Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

Pháp và những gìải Nobel


Nước Pháp năm nay không bết lắm về thể diện. Dân Pháp không thất vọng lắm. Giới ưu tú Pháp có thể cầm ly rượu và ưỡn cao ngực. Trước đây hai tháng, giải thưởng Fields, một thứ Nobel của Toán học, cấp cho nhà toán học trẻ 35 tuổi, Artur Avila, gốc Ba-tây (Franco-Brésilien) . Ông lấy Tiến sĩ Toán ở Rio de Janeiro, qua Paris học hậu tiến sĩ ở Collège de France, làm nghiên cứu, rồi Giám đốc nghiên cứu về Toán ở Đại học Jussieu . Bốn ngày sau, gìải thưởng Nobel Văn chương cấp cho tiểu thuyết gia Patrick Modiano, 69 tuổi . Giờ đây, giải Nobel Kinh tế về tay Giáo sư Kinh tề người Pháp, Ông Jean Tirole ở Toulouse .
Nobel năm nay, 2014, cấp cho 2 người Pháp, 2 nữ Pakistan và Ấn độ, 2 Nhựt bổn, 3 Huê kỳ, 1 Mỹ-Anh và 1 cặp vợ chồng người Na-uy . Mỗi giải là 873 000 euros, chia nhau cho giải tập thể . Giải thưởng sẽ chánh thức cấp phát ngày 10 tháng 12/2014 tại Stockholm. Rìêng Giải nobel Hòa bình, lễ cấp phát sẽ tổ chức tại Oslo, Thủ đô nước Na-uy .
Đặc thù tây (Exception française)

Đừng làm nhơ nhuốc hào khí Diên Hồng


toa nha quoc hoi 
Vài ngày qua báo trong nước thông tin “quốc hội CS” khai mạc kỳ họp thứ 8, khóa 13, tại hội trường Diên Hồng, trong tòa nhà mới. Đem tội trạng nhà cầm quyền CS và “quốc hội” của đảng, so với Hội Nghị Diên Hồng, cảm thấy nhiều điều xót xa, tủi nhục. Cộng Sản đã thách thức dân tộc, xúc phạm đến lịch sử và tiền nhân.
Người Việt Nam, ai cũng biết hội nghị Diên Hồng là điểm son toàn dân đồng lòng diệt ngoại xâm, giữ vẹn bờ cõi, cũng là điểm sáng chói về tự do – dân chủ, đã mở ra rất sớm không riêng trên quê hương Việt Nam, mà có thể sớm nhất trong toàn vùng, ở thế kỷ 13.
Trước sự kiện quân Nguyên Mông xâm lược lần thứ hai, hẳn Thượng Hoàng Trần Thánh Tông và triều đình đã có kế sách diệt giặc, song nghĩ tới thế giặc mạnh, quân ta yếu, nên Thượng Hoàng đã triệu tập các bô lão, lấy ý kiến, cũng là cách thêm tự tin cho chính mình, và chia sẻ niềm ưu tư cho toàn dân, gọi là bao lão, đủ biết thuộc thành phần có uy tín, đáng tin tưởng trong dân chúng, được hiểu ngầm, nhiều hơn phần cụ thể tín nhiệm. Tuy nhiên vì nhiệt tâm yêu nước, dẫn tới vua dân đồng lòng trừ ngoại xâm. Ngoài thể hiện ý chí giữ nước, hội nghị Diên Hồng, còn nói lên một mưu lược thâm sâu, như nhà sử học Ngô Sĩ Liên nhận định:
“Giặc Hồ vào cướp nước là nạn lớn nhất của đất nước. Hai vua hiệp mưu, bầy tôi họp bàn há lại không có kế sách gì chống giặc mà phải đợi đến ban yến hỏi kế ở các phụ lão hay sao? Là vì Thánh Tông muốn làm thế để xét lòng thành ủng hộ của dân chúng, để dân chúng nghe theo lời dụ hỏi mà cảm kích hăng hái lên thôi. Đó là giữ được cái nghĩa người xưa nuôi người già để xin lời hay vậy.”

