ma túy”), vì tôi sẽ là bằng chứng sống cho việc quyền con người bị xâm phạm thô bạo ở Việt Nam.

- Họ muốn tuyên truyền như thế nào là việc của họ, nhưng tôi không có trách nhiệm phải nói theo họ, không có trách nhiệm phải ca ngợi cái điều mà tôi thấy nó bẩn thỉu. Họ có thể lấy cớ rằng cơ quan giám định (thuộc Sở Văn hóa- Thông tin- Truyền thông Thành phố Hồ Chí Minh hoặc cấp cao hơn nữa cũng vậy) kết luận những bài viết của tôi là “phản tuyên truyền”, “phản động”, “kích động” hay gì gì đó để kết tội tôi. Họ cho rằng tôi “xuyên tạc”, “bóp méo” hay “nói xấu Nhà nước”, “nói xấu Đảng CSVN”; có nghĩa là trong vụ việc của tôi, người “bị hại” là Nhà nước VN, là Đảng CSVN, vậy thì giao cho cơ quan phụ thuộc vào Nhà nước (lãnh lương, được chức vụ), phụ thuộc vào Đảng (lãnh đạo, chỉ huy) giám định thì có khác nào “giao trứng cho ác”, “thằng cha” bảo gì thì “thằng con” đương nhiên răm rắp nghe theo. Tôi không bao giờ công nhận cái loại giám định vớ vẩn ấy bởi lẽ cơ quan này chỉ là loại công cụ tay sai, lãnh đạo cơ quan này là công chức - Đảng viên, giám định theo chỉ đạo của đảng CSVN thì làm gì có tính khách quan mà “giám” với chả “định”.

Việc giám định chỉ thật sự khách quan khi cơ quan giám định là các tổ chức văn hóa quốc tế và chuẩn mực để đối chiếu, so sánh khi giám định là chuẩn cả thế giới đồng công nhận (trong đó có Việt Nam), cụ thể là bản Tuyên ngôn Nhân quyền thế giới (1948) mà Việt Nam đã tham gia ký kết ngày 24/9/1982.

- Nếu tôi bị xét xử trong một phiên tòa bưng bít, không có bạn bè, không có truyền thông nước ngoài tham gia, thì các bạn hãy hiểu rằng đó là một phiên tòa của kẻ cướp, của bạo quyền độc tài, trong cái gọi là phiên tòa đó không tồn tại pháp luật, không tồn tại công lý, mà chỉ có bạo quyền cộng sản đang ngang nhiên chà đạp lên quyền con người, chà đạp lên quyền tự do bày tỏ quan điểm của tôi chỉ vì quan điểm của tôi trái với ý muốn nhà cầm quyền cộng sản, vì quan điểm của tôi vạch trần bộ mặt xấu xa, bản chất lưu manh của bạo quyền. Có thể sau đó, họ lại dùng báo chí làm tiếp trò bẩn bôi đen sự thật như họ đã làm với 8 giáo dân Thái Hà: “Các bị cáo đã cúi đầu nhận tội” dù giáo dân không hề nhận tội. Các bạn hãy tin rằng trong những phiên tòa như thế này, tôi không bao giờ cúi đầu khuất phục họ.

- Trong khi tôi viết những dòng này, tâm hồn tôi rất bình thản, bởi lẽ tôi đã ngộ ra rằng, chính Đức Giê-su ngày xưa khi lâm nạn Ngài cũng bình thản như thế, “Chén mà Chúa Cha đã trao cho Thầy, lẽ nào Thầy chẳng uống?”, “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha”; còn tôi, tôi nói rằng: “Lạy Chúa, con xin phó thác linh hồn con trong tay Chúa”.

Thư này sẽ còn được tôi bổ sung tiếp (nếu có thể).

Đính kèm thư này là ảnh chụp các loại Giấy Mời trong thời gian gần đây.

Sài Gòn, ngày 22/3/2009
Tạ Phong Tần
__________________

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2009

"Siêu"

Tin được không, khi chế độ, xã hội đó còn sản sinh ra những con người (già hay trẻ) mà ăn nói với một thứ văn hoá, mà có lẽ chỉ có thời này mới có. Không thể tưởng tượng được một xã hội có rất nhiều thứ ... siêu, và có lẽ đây cũng là một siêu .. quái chiêu.
Nhiều lúc không muốn vào blog chỉ vì đọc toàn những tin dù có dư tưởng tượng cũng không tin nổi, cho nên chán không muốn blog là vì thế.

