Chủ nhật, ngày 26 tháng năm năm 2013

ĐÃ ĐẾN LÚC PHẢI ĐỔI TÊN ĐẢNG CỘNG SẢN Ở VIỆT NAM CHƯA?

 
 
Hôm nay quốc hội họp bàn về chuyện di dân, cư trú và cái khổ sau cùng của những dân tộc sống dưới chế độ cộng sản - hộ khẩu là hậu khổ. Cuộc họp này nhằm mục dích quay về thời kỳ quản lý hộ khẩu thời bao cấp. Đây là một phát kiến của một quan ở Trung Hoa đời Nhà Hạ, được áp dụng từ năm 2100 đến năm 1600 trước công nguyên để cai trị dân theo kiểu phong kiến nông nô. Đến thời Mao Trạch Đông sử dụng lại và chế độ Bắc Việt do chủ tịch Hồ Chí Minh muôn vàn kính yêu lãnh đạo đã sao y bản chính từ sau 1954.
 
Do tình trạng cởi trói kinh tế 27 năm kể từ 1986 đã biến đảng cộng sản từ một tổ chức chính trị, đại diện cho giai cấp cùng khổ, trở thành một tổ chức kinh doanh toàn diện. Thay đổi điều lệ đảng, cho phép đảng viên làm kinh tế. Trong khi đó, đảng lãnh đạo toàn diện, nên tung hoành ngang dọc, cày xới khắp đất nước và dân tộc gần 3 thập kỷ. Nó đã cướp và bán sạch đất đai, tài nguyên rừng, tài nguyên mỏ, tài nguyên biển, và kể cả tài nguyên trên thân xác con người đi làm nô lệ lao động ở các nước. Ngay cả trí não dân tộc đảng cũng đang cướp từng ngày bằng mục tiêu dân vận trong 83 năm qua.

Cáo trạng Trần Huỳnh Duy Thức dưới góc nhìn Quyền Con Người

Nguyễn Văn Thạnh

Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại

Ngày 24 tháng 5 năm 2009, Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt tại nhà riêng với tội danh ban đầu là trộm cắp cước điện thoại, nhưng sau đó ra tòa với các cáo buộc hoạt động chính trị nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Cùng với một số bạn hữu như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long bị tòa án nhân dân TP.Hồ Chí Minh đưa ra xét xử vào ngày 20 tháng 01 năm 2010, riêng cá nhân ông bị tuyên án 16 năm tù giam.
Như vậy cho đến ngày hôm nay, ông Trần Huỳnh Duy Thức đã ở đúng 4 năm tù. Ai có thấu hiểu “nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại”, thì mới biết là thời gian ở tù dài đằng đẵng như thế nào; chưa nói là cơ nghiệp ông tạo dựng cả đời giá hàng trăm tỷ và một tương lai rộng mở bị tiêu tan.
Không một ai được sinh ra trên đời lại muốn ở tù cả. Nhà tù là nơi để trừng phạt những người phạm tội. Rõ ràng như thế, có tội mới vào tù. Ở tù là cách mà một cá nhân phải trải qua để trả giá cho những hành động tội phạm của mình đồng thời răng đe những cá nhân khác nhìn vào đó mà không được làm những việc giống người đó làm. Vậy ông Thức phạm tội gì?

Chọn Đường

Lê Thăng Long
Tôi ra tù đã gần 1 năm. Vụ án chúng tôi đã tròn 4 năm.
Gần đây, từ cuối năm 2012, trong những lần làm việc với các sĩ quan an ninh, họ thường nói với tôi rằng: "Đảng và nhà nước cũng đã phần nào nhận ra sai lầm… và cũng đang cố gắng thay đổi. Các anh cũng không nên làm quá sẽ gây khó xử." Những thành viên khác của phong trào Con đường Việt Nam khi bị nói chuyện với an ninh cũng nghe họ thừa nhận những gì anh Thức cảnh báo đã được thực tế chứng minh. Họ còn nói rằng vụ án của anh Thức sẽ phải xét lại, tuy nhiên không thể là ngày một ngày hai. Những hành xử của các cơ quan an ninh và những bản án chính trị của chính quyền mới đây khiến người ta thật khó tin vào những thiện ý như vậy. Nhưng một điều có thể thấy rõ là vụ án Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long đã tác động sâu sắc đến suy nghĩ của những người cầm nắm quyền lực. Trong những buổi làm việc với an ninh, vào những lúc mà họ gọi là tâm tình ngoài nhiệm vụ, họ thường tỏ thái độ khâm phục tầm nhìn của anh Thức, anh Định và giải bày rằng chẳng qua họ phải làm vì nhiệm vụ.