Điếu Cày đi dép ‘tổ ong’ tới Mỹ

10559784_10152731298863808_7757317563241171950_n
Những hình ảnh Điếu Cày đặt chân tới Mỹ sau khi bị trục xuất khỏi Việt Nam cho thấy, ông mặc bộ quần áo xềnh xoàng và đi đôi dép lê ‘tổ ong’ khi  tới phi trường Los Angeles. Một số người so sánh ông với luật sư Cù Huy Hà Vũ, khi ông Vũ có vợ tháp tùng và mặc comple.
10304562_397919570362087_7921182190339200310_n
Theo thông tin từ bà Dương Thị Tân vợ Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, thì ông Hải đã không được gặp mặt thân nhân, không được từ biệt người thân nhân.

Chuyện Ông Điếu Cầy & Ông Thái Bát

Nhà Báo Tự Do Nguyễn Văn Hải. Ảnh: blogdieucay
Nhà Báo Tự Do Nguyễn Văn Hải. Ảnh: blogdieucay
Tôi có chút giao tình với nhà văn Vũ Thư Hiên. Mối giao tình này, nói nào ngay, không đậm đà (hay mặn mà) gì cho lắm. Chúng tôi chả có điểm nào tâm đầu ý hiệp, ngoài việc đều có thời gian sống ở “chiến khu” – hay nói theo ngôn ngữ đời thường là cùng … bị ở tù!
Bởi thế, mỗi khi có dịp gặp nhau (sau khi đã cạn mấy ly đầy, rồi đầy vài ly cạn) thế nào cả hai cũng huyên thuyên về những chuyện “ở chiến khu.” Có lần, tôi nghe ông nói nói đến một người tù có tên Thái Bát.  Nhân vật này là một tù nhân số lẻ – nghĩa là tù chính trị, thuộc diện tập trung cải tạo – loại tù không án, cứ cải tạo tốt là (automatic) được cho về nhà (đuổi gà) giúp vợ thôi.
Thử nghe nguyên chơi (nguyên văn) một mẩu chuyện trao đổi giữa hai ông, Vũ Thư Hiên và Nguyễn Thái Bát, ở trại tù Tân Lập:
- Bác làm sao bị bắt ?
Ông già nấc lên từng chặp.
 - Tôi theo cách mạng cướp chính quyền, cũng đã làm thôn đội rồi xã đội một hồi kháng chiến chống Pháp… Tôi theo cụ Hồ, sao, ông không tin hở ?

Số phận con người, số phận đất nước


1.  ĐẤT NƯỚC
Trung Quốc mang lực lượng quân đội mạnh đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và nhóm đảo Garma trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Hơn 130 người lính Việt Nam bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam ở Hoàng Sa và nhóm đảo Garma bị lính Trung Quốc bắn chết, xác vùi đáy biển.
Ngay sau khi đánh chiếm được quần đảo Hoàng Sa và nhóm đảo Garma trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam, Trung Quốc liền hối hả mang xi măng, gạch đá, sắt thép ra Hoàng Sa và nhóm đảo Garma, rầm rộ xây dựng phi pháp những sân bay, hầm ngầm, lô cốt, công sự, trận địa pháo, trại lính, bến tàu, cầu cảng, biến những bãi cát san hô trần trụi của Việt Nam thành những căn cứ quân sự hiện đại của Trung Quốc, để cho Trung Quốc từ chỗ không có một tấc đất cắm dùi ở biển Đông trở thành nước có căn cứ quân sự lớn nhất, mạnh nhất, chốt chặn giữa các ngả đường giao lưu hàng hải quốc tế ở biển Đông, khống chế, uy hiếp cả Đông Nam Á.
2.  CON NGƯỜI
ĐIẾU CÀY NGUYỄN VĂN HẢI:
datnuoc
Trước nỗi đau Hoàng Sa, Garma mang hồn thiêng, xương máu cha ông, mang dấu ấn, vóc dáng người Việt đi mở cõi, dựng nước bị Trung Quốc cướp mất, trái tim yêu nước Điếu Cày Nguyễn Văn Hải thét lên:
-  Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam!
-  Đả đảo Trung Quốc xâm lược!