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

Đà Lạt

Sáng nghe tin Đà Lạt trở thành đô thị số một, chẳng biết số một hơn số hai ở chỗ nào, nhưng những chuyện gần đây và ngay trong bài phỏng vấn ở tin này, người ta vẫn thu tiền vô tội vạ cho những cảnh quan thiên nhiên mà làm cho tôi chán, đã hơn 10 năm cho lần trở về Đà Lạt thì vẫn chưa hay không thay đổi về cung cách xử sự của người Đà Lạt sau này, nói đúng hơn của những người đến sau 75. Về thăm trường cũ, con đường lên trường như một lối mòn mà có lẽ cả hai mươi năm họ cũng không đổ đường nhựa trở lại. Sinh viên ở trường thì ăn mặc như người vùng thượng du Bắc Việt, không còn những cảnh sinh viên ăn mặc rất đẹp rất thời trang thủa tôi còn đi học nơi ấy. Các giảng đường thì cũ kỹ bẩn thỉu, cảnh quan cỏ mọc hoang dại không thể nhìn ra đó là ngôi trường đại học, thế mà khi tôi xin phép người gác cổng để vào thăm trường, thì ông ta nhìn tôi rồi bắt tôi mua vé khơi khơi, vì có tấm vé nào đâu, đã thế nhìn thấy tôi mang cái video camera thì bắt phải mua luôn một cái vé cho cái máy luôn, trên thế giới này có những nơi người ta cấm chụp hình nhưng chưa nghe có chuyện phải mua vé cho camera bao giờ, thế mà ở Đà Lạt thì có đấy.
Trở lại khu nội trú Domaine de Marie, thì khu nội trú nơi tôi ở đã bị ai đó chiếm lấy cho nhiều gia đình ở hay sao đó, quần áo phơi giăng đầy ngoài hàng hiên một ngôi nhà kiểu Tây vốn được gìn giữ sạch sẽ cho đến thời chúng tôi ở, một nơi đầy đủ tiện nghi sạch sẽ như một khách sạn còn sót lại từ thời thuộc địa mà những đứa học trò chúng tôi được thừa hưởng cái không gian thoáng mát lịch sự đủ để dư thì giờ nghĩ ra muôn cách trêu chọc những bà sơ vào buổi tối. Bây giờ đã không còn, chỉ còn lại một toà biệt thự bên ngoài trông nhếch nhác bẩn thỉu một cách thiếu văn minh. Nhìn bản đồ thì nơi đây đã được trở thành trường mầm non, trường khiếm thị. Hy vọng những ngôi nhà của các soeurs được trả lại cho các soeurs để họ làm những công việc phụng vụ cho đời.
Để một ngày nào đó tôi còn mong trở lại thành phố của một thời yêu dấu đã qua, đến để không phải trả tiền cả cho cái máy chụp ảnh. Nhớ kỳ đó trả tiền mà tôi không chụp tấm nào, vì nghĩ cảnh quan quá xấu để chụp, vả lại cảnh đã mất mà người xưa cũng không còn thì chụp làm (quái) gì nữa chứ.

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2009

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2009

Cờ tướng

Người đàn ông chợt nhìn vào laptop và hỏi tôi từ đâu tới có phải từ VN không? Tôi trả lời đúng, ông ta hỏi từ vùng nào, Sàigòn, tôi nói. Ông ta kể ông ta đã ở Long Thành năm 69 và ở Vũng Tàu. Câu chuyện cứ thế tiếp tục biến sang chuyện kể cho ông nghe dân đất nước tôi đang lo sợ Trung Quốc tiến chiếm VN, và họ luôn có tham vọng đó, họ muốn chiếm cả vùng Đông Nam Á để có thể làm chủ cả biển Đông, và nếu Mỹ không làm gì thì TQ sẽ lấy hết. Ông ta gật gù bảo đúng là người Mỹ có biết như thế.
Nhưng người Mỹ có làm gì không thì có Trời biết.
Tối về đọc cái tin sau thì có lẽ TQ đang đánh cờ tướng thử triều đại ông Obama đây thôi. Chả lẽ thư báo gia đình thôi tìm cách mà "move" đi đâu khỏi VN nhường đất ấy cho TQ cho xong chuyện, khỏi đổ máu rồi mai đây chẳng tìm thấy bia mộ lại phải mang vòng hoa* ngưỡng mộ những người lính TQ không chừng,
Mà đi đâu nhỉ?

