Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2014

Buồn vui đời thuyền nhân

Theo Nhân Quyền và Tự Do blog
Buồn vui đời thuyền nhân
Lâm Hoàng Mạnh
Tặng mợ và các con.


Qua hồi ký của Lâm Hoàng Mạnh   “Buồn vui đời thuyền nhân”

Trăn trở và Ước mong

Lâm Hoàng Mạnh là một thuyền nhân và tập hồi ký Buồn Vui Đời Thuyền Nhân kể về cảnh ngộ mà bản thân người viết đã trải. Do đó, tác phẩm chỉ ghi lại một phần hình ảnh cực nhỏ của khu rừng có tên Thuyền Nhân mà Michelle Tauriac từng than dài trong tác phẩm Viet Nam Le Dossier Noir Du Communism: “Biết đến bao giờ người ta mới hiểu hết những bất hạnh đã xẩy ra quanh danh từ đó.” Nhà văn Pháp Michelle Tauriac thông thạo tiếng Việt, sống nhiều năm tại Việt Nam, từng gặp gỡ nhiều thành phần xã hội từ các cấp lãnh đạo hai miền đến người vơ vất trên vỉa hè các thành phố, người lưu lạc tại các vùng đất xa xôi ở trời Tây nên có cả một kho dữ liệu so với số vốn thực tế trong giới hạn bản thân của Lâm Hoàng Mạnh. Với tầm mức đó, Michelle Tauriac vẫn cất tiếng than như vậy thì không thể đòi hỏi Lâm Hoàng Mạnh phải lấp biển vá trời để vẽ lại mọi nét vui buồn của hàng triệu thuyền nhân.

Có ai biết Nguyễn Tuấn không?

Ngô Nhân Dụng

Chắc quý vị không ai biết Nguyễn Tuấn. Anh qua đời khi đang ngồi trong quán bánh ngọt tên là Jolly Donuts nằm ở góc Đại lộ Roscoe và Đường De Soto trong thành phố Los Angeles, nước Mỹ. Một chiếc xe hơi SUV cao và lớn đâm thẳng vào tiệm bánh lúc anh đang uống cà phê, khoảng 10 giờ đêm ngày 4 tháng Mười năm 2014.

Khi chết đi, trong túi Nguyễn Tuấn chỉ có mấy tấm vé sổ số cũ, 350 đô la tiền mặt, và một điện thoại di động. Thi hài anh được đưa vào nhà xác thành phố, tạm ghi tên là John Doe No. 278. John Doe là cái tên chung đặt cho những người không biết rõ họ, tên. Giống như lối người Việt gọi những người không rõ họ tên Nguyễn Văn Mỗ. Anh là tên Nguyễn Văn Mỗ thứ 278, trong số mấy trăm di hài vô thừa nhận trong nhà xác Los Angeles, một thành phố dân số gần 10 triệu.

Sở giảo nghiệm (Coroner) chắc đã nhờ cảnh sát hỏi nhân viên làm trong quán cà phê mà đêm nào anh cũng tới, biết người ta gọi anh là “Tuan,” họ “Nguyen.” Vậy chắc tên anh là Nguyễn Tuân hay Nguyễn Tuấn. Nhưng vì anh không mang giấy tờ nào, cũng không thấy thân nhân nào đến nhận diện, cho nên họ vẫn ghi cái tên John Doe No. 278. Dấu tay anh được đưa cho cảnh sát tìm thêm, nhưng họ tìm không thấy trong các hồ sơ lưu trữ. Cả đời anh chưa bao giờ bị bắt vì phạm tội. Có người cho biết tuổi anh, chắc sinh vào năm 1961. Sở Xe tự động (DMV) cho chạy tên Tuan Nguyen 1961 trong máy vi tính, hy vọng tìm ra các chi tiết khác. Máy cho biết có 623 người họ, tên tương tự. Nếu tìm trong hồ sơ của Sở Di trú chính phủ Mỹ, chắc có thể thấy những dấu tay giống của anh; vì khi một di dân vào nước Mỹ thế nào cũng được lấy dấu tay. Nhưng trước đây gần 40 năm chưa có máy vi tính để chứa được nhiều dữ kiện trong hồ sơ các di dân như vậy. Cuối cùng, trước pháp luật, anh chỉ là John Doe No. 278, vô danh.

Nhà nước tam trùng quyền lực ở Việt Nam là gì?