Buồn và lo vì có vị bộ trưởng quốc phòng quá dớ dẩn

Quá dớ dẩn?
Quá dớ dẩn?
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quanh Thanh vừa dẫn đầu một đoàn 13 tướng lĩnh sang phụng bái Bắc Triều từ ngày 16 đến ngày 18 tháng 10 năm 2014. Đoàn gồm các ông: Trung tướng Bế Xuân Trường – Phó tổng Tham mưu trưởng;Trung tướng Lương Cường – Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị; Trung tướng Dương Đức Hòa – Tư lệnh Quân khu 2; Trung tướng Phương Minh Hòa – Tư lệnh Quân chủng Phòng không-Không quân; Trung tướng Võ Trọng Việt – Tư lệnh Bộ đội Biên phòng; Trung tướng Phạm Hồng Hương – Tư lệnh Quân khu 3; Chuẩn đô đốc Phạm Hoài Nam – Phó tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân chủng Hải quân; Thiếu tướng Phan Văn Tường – Phó tư lệnh Quân khu 1; Trung tướng Vũ Văn Hiển –Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng;Thiếu tướng Vũ Anh Văn – Tư lệnh Binh chủng Thông tin liên lạc; Thiếu tướng Vũ Chiến Thắng – Cục trưởng Cục Đối ngoại – Bộ Quốc phòng; Thiếu tướng Ngô Quang Liên – Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng.
Thực tế không biết họ đã bàn thảo với nhau những gì nhưng qua lời khai báo của Phùng Quang Thanh trong bài trả lời phỏng vấn các nhà báo bên lề cuộc họp Quốc hội hôm 20 tháng 10 năm 2014 thì không người Việt Nam nào không khỏi buồn lo, căm tức.
Nhà báo Vũ Đông Hà nhận xét:

Cuộc chiến Sinh Hùng - Tấn Dũng: Ngân Hàng Nhà Nước phát hiện một số vi phạm pháp luật nghiêm trọng của ông Hà Văn Thắm

nsh-ntdung.jpeg
Cập nhật lúc 18h27 ngày 24/10: Theo báo Thanh Niên, cơ quan CSĐT Bộ Công an đã tống đạt quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam 4 tháng đối với ông Hà Văn Thắm để điều tra về tội vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng, theo Điều 179 Bộ luật hình sự.
* * *
Theo tin chúng tôi vừa nhận được, ông Hà Văn Thắm đã bị miễn nhiệm chức danh chủ tịch hội đồng quản trị ngân hàng thương mại cổ phần Đại Dương vì "có một số vi phạm pháp luật nghiêm trọng". Sau khi bị bãi miễn chức vụ, rất có khả năng ông Hà Văn Thắm sẽ bị truy tố và bắt giữ. Theo các tin tức trước đây do độc giả cung cấp cho Dân Luận, dường như ông Hà Văn Thắm có liên quan tới các âm mưu thâu tóm ngân hàng Bảo Việt, và là quân của ông Nguyễn Sinh Hùng.

Ba phái đoàn cấp cao của Mỹ cùng lúc đến Hà Nội về quốc phòng, quân sự và nhân quyền

Người Việt
Ba phái đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam gần như trong cùng một lúc để đối thoại về những vấn đề mang tính sống còn với Việt Nam: Quốc phòng, thương mại và nhân quyền.

