Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

Nhạc là vậy đó hả?

Nguyễn Ngọc Già
 
Một cái tựa rất xấc xược là điều tôi cố tình chọn cho bài viết này. Vì vậy, hy vọng các nhạc sĩ, ca sĩ và khán thính giả cũng như độc giả vui lòng bỏ qua cho một tâm trạng đang rất phẫn nộ - của cá nhân tôi.

Ai cũng là ca sĩ?

Khi cái tên "Lệ Rơi" xuất hiện lần đầu tiên trên báo, tôi chỉ lướt sơ qua và có "click" vào đường dẫn để xem chàng trai trẻ này. Không quá ba câu nhạc, sau khi nghe anh Nguyễn Đức Hậu "líu ríu", tôi phì cười và bỏ qua. Không quan tâm và bình luận. Thanh niên mà! Vui thôi. Vậy cũng tốt cho một thú vui lành mạnh lại chẳng làm phiền hay xâm phạm đến ai, sau những giờ cực nhọc với lao động.

Hậu cũng chẳng phạm vào cái tội "gây rối trật tự công cộng" (với căn phòng riêng của anh) mà chế độ cộng sản đã phủ chụp cho Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh; trong khi hàng trăm đám ma inh ỏi và "quậy phá" ngay vào ban đêm thanh vắng, nó nhan nhản khắp nơi, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy "cơ quan chức năng" nào quan tâm!

Tôi ngầm cổ võ cho những thú vui đáng yêu và hiền lành như cái tên của chàng trai với sự im lặng của mình. Thậm chí, tôi đặt nhiều thiện cảm vào Hậu, qua cách nói chuyện mộc mạc và chơn chất - một kiểu tâm sự rất lâu rồi, khó tìm thấy trong xã hội cộng sản dối trá đến "muỗi kêu mà như sáo thổi, đĩa lềnh tựa bánh canh" [*]

Lò đốt rác ông Kiên - Không thể không nói

Baron Trịnh
Hơn 2 tuần trước, một loạt bài của báo Đất Việt viết về lò đốt rác phát điện của ông Bùi Khắc Kiên ở Thái Bình. Loạt bài báo đã phê phán mạnh mẽ các cơ quan chức năng của Thái Bình đã quan liêu, sợ trách nhiệm, trù dập "phát minh của nông dân",... đồng thời ca ngơi "phát minh tầm cỡ thế giới của ông Kiên" và người Nhật nhìn thấy "phát minh" của ông Kiên như nhìn thấy "ngọc" với những cái title cực kỳ kêu như:
Tôi đã viết một status trên Facebook cá nhân (ngày 11/7) để cảnh báo về vấn đề này dưới góc độ của một người có chuyên môn sâu về các lĩnh vực truyền nhiệt, lò đốt rác thải và môi trường khí, khi thấy các bạn bè trên FB chia sẻ thông tin các bài báo và hô hào ông Kiên quá mức. Cụ thể (có thêm một số câu từ):

Anh Là Ai Mà Không Thể Là Bạn Của Dân?

Thằng Dân Đen
Cũng như nhiều quốc gia trên thế giới ở Việt Nam, các anh cũng được sinh ra với sứ mệnh cao cả là bảo vệ trật tự xã hội lấy việc phục vụ sự an bình của nhân dân làm chính.
Cũng vì lý tưởng cao cả đó mà các anh đã được gắn cho các mỹ danh là Công An Nhân Dân, vì nước quên thân, vì dân phục vụ.
Những kỳ vọng mà người dân mong muốn ở các anh là được các anh bảo vệ trước mọi áp bức, bóc lột trộm cắp trong xã hội hỗn loạn, mất tính nhân bản này.