Phạm Nhất Vương
Nghiên cứu về bộ máy nhà nước Việt Nam, trong các sách giáo trình thường che dấu sự thật về cấu trúc quyền lực của bộ máy nhà nước và gọi là hệ thống chính trị.
Thực chất nó gồm 03 bộ máy trùng lên nhau ở 4 cấp độ. Đó là:
1) Bộ máy đảng: Gọi là bộ máy vì nó là một hệ thống 4 cấp từ trung ương đến địa phương. Ở trung ương có Bộ Chính trị, Trung ương đảng và các phòng ban riêng. Ở tỉnh, thành phố có tỉnh ủy, thành ủy và và các phòng ban riêng. Ở cấp quận huyện có quận ủy, huyện ủy và các phòng ban riêng. Ở cấp xã phường có đảng bộ phường xã. Bộ máy đảng cồng kềnh và nhiều nhân sự vì nó còn ở trong quân đội, cảnh sát, các doanh nghiệp của nhà nước, các trường học, bệnh viện, đến làng ấp và tổ dân phố v.v.. thực hiện việc giám sát tất cả cơ quan và cá nhân xem có sự chống đảng hay không.
Bộ máy này gọi là bộ máy quyền lực nhà nước vì nó quyết định tất cả các vấn đề quốc gia. Về nhân sự, nó quyết định ai là chủ tịch nước, ai là thủ tướng, chủ tịch v.v.. bởi đảng lãnh đạo bằng công tác nhân sự nên đảng quyết định tất cả các cá nhân đảm nhiệm chức vụ trong các cơ quan khác trong bộ máy nhà nước. Bộ máy đảng quyết định tất cả việc đối nội và đối ngoại. Thậm chí, tòa án mở phiên tòa công khai xét xử và ra bản án thì bản án đó không trái với chỉ đạo trước đó của đảng; việc mở phiên tòa xét xử chỉ là đóng kịch cho dân xem mà thôi. Nguyên tắc "đảng lãnh đạo" thể hiện rõ đây là bộ máy nhà nước thực hiện chức năng quyền lực vì nó đạo diễn, chỉ đạo cho hoạt động của các cơ quan nhà nước khác.Nên có thể gọi bộ máy quyền lực đảng là BỘ MÁY ĐẠO DIỄN.

Báo chí Việt Nam 'tuyệt vọng câu khách'?

Nguyễn Anh Minh
Báo chí Việt Nam hiện đang không thoát khỏi guồng quay số hóa, điện tử hóa nhưng dường như đang loay hoay giữa ngã ba đường và xu hướng thấy rõ nhất là lá cải hóa.
Chưa có một tờ báo mạng nào được xem là chuyên nghiệp, thông tin chuẩn xác, đáng tin cậy. Nói như một nhà bình luận trong nước, cả làng báo (mạng) là “một vườn cải xum xuê”.

Sụt giảm

Theo Bộ Thông tin-Truyền thông Việt Nam, tính đến ngày 26/12/2013, toàn quốc có 838 cơ quan báo in với 1.111 ấn phẩm, 70 báo điện tử, 19 tạp chí điện tử và 265 trang thông tin điện tử tổng hợp của các cơ quan báo chí.
Trong số hơn 800 tờ báo, số báo sống được nhờ lượng phát hành chỉ trên dưới 10 tờ, theo một số nhà báo trong nước.
Vài năm trở lại đây, những báo có số phát hành hàng đầu như Tuổi trẻ, Thanh niên, Công an TPHCM, Phụ nữ… cũng sụt giảm lượng phát hành ở mức rất đáng kể.

Vài bài học từ “Nhặt xương cho thầy”

Hiệu Minh

Cảnh trong phim VTV3
Chẳng hiểu sao ngành Giáo dục gần đây lại dính chuyện xương. Từ vụ “Canh gà Thọ Xương” đến vụ bỏ phiếu tín nhiệm trong QH, Bộ trưởng ngành đứng gần cuối bảng. Mới hôm qua lại dính chuyện nhặt xương khác. Tuy nhiên, có vài bài học từ vụ “nhặt xương” này.
Tin cho hay, chương trình Quà tặng cuộc sống của VTV3 tối 19/11 phát câu chuyện “Nhặt xương cho thầy” đã làm dư luận nổi sóng. Nhiều người cho rằng, hình ảnh người thầy/cô bị ảnh hưởng nghiêm trọng trong đoạn phim hoạt hình này.
Do dư luận lên án, Bộ 4T đã phạt VTV3 và nhà đài đã phải xin lỗi khán giả và các thầy cô giáo.
Phim hoạt hình ngắn 3 phút 20 giây kể về một gia đinh tiếp đãi thầy. Theo thói quen giữ ý của người Việt (nhất là người Bắc), người thầy đã giả vờ từ chối món ăn chủ gắp vào bát vì “ông ăn uống đạm bạc quen rồi”. Gia chủ tưởng thật nên không mời nữa, nhưng thầy lại ấm ức, đây giả vờ mà người ta tưởng thật.
Ông thầy tìm cách ăn cơm riêng với trò. Trong bữa đó, thầy ăn hết phần cá thịt, phần xương thì bỏ vào bát trò. Lúc thầy trò chia tay, trò chúc thầy thọ 100 tuổi còn mình sẽ thọ 101 tuổi, “để thu gom xương cho thầy “. Chuyện chỉ có thế. Trong các chuyện châm biếm, thầy tham hơn cô