Blogger Điếu Cày bị trục xuất sang Mỹ cùng thời điểm với ba phái đoàn cao cấp của Mỹ đến Hà Nội. (Hình: Huỳnh Ngọc Dân/Người Việt)
Hôm 21 Tháng Mười, bà Amy Searight, phó phụ tá bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, phụ trách khu vực Nam Á và Đông Nam Á, đến Việt Nam để tham dự cuộc đối thoại về chính sách quốc phòng, sau khi chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam cách nay vài tuần.
Theo thông tấn xã Việt Nam, bà Searight đã hội đàm với Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Việt Nam, về tình hình thế giới, tình hình khu vực, kết quả đã đạt trong năm lĩnh vực từng được đề ra tại Bản Ghi Nhớ về hợp tác quốc phòng song phương.
Trang web chuyên cung cấp thông tin về quốc phòng và tình báo có tên là janes.com tiết lộ, ngoài việc hỏi mua các phi cơ tuần thám P-3 Orion do Lockheed Martin sản xuất, Việt Nam còn hỏi mua hệ thống radar phòng vệ bờ biển do Raytheon sản xuất. Thậm chí Việt Nam “sẽ theo đuổi việc mua lại các con tàu cũ của hải quân và lực lượng phòng vệ bờ biển Hoa Kỳ."

Em ước mơ về một nền giáo dục khác

Xuân Anh
Dân Luận xin chia sẻ với bạn đọc những dòng tâm sự của 1 em học sinh đang học lớp 12, về mơ ước được học tập trong một nền giáo dục tự do tư duy và tư tưởng, phải chăng Việt Nam đang giáo dục học sinh bằng những bài học vô vị, sáo rỗng. Biến học sinh thành những cỗ máy rập khuôn, mà không quan tâm chú trọng đến sự phát triển tư duy, sáng tạo riêng cho các em?
Liên lạc với em Xuân Anh, bài viết này đăng trên Dân Luận được sự cho phép của em. Tuy nhiên, em đã chia sẻ với chúng tôi rằng, em đã rất bức xúc vì bài viết này của em đã gửi đến báo Tuổi Trẻ và đã được đăng, tuy nhiên không biết vì lí do gì tác giả bài viết này đã bị báo Tuổi Trẻ đổi tên thành Thiện Thanh.
Ngay từ khi còn bé, em đã ham đọc sách, thích tìm tòi. Em luôn tự hào về những gì em biết. Nhưng sự thật lúc nào cũng phũ phàng...
Mọi chuyện bắt đầu từ bài văn năm lớp 6, cô giáo cho em viết một bài văn về một tấm gương cảm động mà em biết. Em viết bài đó rất hay và tốn nhiều công sức chỉnh sửa. Cuối cùng em cũng được đọc nó trước lớp.
Người bạn của em đã bật khóc vì câu chuyện về một cô bé đen nhẻm, ánh nhìn xa vời ngày ngày đi bán vé số của em. Em cũng đã rất tự hào và nhớ mãi về bài văn đó. Tuy nhiên cô giáo em không hề thích và phê bình khéo trước lớp là em viết không đúng dàn ý.

Dương Khiết Trì lại sắp sang Việt Nam

Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ

Ông Dương Khiết Trì và ông Phạm Bình Minh trong chuyến thăm Việt Nam của ông Dương năm tháng trước.
Một quan chức ngoại giao hàng đầu của Trung Quốc sẽ lại sang thăm Việt nam tuần tới, năm tháng sau khi ông ta ghé thăm quốc gia này vào thời điểm căng thẳng giữa VN và TQ giữa vì giàn khoan dầu trong vùng biển Đông.
Trog một bản tuyên bố, Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cho biết, Ủy viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trì, nhân vật cao hơn cả chức vụ bộ trưởng Ngoại giao, sẽ đến Việt Nam vào hôm thứ Hai để hội đàm bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh.
Bản tuyên bố cho biết nhưng không có chi tiết rằng hai bên sẽ thảo luận về "hợp tác song phương giữa Trung Quốc và Việt Nam".
Họ Dương đã đến Việt Nam trong tháng Sáu khi ông cáo buộc Việt nam đã "thổi phồng" vụ việc giàn khoan của Trung Quốc ở vùng biển gần Việt Nam mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.
Vụ tranh chấp ấy đã dẫn đến cuộc đối đầu trên biển giữa các tàu của chính phủ Trung Quốc và Việt Nam và các cuộc biểu tình bạo lực chống Trung Quốc ở Việt Nam, một trong những sự cố tồi tệ nhất trong mối quan hệ của hai nước kể từ khi đã xảy ra một cuộc chiến ngắn tranh ngủi vào năm 1979.