*Bài ngày 27-02-2009

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2009

8-3

Tin hôm qua phỏng vấn những người vợ VN và quan niệm của họ về những ông chồng có vợ bé. Nào là phụ nữ không chấp nhận chia xẻ tình cảm, nào là người phải chấp nhận chồng năm thê bảy thiếp (nói thế cho vui chứ thời nay ông chồng nào dám có 5 thê 7 thiếp nhỉ, e rằng không có đủ thẻ cho các nàng đi shopping ấy chứ) chỉ vì danh dự, vì tài sản, muôn vàn lý do.
Theo tôi thì thời nào cũng phải học cái hay và bỏ cái dớ đi. Đúng là khi còn trẻ thì không nên chia xẻ tình cảm với ai, bởi vì chính họ cần phải có thời gian để tìm hiểu thử thách xem có thể thương yêu nhau đến trọn đời hay không, dù sao phụ nữ lúc đó cũng còn sức khỏe để "bảo vệ" mấy ông chồng, chứ khi con đàn cháu đống, sức khỏe không còn thì chả nên giữ mấy ông làm gì, cứ thả cho mấy ông tìm người khác trông nom hộ dùm cho mình, miễn là tiền bạc thì không thể suy suyển, mấy ông chấp nhận lập phòng nhì thì cứ việc đem cái thân già, đi làm thêm lo cho cái phòng ấy. Cứ giấy trắng mực đen rõ ràng như thế thế là xong, không giữ mà có khi mấy ông ớn mà chẳng dám lập phòng nhì, lúc đó lại khổ thân các bà vẫn cứ phải thui thủi lo cho các ông một mình suốt đời ấy chứ.
Có phải ai đâu cũng được như cặp vợ chồng này, đó mới là Một chuyện tình có tình yêu và hạnh phúc, còn lại tất cả chỉ là những cặp vợ chồng...bình thường thôi. Mà đã bình thường thì không nên đòi hỏi những gì không còn thuộc về mình, hẳn sẽ có vài người đồng ý ?:-)

Cậu bé 14 tuổi

Cậu bé Jonathon không những đẹp trai mà có khả năng là một người có khiếu về truyền thông ở tuổi 14, có thể là một nhà lãnh đạo trong tương lai (tốt hay xấu thì chưa biết). Jonathon vẫn còn một thời gian dài để phát triển và thâu nhận những tư tưởng lớn trên thế giới với khả năng của cậu, cậu ta sẽ làm được miễn là điều cậu "tin" không chà đạp lên niềm tin của người khác :-)

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2009

Kinh nghiệm ở tù

Có lần ông anh tham tán toà đại sứ bảo tôi "Bây giờ nhà nước chính phủ ta thay đổi nhiều lắm rồi em ạ".
Có lẽ thế, rất nhiều thứ thay đổi, thí dụ thời cộng sản giữa thập niên 70 người ta còn lùng cắt quần áo thời trang nhưng thời nay thì phổ biến thời trang càng thiếu vải càng... tân thời. Chỉ duy có một thứ hình như chưa thay đổi, đó là nhà tù cộng sản thời 50-60 Chuyện kể năm 2000 đến thời Đại học Máu 70-80 và gần đây nhất thời 90-00 trong Hồi ức về nhà tù cộng sản Việt Nam, không thấy khác bao nhiêu. Nước Mỹ đang gặp khó khăn về ngân sách và mới đây phải thả mấy chục ngàn tù nhân, phải chi cứ thương lượng với chính phủ VN, gửi mấy tù nhân Mỹ sang VN thì thế nào cũng được cải huấn để hiểu thế nào là "với tay người sỏi đá cũng thành cơm" ngay. Rồi mở chi mấy cái nhà tù Guantánamo, Abu Ghraib làm chi cho mang tai tiếng, giao cho mấy ông quản giáo VN í thì có khi chẳng còn dấu tích phạm nhân hay nhà tù ở đâu trên đất nước VN. Rõ chán mấy nhà chính trị, quân sự Mỹ, cứ "tôn trọng nhân quyền" nên đánh đâu thua đó cũng phải thôi :-)

Quê Nhà nơi nao

Hôm qua người ta gửi cho xem slideshow Quê Nhà, chưa bao giờ sống ở nhà quê cho nên mãi mãi đó là hình tượng chỉ nhìn thấy, chứ chưa bao giờ cảm nhận được. Nhưng đọc những câu truyện của Nguyễn Ngọc Tư, tưởng chừng hình ảnh Xóm cũ sau bao nhiêu năm hoà bình vẫn không có gì thay đổi cho lắm. Vẫn có thể xem đó là một cảnh quê nhà ai đó đã từng sống từ bao nhiêu năm trước, và bây giờ vẫn thế chẳng đổi thay, dù phố thị đã có nhiều điều thay đổi đến.... chóng mặt. Thí dụ nơi chốn cũ đã từng sống, đã không còn nữa, nó đã như qua một cuộc bể dâu và... biến mất. Cho nên người ta dù đi đâu vẫn chỉ có thể gắn bó với Quê Nhà, Xóm cũ chứ không thể nào với "thành phố" nhất là một thành phố mà người dân lại ngượng miệng khi gọi tên, họ chỉ nói "thành phố" để phân biệt nó là một nơi khác với những phố thị khác.
Thế có lạ không? Tại sao lại thế.