Văn hóa xe máy ở Việt Nam

Cao Huy Huân
Nghe nhỏ bạn nói ở Ý xe máy chỉ dùng để đi giao báo và cho nhân viên làm vệ sinh đường phố di chuyển cho thuận tiện. Chẳng biết đúng hay sai nhưng ở những nước Đông Á như Nhật Bản, Hàn Quốc hay Đài Loan thì xe máy cũng chỉ để dùng cho nhân viên giao hàng. Sỡ dĩ như vậy là vì, do hình dáng nhỏ gọn và khả năng di chuyển nhanh chóng, phương tiện này được ưa chuộng để đi đến mọi ngõ ngách của thành phố. Thế nhưng xe máy không phải là phương tiện phổ biến ở các quốc gia này. Người Nhật, người Hàn và người Đài Loan sản xuất xe máy không phải để bán cho dân của họ. Họ sản xuất để bán cho các thị trường gắn bó truyền thống với xe máy và xem xe máy là phương tiện di chuyển chính ở châu Á và châu Phi, trong đó có Việt Nam.
Đa số những người mới đến Việt Nam lần đầu đều sẽ ngạc nhiên vì đất nước này có nhiều xe máy quá. Và sẽ xuất hiện trong đầu một câu hỏi là tại sao người dân ở đây lại sử dụng nhiều xe máy đến như vậy. Câu trả lời nhanh nhất cho câu hỏi này là vì xe máy tiện lợi và thích hợp. Sở dĩ nói xe máy tiện lợi là vì như đã nói ở trên, hình dáng và cách thức vận hành của loại xe này rất nhanh gọn và thích hợp với những con phố nhiều ngõ nhiều ngách ở Việt Nam. Văn hóa Việt Nam là văn hóa lề đường. Nét văn hóa này trải dài từ miền quê cho đến thành phố. Do đó, xe máy càng được xem là lựa chọn tối ưu cho nét văn hóa lề đường này. Còn khi nói xe máy thích hợp với dân Việt là bởi số đông dân Việt chẳng thể mua nổi một chiếc ô tô cho chính mình. Thuế quan dành cho việc mua sắm ô tô ở Việt Nam rất cao, làm cho giá thành một chiếc xe đội lên gấp 3 lần so với giá gốc. Sắp tới đây Việt Nam mới bắt đầu dỡ bỏ từ từ thuế ô tô nhưng cũng theo lộ trình dài hạn. Hệ thống phương tiện công cộng thì nghèo nàn, chỉ vài ba chiếc xe buýt nhập khẩu xe cũ từ những nước khác. Chưa kể là những chiếc xe ấy có cái kiểu đón và trả khách rất thiếu an toàn, cùng với cách di chuyển rất mất trật tự. Thử hỏi, nếu không chọn lựa xe máy thì còn chọn lựa gì hơn?

Cuộc thanh lọc mới trong lĩnh vực ngân hàng?