Sài Gòn: Nam thanh niên bị “CẢNH SÁT CƠ ĐỘNG” đánh mù mắt phải

Phóng viên Dân Luận thực hiện
Lúc 3h sáng ngày 21/10/2014 đang trên đường di chuyển từ hướng CMT8 chở người thân về nhà, anh Lê Thanh Hải bất ngờ bị lực lượng CSCĐ lao ra dùng dui cui đánh thẳng vào mắt không rõ nguyên do.
Nhận được thông tin phóng viên Dân Luận đã liên hệ với gia đình để thăm hỏi anh Hải cũng như tìm hiểu về sự việc hệ trọng này.
Theo thông tin từ gia đình anh Hải cho biết “hiện tại tinh thần Hải đang rất hoảng loạn vì con mắt phải mất thị giác hoàn toàn, và có thể con mắt trái cũng có nguy cơ mù vĩnh viễn nếu ko chữa trị kịp thời.”
Trước đó khi xảy ra vụ việc, anh Lê Thanh Hải (sinh 1992) cư ngụ tại Vĩnh Lộc – Quận Bình Tân, đang trên đường di chuyển từ hướng CMT8 chở bạn về nhà, tới ngã 3 giao lộ đường Cách mạng Tháng 8 - Trường Sơn (gần Điện máy Chợ Lớn) thì lúc này đèn báo giao thông chuyển sang màu vàng, anh Hải vẫn điều khiển xe qua ngã 3 thì lúc này một người bận y phục CSCĐ bất ngờ lao ra chặn đầu xe của anh mà ko có một hiệu lệnh thông báo.
Vì lúc này đã 3h sáng, thấy có người chạy ra chặn đầu xe của mình anh Hải cứ nghĩ là ăn cướp nên đã gạt tay để đề phòng, bất ngờ anh bị người CSCĐ vung dui cui đánh thẳng vào mặt, mặc dù anh Hải không làm sai một điều gì.

Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul

Tony Buổi Sáng
Thập niên 60, Hàn Quốc là một trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định mang sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn khoảng cách, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người đã thành công, thời gian thay vì mày mò tìm hiểu, mình dùng để lo việc khác, hay hơn. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.
Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo... bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Trần Huỳnh Duy Thức

Hoàng Dũng CDVN

10365389_745886155459622_3356710931137530628_o.jpg
Sáng kiến của Con Đường Việt Nam: Những chiếc áo phông và mũ quảng bá cho Quyền Con Người. Ảnh Đinh Nhật Uy.
Cái tên Trần Huỳnh Duy Thức có lẽ chính thức được nhiều người biết đến là vào ngày 24/05/2009. Ngày anh bị bắt vì nghi công ty OCI trộm cước viễn thông (http://antg.cand.com.vn/vi-vn/ktvhkh/2009/6/69568.cand). Tất nhiên, đây chỉ là cái cớ để ngày 20/01/2010 anh cùng 3 người bạn ra tòa theo điều 79 BLHS - hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân (http://www.baomoi.com/Tran-Huynh-Duy-Thuc-Le-Cong-Dinh-cung-dong-pham-hau-toa/104/3766826.epi)
Nhưng trước đó, THDT được biết đến qua nickname Trần Đông Chấn bởi một loạt các bài viết trên blog 360 Yahoo, tháng 3/2008. Đặc biệt là bài "Việt Nam Đồng đang ở đâu và sẽ đi về đâu?" (http://trandongchan.wordpress.com/2008/03/29/vi%E1%BB%87t-nam-d%E1%BB%93ng-dang-%E1%BB%9F-dau-va-s%E1%BA%BD-di-v%E1%BB%81-dau/). Bài viết đó thực sự đã gây rúng động cộng đồng mạng lúc đó, tôi nghĩ vậy.