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009

Chán

Mấy hôm nay nghe mấy tin luật sư Lê Trần Luật bị chận lại trên đường ra Bắc giúp đồng bào Hà Nội khởi kiện mấy việc truyền thông báo chí TV nhà nước mạ lỵ người dân rồi sau đó đọc tin tường thuật ở văn phòng của ông. Tôi không thể tưởng được một xã hội mà người quen kẻ lạ đi về VN luôn khen ngợi là VN bây giờ đổi mới lắm, giàu sang lắm, chưa kể ăn chơi không thua gì ai, nào là các phong trào thi hoa hậu hoa hòe cứ nhan nhản. Tôi cứ tưởng đất nước VN văn minh lắm rồi chứ, ai dè đọc, nghe mấy tin trên thì mới ngã ngửa chính quyền đại diện cho dân ấy lại hành xử như một lũ người vô văn hoá thế sao. Không dám để cho cảm xúc của mình bật thành dòng, cho nên đợi mấy hôm thì chỉ toàn đọc mấy cái tin mà ai đã theo dõi cách hành xử của họ cũng sẽ thấy bước đường họ sẽ làm là gì rồi.

Chán. Kiểu này ai dám khuyên con khuyên cháu phải làm gì cho quê hương chứ.

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2009

Đệ tam Cộng Hoà (?)

Một blog (chẳng biết do ai tổ chức nào) viết về một nền Cộng Hoà, đáng để suy nghĩ xem có thể thực hiện được, nhất là những người nắm vận mệnh quốc gia trong tương lai

Thằng - con

Tôi có một "cô em", cô không phải là em ruột tôi nhưng cô nhỏ hơn tôi và cũng có dây mơ rễ má. Nhưng cô có sự "tự cao" khá lạ lùng. Bất cứ khi nào nói chuyện nhắc tới nhân vật thứ ba nào khác cô cũng cho người ta ở vị trí "thằng nọ, con kia", ít khi tôi nghe cô gọi người ta bằng những danh xưng cho đúng vị trí hay ở cách tôn trọng người vắng mặt, dù cô luôn được tiếng là người ăn nói khéo léo, nhiều lúc nghe cô nói cứ tưởng "thằng đó, con ấy" là một chú bé, cô nhỏ nào, ai dè có khi là những người lớn tuổi cả hơn cô, một bà quản lý hay ông trưởng phòng của cô. Tôi thấy làm lạ, và nhất là khi họ không phải là người Việt thì cô cứ dịch thằng từ Mr, Mrs, hay Miss sang thành "thằng, con" của cô hết. Có lẽ cô nghĩ họ không biết tiếng Việt của cô cho nên cô cứ tự nhiên "phát ngôn" như thế mà không thấy được sự khó chịu của người nghe. Tại sao một người có tiếng là khéo ăn khéo nói lại không để ý đến cách dụng từ Việt Nam vốn có rất nhiều đại danh từ để chỉ đến ngôi vị thứ ba, và tại sao thiên hạ lại cho người ăn nói như cô là khéo léo (?).
Mỗi khi nghe cô nói chuyện, cô lại làm tôi nhớ đến những người không ưa vị tổng thống Mỹ đương nhiệm, họ cũng gọi ông bằng "thằng" mà lại còn tô màu cho chữ ấy nữa cơ chứ, nghe rất lạ. Biết đâu sau này ai được gọi bằng hai chữ ấy, họ lại được người ta xem như vị tổng thống không chừng, phải không?

Những điều chưa biết

Mộr bài báo với những chi tiết, mà có lẽ nhiều người VN ở trong nước vẫn không biết có những gì đang xẩy ra quanh họ trong những năm gần đây. Kể cả cuộc chiến không phải chấm dứt từ 35 năm trước mà chỉ là sau khi đã thống nhất đất nước, đã có bao nhiêu người trẻ biết? Có lẽ họ chỉ biết sau khi cuốn sách Ma Chiến Hữu đang được xầm xì nói đến mấy tuần nay. Hôm qua đọc bài báo ở blog phỏng vấn người phụ nữ có chồng bộ đội chết trong cuộc chiến chống TQ ngày ấy, bây giờ không còn ai nhớ tới những hy sinh của chồng bà, nhìn thấy bà tóc trắng như lau, ngày ấy chắc bà chắc mới ngoài 30, từng ấy năm nuôi con một mình. Đời những người đàn bà trong cuộc chiến nào cũng đau thương như nhau.

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"