Trần Vinh Dự
Câu chuyện sở hữu một ngân hàng ở Việt Nam để rút ruột (bằng cách cho các doanh nghiệp của mình vay hoặc làm các giao dịch đặc biệt khác) là câu chuyện ai cũng biết từ nhiều năm nay. Đây chính là nguyên nhân lớn nhất dẫn tới tình trạng không thể quản trị rủi ro tín dụng tốt (vì các khoản vay này đều là khoản vay chỉ định) dẫn tới nợ xấu tăng cao.
Tuy ai cũng biết, nhưng về mặt quản lý nhà nước, Việt Nam vẫn không có các động thái quyết liệt để giảm bớt hiện trạng và ngăn chặn các thủ đoạn mới. Trường hợp bê bối ở Ngân hàng Xây dựng (trước đây gọi là Ngân hàng Đại Tín – TrustBank) là trường hợp điển hình. Đây là một ngân hàng nằm trong nhóm những ngân hàng thuộc diện kiểm soát đặc biệt vào cuối năm 2012. Nói là kiểm soát đặc biệt, nhưng chính các cơ quan quản lý lại để Tập đoàn Thiên Thanh bơm tiền vào và kiểm soát toàn diện ngân hàng này.
Nhìn bề ngoài, việc Thiên Thanh bơm tiền vào để tăng vốn của TrustBank từ 3000 tỷ lên 7500 tỷ có vẻ như tốt. Thế nhưng do kiểm soát toàn diện, Thiên Thanh ngay sau đó đã rút ruột ngân hàng này. Thông tin “vỉa hè” chưa được kiểm chứng cho biết số tiền rút ruột lên tới xấp xỉ 1 tỷ USD. Thông tin chính thức mới chỉ nhỏ giọt, nhưng cũng cho thấy dấu hiệu rút ruột. Thí dụ ban lãnh đạo ngân hàng này (đến từ Tập đoàn Thiên Thanh) đã ký hợp đồng thuê trụ sở và “ứng trước” cho bên cho thuê số tiền lên tới 1021 tỷ Đồng (trong khi giá thuê là 3,15 tỷ Đồng/tháng). Nếu số tiền thực sự bị rút ruột (và nay đã biến mất) là xấp xỉ 1 tỷ USD thì không những ngân hàng này đương nhiên bị phá sản mà hệ quả của nó với những người gửi tiền là hết sức khủng khiếp.

Đại Diện Mạng Lưới Blogger Việt Nam Tiếp Xúc Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ Thúc Đẩy Chương Trình Chúng Tôi Muốn Biết


MLBVN: Chiều ngày 21.11.2014 tại Sài Gòn, các thành viên MLBVN gồm blogger Nguyễn Hoàng Vi, blogger Mẹ Nấm và facebooker Dương Lâm đã có buổi gặp gỡ với đại diện LSQ Mỹ ông Charles Sellers – trưởng phòng chính trị, ông Garrett Harkins, bà Betsy Allens để tiếp tục chiến dịch CTMB (We Want To Know).

Đây là một trong những nỗ lực tiếp theo của MLBVN để thúc đẩy chiến dịch CTMB sau khi văn phòng Quốc hội, ban Dân nguyện tại HN và văn phòng Quốc Hội phía Nam vào ngày 15/10/2014 đã từ chối nhận bản Yêu cầu bạch hóa Hội nghị Thành Đô 1990.


Đại diện MLBVN trình bày mục tiêu của chiến dịch là bày tỏ quyền được biết và yêu cầu sự minh bạch trong các vấn đề liên quan đến lợi ích quốc gia của chính phủ Việt Nam. Tuy nhiên thay vì trả lời công dân thì cơ quan chức năng đã sử dụng bạo lực và đóng cửa văn phòng Quốc hội phía Nam.
MLBVN cũng bày tỏ rằng bên cạnh những nỗ lực tranh đấu của người Việt Nam là chính, sự hỗ trợ quốc tế – đặc biệt là từ phía chính phủ các nước – cũng rất cần thiết. Nhân dịp này, các đại diện MLBVN cũng đã chia sẻ với các đại diện của Lãnh sự quán Hoa Kỳ về việc nghiên cứu cách thức trao yêu cầu cho Quốc hội Việt Nam qua con đường ngoại giao.