Thùng rác Mỹ và Nhân đạo ta

(Tặng “HO” Điếu Cày Nguyễn Văn Hải vừa đến Mỹ)

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) Cái tựa trên đây là đầu đề của một bài nghị luận về lời tuyên bố của bà Phạm Thu Hằng, phó phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao nước CHXHCNCC về việc trục xuất Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, của một học sinh trường Nguyễn Ái Quốc Hà Nội tên là Hồ Ngọc Hĩm do Chổi lụm được trong khi quét rác quanh quẩn Ba Đình. Dưới đây là bài luận văn của trò Ngọc Hĩm:

Đề tài: Em hãy giải thích rõ lời tuyên bố sau đây của bà Phạm Thu Hằng, người phát ngôn phó Bộ Ngoại Giao đưa ra trong cuộc họp báo thường kỳ hôm 23/10/2014, khi đề cập đến trường hợp phạm nhân Nguyễn Thanh Hải tự Điếu Cày vừa được tạm tha:

“Tại Việt Nam không có cái gọi là “tù nhân lương tâm”. Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép Nguyễn Văn Hải xuất cảnh đi Mỹ vì lý do nhân đạo”

Bài làm:

Về ông Lê Hồng Hà

Bùi Tín
Trong bài ‘Người đẹp nhất trong Đèn Cù’ trên VOA mới đây tôi có nói đến ông Lê Hồng Hà. Một số bạn ở trong nước, ở Hà nội và Hải phòng, gửi thư điện cho tôi hỏi rằng ông Lê Hồng Hà liên quan ra sao với vụ án ‘Xét lại chống đảng’. Tôi cũng vừa đọc bài của nhà báo Trần Quang Thành trên mạng Dân Luận, Dân Làm Báo (15/10/2014) hỏi tôi về việc ông Lê Hồng Hà có bị bắt giam vì liên quan đến vụ án này không; nhà báo Trần Quang Thành còn hỏi tôi rằng làm sao Trần Đĩnh có thể vác cuộn giấy báo rất nặng 150kg từ ngòai đường lên nhà in. Về chi tiết này tôi xin nói ngay là tôi dùng chữ ‘vác’ không thật chỉnh, tôi từng thấy Trần Đĩnh cùng công nhân nhà in dùng cả đòn bẩy, xe nâng, pu-li… để chuyển từng tảng giấy, cũng khá là vất vả, coi là lao động cải tạo.
Tôi cũng đính chính với nhà báo Trần Quang Thành và đông đảo bạn đọc của VOA và của các mạng đã đọc bài báo của tôi, rằng tôi đã nói sai, lầm lẫn ở một điểm: thật ra, ông Lê Hồng Hà không bị tù vì tham gia vụ án ‘Xét lại chống đảng’, mà ông bị công an Hà Nội bắt giam ngày 6-12-1995, bị tòa án nhân dân Hà Nội xét xử ngày 22-8-1996, kết án ông Lê Hồng Hà 2 năm tù giam về tội ‘cố ý làm lộ bí mật Nhà nước‘, cùng chung vụ án này với ông Hà Sỹ Phu bị 1 năm tù giam và ông Nguyễn Kiến Giang bị 15 tháng tù, theo án treo.
Trước khi bị tù, ông Lê Hồng Hà bị khai trừ khỏi đảng CS cùng với ông Nguyễn Trung Thành vì 2 ông từ năm 1993 đến năm 1995 chung ý định yêu cầu đảng xem xét lại Vụ án Xét lại chống đảng, lập một tiểu ban xem xét kết luận lại vụ án, xóa án, minh oan hoàn toàn cho hơn 30 cán bộ, trong đó có 4 ủy viên trung ương, một số tướng, đại tá, nhà báo… Các ông Đỗ Mười, Đào Duy Tùng, Phan Diễn đạo diễn thêm cuộc xử tù ông Lê Hồng Hà trong vụ án ‘cố ý lộ bí mật Nhà nước’ ngay sau khi khai trừ khỏi đảng CS 2 ông Thành và Hồng Hà thật ra là nhằm trả thù, trừng phạt và bịt mồm ông không được nói đến vụ án Xét lại chống đảng thêm nữa. Họ lấy cái cớ là ông đã có trong tay một lá thư mật của ông Võ Văn Kiệt gửi bộ chính trị và có ý phổ biến rộng, coi đó là phạm pháp (!).