Lưu lạc giữa đời

Govapha
Thành viên Dân Luận
Tranh Amin Faramarzian
Tôi biết thằng Thụ từ lúc hắn chân ướt chân ráo tới thành phố với hai bàn tay trắng, là bà con bên Ngoại. Những người bà con chân lấm tay bùn thường chấm dứt câu chuyện bằng giọng điệu áo não "Số chúng tôi khổ lắm." Thằng Thụ bỏ học từ nhỏ, chỉ quanh quẩn bên chân tía hắn phụ việc lặt vặt. Thích rong chơi, chán cảnh phải lặn lội qua hai mùa mưa nắng. Không muốn bó buộc trong cảnh ngặt nghèo thường xuyên bị đói, hắn mơ tới mỏ vàng ở thành phố. Thụ được mẹ tôi cưu mang giúp đỡ cho những ngày đầu bỡ ngỡ, sinh hoạt ăn ở không phải lo. Mỏ vàng ở đâu? Xã hội thì đầy rẫy tiêu cực bất công, tệ nạn thì trăm hoa đua nở. Sinh viên học ra trường còn tìm việc không ra, thảm nhất là con nhà nông chịu chết đứng. Cha mẹ quê phải ngậm đắng nuốt cay biết

Tranh chấp tại Trung Quốc về việc Đảng Cộng sản phải tuân thủ Hiến pháp

Peter Ford
Diên Vỹ chuyển ngữ
Lời người dịch: Không riêng ở Việt Nam, việc đòi hỏi quyền hiến pháp cũng đang là vấn đề nóng bỏng ở Trung Quốc với cùng một câu hỏi về vị trí của Đảng CS trong một nhà nước hợp hiến. Quốc gia này cũng đang xuất hiện một phong trào về việc đòi hỏi chính quyền phải đi theo hiến pháp và lực đẩy từ giới lãnh đạo đang ra sức bảo vệ quyền lực của mình. Tình hình của phong trào hiến pháp và phản ứng từ Đảng Cộng sản của hai quốc gia thật ngạc nhiên (hay không) lại rất giống nhau. Kết quả của cuộc tranh chấp này ở Trung Quốc chắc chắn ít nhiều sẽ có ảnh hưởng đến vấn đề sửa đổi và thực thi hiến pháp tại Việt Nam.
--------------
24.05.2013
Một phong trào đang xảy ra ở Trung Quốc nhằm đòi hỏi Đảng Cộng sản phải tuân thủ hiến pháp quốc gia khiến cho giới bảo thủ phản ứng.
Thật khó mà tưởng tượng được được những người viết blog và tweeter trên hầu hết cả thế giới cùng nhau tham gia vào một thảo luận hàn lâm đầy hào hứng về “nhà nước hợp hiến.”

Không vượt đèn đỏ

Một bạn đọc, có lẽ là dư luận viên, gởi Email khuyên tôi, ”tôi thấy bác vất vả làm những việc bao đồng vô ích. Lấy tiền đô la đã đem qua Việt Nam đi ăn nhậu chơi bời thỏa thích tốt hơn. Bác vừa được hưởng thụ mà nhân viên ngành ăn chơi có thu nhập đều đặn. Bác chống gói cứu trợ BDS 30 ngàn tỷ đồng, nhưng hôm nay chánh phủ vẫn ban hành, các anh em BDS vẫn được chia chác không thiếu đồng nào. Bác có thấy những gì bác làm là công cốc không. Nước Việt ta khác Mỹ nhiều lắm, bác chẳng làm gì hay khuyên ai được đâu. Dân Việt không cần bác. Họ chỉ cần tiền của bác thôi. Bác có tốt thì đem qua nhiều nhiều. Anh Việt kiều nào không có tiền thì vẫn là tội đồ, cứ ở yên bên nước ngoài cho yên thân. Đừng lăng nhăng vào chuyện của nhà nước hay chuyện của dân Việt.

Âm nhạc và hòa hợp dân tộc

Hôm nay, nhân đọc bài viết “Cờ đỏ, cờ vàng và hòa giải” của anh Huy Đức, tôi lại muốn viết tiếp về chủ đề này. Bài viết của anh Huy Đức xoay quanh những câu chuyện về 2 lá cờ, và tôi không thực sự hiểu sâu sắc cái ý “hòa giải” trong bài viết của anh. Đối với cá nhân tôi, tôi nghĩ rằng khi nói đến “hòa giải” thì đừng bao giờ nhắc đến cờ đỏ, cờ vàng.
Sẽ không bao giờ tiến tới “hòa giải” nếu chúng ta cứ mãi gợi lại những câu chuyện quá khứ lẫn hiện tại về 2 lá cờ, đó đều là những bi kịch. Tương lai của dân tộc Việt không trông chờ vào những bi kịch ấy, tôi thực sự tâm đắc với một ý kiến được share trên FB Jonathan London “Cờ Vàng, cờ Đỏ đều là quá khứ, nên quên đi! Ai làm một lá cờ mới hướng đến tương lai tự do, dân chủ cho VN, tôi sẽ ủng hộ”. Tôi cũng vậy, tôi sẽ ủng hộ cho một lá cờ mới của Việt Nam thống nhất, đó phải là một biểu tượng của dân tộc Việt, với lá cờ màu của đất, màu của biển, màu của bầu trời, và đương nhiên không thể thiếu cánh chim Lạc huyền thoại. Chúng ta cần một lá cờ biểu trưng cho đất nước Việt 4000 năm văn hiến, chứ không cần một lá cờ của một đảng phái, một tư tưởng, hay của bất kỳ một thời kỳ nào.

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"