Cảm nghĩ về ngày 20 tháng 11

Trích facebook Lê Công Định
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Tôi nghĩ ai trong đời cũng đều có một người thầy mình quý trọng nhất. Trong học trình từ lúc niên thiếu đến tận bây giờ, tôi may mắn gặp nhiều người thầy xuất sắc, song dấu ấn lớn để lại trên sự nghiệp của tôi có lẽ là từ Tiến sĩ Võ Phúc Tùng. Tôi gặp thầy khi đã tốt nghiệp cử nhân luật ở trường Đại học Pháp lý Hà Nội, nhưng kiến thức lãnh hội nơi đó luôn làm tôi ngờ vực, bởi các thầy cô đứng lớp hầu hết chỉ vừa tốt nghiệp cử nhân, mà kiến thức của họ chỉ loay hoay như gà mắc tóc trong những quan niệm luật pháp học từ các trường luật Liên Sô và các nước XHCN Đông Âu mà thôi.
Thực tế đã minh chứng các quan niệm luật pháp được xây dựng trên chủ thuyết Marx-Lenin chỉ còn tìm thấy ngày nay ở sọt rác lịch sử, bởi chúng không chỉ lầm lạc mà còn sáo rỗng. Đáng thương cho những trường luật nào trên trái đất này vẫn còn ngày đêm gõ mõ tụng mớ kinh mụ mị đó. Bởi thế, mỗi khi nghe nói ai là “tiến sĩ luật XHCN”, tôi đều tránh bàn về học thuật với họ, vì không muốn báng bổ công trình học hành của mình.
Thầy Võ Phúc Tùng hoàn thành chương trình cử nhân, cao học và tiến sĩ môn tư pháp tại Đại học Luật khoa Sài Gòn. Thầy là người cuối cùng được trao văn bằng Tiến sĩ tại Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 22/4/1975, khi ngoài cửa ngỏ Sài Gòn quân đội đang chuẩn bị trận đánh tử thủ. Do chương trình nghiên cứu bậc tiến sĩ của thầy vừa công phu vừa kéo dài, nên thầy đã được bổ nhiệm làm giảng sư trong nhiều năm trước đó tại các Đại học Luật khoa Sài Gòn, Đại học Luật khoa Cần Thơ và Học viện Quốc gia Hành chánh.

Hội Thoại với Nhà Báo Đặng Chí Hùng


Thảo Luận Chính Trị Giữa Mặc Lâm, Blogger Điếu Cày Và TS Cù Huy Hà Vũ


Từ trái qua: Biên tập viên Mặc Lâm, Blogger Điếu Cày và TS
Cù Huy Hà Vũ tại trụ sở RFA ở Washington DC hôm
21/11/2014. RFA
Mặc Lâm, RFA 21.11.2014: Đài Á Châu Tự Do xin giới thiệu đến quí vị buổi nói chuyện ngắn giữa Mặc Lâm và hai người tù nhân lương tâm: Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ và Nhà báo blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Chúng tôi xin chia sẻ những gì mà họ dự định làm cũng như những băn khoăn mà chúng tôi đặt ra cho hai anh trong hoàn cảnh hiện nay.

Khó khăn khi tranh đấu từ hải ngoại

Mặc Lâm: Trước nhất là câu hỏi chung cho cả hai anh và xin đưa đến cho anh Cù Huy Hà Vũ trước. Thưa anh tình trạng chung của các nhà bất đồng chính kiến như ông Đoàn Viết Hoạt, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và kể cả ông Nguyễn Chính Kết nữa, khi sang Mỹ thì hoạt động tranh đấu của họ có những khó nhăn nhất định nào đó. Theo anh, cũng là một nhà tranh đấu đang sống ở Mỹ và bị buộc phải rời xa quê hương, anh làm cách nào để tránh những khó khăn mà những người khác đã gặp?

Chủ tịch Hoàng Đế của Trung Quốc - Tập Cận Bình Siết Chặt Kiểm Soát

By Elizabeth C. Economy
Neofob, bạn đọc Dân Luận chuyển ngữ
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đưa ra một cái nhìn đơn giản nhưng đầy sức mạnh: sự hồi sinh của quốc gia Trung Quốc. Đó là lời động viên ái quốc lấy cảm hứng từ những hào quang quá khứ của đế chế Trung Quốc và những lý tưởng của xã hội chủ nghĩa đương thời để khuyến khích đoàn kết chính trị trong nước và ảnh hưởng ngoài nước. Chỉ sau hai năm đương chức, Tập đã tự khẳng định mình là một nhà lãnh đạo có sức thay đổi. Tập theo đuổi một nghị trình dự trù, nếu không nói là cách mạng, cải cách các quan hệ không chỉ đối với ở trong Trung Quốc mà còn đối với ngoài nước.
Cơ bản viễn kiến của Tập là một nhận thức về sự cấp bách. Tập nắm quyền vào lúc mà Trung Quốc, cho dù thành công về kinh tế, phiêu dạt về chính trị. Đảng Cộng sản Trung Quốc, bị tràn ngập bởi tham nhũng và thiếu vắng một lý tưởng hấp dẫn, đã đánh mất niềm tin trong công chúng và bất ổn xã hội trên đà gia tăng. Kinh tế Trung Quốc, dù vẫn tăng trưởng một cách ấn tượng, đã bắt đầu có dấu hiệu của giới hạn và sự không ổn định. Và về mặt quốc tế thì cho dù ở vị trí cường quốc kinh tế toàn cầu, Trung Quốc vẫn chưa làm đúng sức của mình. Bắc Kinh đã thất bại trong việc phản ứng một cách có hiệu quả đối với những khủng hoảng ở Libya và Syria và bàng quang khi mà thay đổi chính trị rung chuyển hai đối tác thân nhất, Miến Điện (hay còn được biết đến là Burma) và Bắc Triều Tiên. Đối với nhiều nhà quan sát, nó trông có vẻ là Trung Quốc không có chính sách ngoại giao chiến lược bao quát.