Nếu Quốc hội cũng thù địch với minh bạch?

Võ Thị Hảo

Phóng viên ngồi bệt chầu... chân ghế Quốc Hội
Hình ảnh những phóng viên phải ngồi bệt dưới đất ngửa cổ “chầu” lên chân ghế các vị đại biểu quốc hội(ĐBQH) đang họp đã khiến nhiều người phẫn nộ.
ĐBQH ngự trên những chiếc ghế da choáng lộn được sắm bằng tiền dân. Những vầng trán và con mắt phóng viên dù có cố vươn lên thì cũng chỉ cao ngang... chỗ đặt mông của các vị ĐBQH. (ảnh đăng trên Tuổi trẻ.vn trong bài “Phóng viên phải ngồi dưới sàn tường thuật họp QH" - 22/10/2014).
Hình ảnh này rất điển hình cho hiện trạng và bản chất mối tương quan, vị trí giữa tầng lớp cầm quyền với báo chí và người dân trong một hệ thống độc tài, trong đó người dân là nô lệ và nhà cầm quyền muốn làm gì cũng được.
QH với lý do tồn tại là phải giám sát các cơ quan công quyền, luôn lắng nghe và bảo vệ quyền lợi công dân mà còn đối xử với báo chí như vậy thì dân còn bị khinh miệt đến mức nào?!

Muốn học đại học hàng đầu thế giới mà không phải trả tiền? Hãy tới Đức!

Athena chuyển ngữ, CTV Dân Luận
Để kỷ niệm 25 năm Bức tường Berlin sụp đổ, CNN có chương trình đặc biệt “Fall of the Wall” tìm hiểu xem nền kinh tế của Đức đã phát triển như thế nào kể từ sau sự kiện quan trọng đó.

Sự ảnh hưởng của nền học thuật ở Đức là điều không thể xem thường được. Đây được coi là ngôi nhà chung của những trường đại học lâu đời nhất thế giới và cũng là nơi mà rất nhiều người từng đoạt giải Nobel từng theo học.
Nếu bạn muốn hưởng một nền giáo dục được cả thế giới công nhận mà không muốn trả học phí quá cao thì hãy “xách balo lên và đi” đến Đức.
Giữa tháng Mười vừa qua, Lower Saxony đã trở thành bang cuối cùng của Đức thông báo miễn toàn bộ học phí, điều đó có nghĩa là sinh viên không cần trả bất cứ khoản phí nào, kể cả sinh viên quốc tế đến học tại Đức.
Vì vậy dù bạn có đến từ đâu, thì cánh cửa các trường học viên tinh hoa như Đại học Heidelberg và Đại học kỹ thuật Munich, nằm trong top 100 trường đại học tốt nhất thế giới, sẽ luôn rộng mở chào đón bạn nếu bạn thật sự là một sinh viên xuất sắc.