Kí giả Trương Minh Đức gửi đơn tố cáo, yêu cầu cơ quan công an điều tra vụ truy sát và cướp tài sản

Trương Minh Đức
Kính Gởi : Các cơ quan truyền thông trong , ngoài nước .
Các Tổ chức Nhân Quyền và tổ chức phóng Viên không biên giới
Tôi Trương Minh Đức là một nhà báo Tự Do đã 03 lần bị bách hại , truy sát và cướp tài sản chỉ trong vòng chưa đầy 02 tháng .
Lần tôi bị truy sát và bị cướp tài sản gần nhất vào ngày 02 / 11 / 2014 , vào lúc 20 giờ 30 tối tại ngã ba suối Giữa , phường Hiệp An , Tp Thủ Dầu Một
Bình Dương , có đến 08 ngừoi mặc thường phục theo dõi tôi từ nhà của tôi ở Phường Mỹ Phước - huyện Bến Cát - Bình Dương .
Khi đến còn cách trạm thu phí suối Giữa khoảng 03 km thì họ tiến hành tấn công , đánh đập tôi rất dã man !! ... rồi họ cướp hết tài sản của tôi mang theo
(như trong đơn đã trình bày ) . Nhóm nguời này do trung tá có tên là Hoà trực tiếp chỉ huy vụ truy sát và cướp mà tôi đã nhìn đựoc tận mặt , bởi tên trung tá Hoà này là người đã đánh tôi tại đồn công an phường Mỹ Phước - huyện Bến Cát vào lúc nữa đêm 11 rạng sáng 12 / 09 / 2014 , lý do mà ông Hoà đánh tôi vào đêm 12 / 09 /2014 , ông Hoà bắt tôi ký vào những bài báo coppy từ trên mạng internet , tôi không đồng ý ký nên ông Hoà đã đánh tôi 03 cái vào be sườn làm tôi rất đau đớn ! trong khi đó tôi bị nhóm " côn an" tại Hà Nội đánh bị thương cách đó 03 hôm ( 08 /09 /2014 ) vết thương chưa lành còn rất đau .

10 phát ngôn ấn tượng từ nghị trường

Baron Trịnh
Mặc dù còn 1 tuần nữa mới kết thúc kỳ họp thứ 8 - QH khóa XIII. Nhưng có lẽ cần-lao An-nam cũng không cần nghe thêm nhiều hơn nữa những câu nói ấn tượng (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, cả tiêu cực lẫn tích cực) của các ông bà nghị và các "tư lệnh ngành" bị chất vấn trước nghị trường hay thảo luận tổ.
Tôi tổng kết và lựa chọn sớm 10 phát ngôn ấn tượng từ nghị trường của kỳ họp này.
(Lưu ý vị trí tôi sắp xếp có sự sắp đặt theo tính chất bắc cầu hehe).
1. Ông Trương Trọng Nghĩa (ĐBQH đoàn Tp.Hồ Chí Minh): Những gì dính đến vốn nhà nước như một cây khế ngọt qua lại và cứ trèo hái như vậy.
2. Ông Nguyễn Bá Thuyền (ĐBQH đoàn Lâm Đồng): Toàn là Đảng viên, cán bộ giữ tài sản sao mất nhiều thế?
3. Ông Đỗ Văn Đương (ĐBQH đoàn Tp.Hồ Chí Minh): Tại sao người tài thì ngày càng ít, còn người ham muốn, lười nhác thì ngày càng nhiều?
4. Ông Vũ Huy Hoàng (bộ trưởng Bộ Công thương, ĐBQH đoàn Lạng Sơn): Ở khá nhiều nơi anh em quản lý thị trường đã phải dùng miệng để kiểm tra chất lượng phân bón.
5. Ông Phạm Vũ Luận (Bộ trưởng Bộ Giáo dục, ĐBQH đoàn Quảng Trị): Từ trước đến nay Bộ GD-ĐT chưa bao giờ trực tiếp viết SGK mà chỉ tổ chức viết SGK.

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"