Blogger Điếu Cày và những khó khăn phía trước

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
Dân Luận: Trên FB đã có một số tranh luận liên quan đến hình ảnh cờ Vàng được sử dụng khi đón blogger Điếu Cày. Chúng tôi xin chọn một số ý kiến tiêu biểu để đăng tải:
Nhà báo Đức Trần: Mình là dân yêu chuộng cờ vàng tự do và không từ bỏ lập trường chính nghĩa nằm ở ngọn vàng ba sọc, nhưng mỗi lần thấy cảnh các ông bà Quận Cam cầm cờ vàng đón các nhà bất đồng chính kiến từ trong nước sang là bực bội quá! Cứ tìm cách sấn tới và dí vào ống kính rất là "cưỡng cầu truy vấn". Lý tưởng và tình yêu cũng hãy để đến một cách tự nhiên. Người ta lớn lên từ miền Bắc, không có ký ức ngọn cờ này, lại mới ở tù ra. Làm như thế không những thật là mất lịch sự tối thiểu mà còn vô lễ mạo với ngọn cờ của mình.
Blogger Hồ Lan Hương: Vừa xem clip ngắn về ông Điếu, thấy có người cố nhét lá cờ vàng vào tay ổng. Kỳ quá. Tư tưởng của ổng để ổng tự chọn đê. Bắt chước cộng sản nhét kứt vào mồm dân à?

Giáo sư Jonathan London: Khi đón Nguyễn Văn Hải ở Sân Bây LAX thực sự cần thiết có cả cờ vàng không? Nó sẽ giúp sự phát triển chính trị của Việt Nam như thế nào? Bao giờ người Việt Nam sẽ khắc phục những trở ngại chính trị cũ và cùng nhau đấu tranh vì một xã hội mới, thống nhất, dân chủ? Hãy lấy những tượng trưng chính trị mới mà ai là người Việt và muốn có tiến bộ xã hội đều có thể nắm lấy. Hoặc là đầu tranh vì những giá trị thay vì những ký hiệu. Cứ thăm gia những chiến tranh của hôm qua làm sao nhìn rõ tới tương lai? Nghe rồi: "Một ông tây sinh năm 1969 và không lớn lên ở Việt Nam thì làm sao hiểu được." Đúng thế. Tôi cũng hiểu những hạn chế nhất định của mình. Tôi cũng biết một số điều khác. Chủ nghĩa tượng trưng có những sức mạnh và nguy cơ của nó. Muốn vẫy cờ nào là việc của mọi người. Muốn phát triển đất nước Việt Nam thì đấu tranh tập thể dưới một "lều lớn" là mới được. Đồng ý hay không đều được. Chỉ muốn chia sẻ đề nghị này với những ý định tốt nhất.

Những câu chuyện về đàn bà

Tuấn Khanh

Người đàn bà ngồi tựa vào tường trên lối mòn của một con hẻm. Mệt mỏi và thiếp đi cạnh quang gánh của mình. Hai đầu gánh là đủ thứ quà vặt như bánh tráng, kẹo, đến chanh, ớt… rồi có cả đồ chơi trẻ con chằng cột. Chị như muốn kéo cả thế giới chung quanh đi theo mình trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn không có ngày tháng cuối.
Hình ảnh đó đẹp đến mức tôi dừng lại, muốn chụp tấm ảnh làm kỷ niệm thì chị choàng tỉnh. Chị sợ hãi hỏi tôi chụp ảnh để làm gì. Có lẽ những cuộc rượt đuổi hàng rong trên hè phố là cơn ác mộng triền miên khiến chị không bao giờ có được chút thanh thản. Trò chuyện ít lâu, mới biết chị đi từ Quảng Ngãi vào bán hàng rong để gửi tiền về giúp cho gia đình. Tháng nhiều thì được 700-800 ngàn. Tháng ít thì 300-400 ngàn.
Người phụ nữ ấy chỉ là một trong hàng trăm ngàn con người đang lưu lạc mưu sinh trên đất nước này. Ẩn trong nụ cười hay lời rao hàng đơn giản đó, là những câu chuyện đời trôi dạt theo miếng ăn, trắc trở hơn những câu chuyện dài truyền hình giả tạo, nhưng buồn thay, chẳng có mấy người xem.

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"