BIỆN LUẬN VỀ SỰ VÔ TỘI CỦA NGƯỜI YÊU NƯỚC TRẦN HUỲNH DUY THỨC

Lê Thăng Long
Kính gửi: Đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế!
Tôi là Lê Thăng Long, tên bí danh là Lincoln Lê. Tôi xin bày tỏ đôi lời chứng minh cho sự vô tội của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức. Doanh nhân yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức năm nay 48 tuổi, hơn tôi 1 tuổi, anh là bạn thân của tôi từ hồi còn là sinh viên đại học tới nay. Chỉ vì đấu tranh đòi quyền con người cho nhân dân Việt Nam mà doanh nhân yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức bị xử án 16 năm tù giam. Anh Thức bị giam tù từ năm 2009 đến nay, hiện anh vẫn còn bị giam tù tại Việt Nam. Anh Thức bị kết án theo điều 79 Bộ luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam với nội dung là: Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Thật sự quá vô lý khi xử anh Trần Huỳnh Duy Thức với tội danh này. Tôi xin chứng minh rõ về sự vô tội của anh Thức:
Xét về bản chất sâu sắc tại Việt Nam từ mấy chục năm qua đến nay chưa hề có chính quyền nhân dân thật sự đúng nghĩa. Chính quyền tại Việt Nam từ mấy chục năm qua đến nay thực sự về bản chất là chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam đã “tiếm quyền” (lời của nguyên chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An), đã chiếm chính quyền của nhân dân Việt Nam. Chính quyền chỉ thực sự là chính quyền nhân dân khi toàn bộ quyền lực của chính quyền là của nhân dân, đại diện cho nhân dân hoàn toàn. Tại Việt Nam có thực tế không thể chối cãi đó là quyền lực thực tế của chức vụ Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam luôn cao hơn, bao trùm hơn quyền lực thực tế của các chức vụ như: chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng chính phủ. Nhân dân Việt Nam chỉ được tham gia bầu cử, ứng cử tạo nên các chức vụ: chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ. Nhân dân Việt Nam từ trước đế nay chưa bao giờ được tự do tham gia bầu cử và ứng cử chức vụ Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam.

Dân chủ của ông Putin

Trần Đăng Tuấn
Trong ngày 22.7, ở Nga và ngoài Nga mọi chú ý đều dồn vào cuộc họp của Hội đồng an ninh Nga (trước đó nguời ta đoán rằng có những quyết định mang tính"vận mệnh"- nhưng điều đó không xảy ra). Ít ai để ý trong ngày đó Tổng thống Nga ký ban hành một loạt luật trong nước.
Trong đó có luật "lớn" là sau này Tổng thống có quyền chỉ định vào "Thượng viện" Nga số nghị sỹ tối đa tương đương 10% tổng số nghị sỹ của Thượng Viện. Nhưng stt này chỉ nói về hai luật "nhỏ" hơn:
Luật về việc các dữ liệu cá nhân của công dân Nga khai báo khi sử dụng các mạng xã hội phải nhất định được lưu giữ trên các máy chủ ở trên lãnh thổ Nga. Có nghĩa là trường hợp các mạng xã hội toàn cầu không có hạ tầng làm điều đó ở Nga, họ sẽ ở vị thế phạm pháp nếu đòi người dùng khai báo về nhân thân.
Cũng khó khăn nếu một mạng du lịch có máy chủ ở nước ngoài yêu cầu người Nga đăng ký mua dịch vụ mà phải khai thông tin cá nhân. Bản chất vấn đề là gì, ai cũng hiểu.

Vẫn như cũ!

GS Nguyễn Văn Tuấn
Nhìn kĩ những gì xảy ra ở VN gần đây thì tôi nghĩ VN chẳng đổi mới trong tư tưởng và cách hành xử. Có thể lấy vụ Nhã Thuyên để minh hoạ cho nhận xét đó. Nhã Thuyên viết một luận văn về một nhóm văn chương có tên là “Mở Miệng”, và luận văn được cho điểm tuyệt đối 10/10. Nhưng đùng một cái, người ta lập một hội đồng khác đánh giá lại luận văn và thu hồi bằng thạc sĩ của cô ấy. Trước và sau sự kiện đó, trên báo chí xuất hiện những bài viết “đánh” Nhã Thuyên, mà ngôn ngữ và luận điệu y chang như những bài thời Nhân văn Giai Phẩm. Như vậy, chúng ta thấy về học thuật, chẳng có gì đổi mới. VN vẫn là nước thiếu tự do học thuật. Vụ Nhã Thuyên cho thấy một cách rõ nhất nền học thuật VN chẳng có gì đổi mới so với thời bao cấp.
Có thể lấy ngành giáo dục ra làm một minh hoạ khác. Người lãnh đạo ngành giáo dục kêu gọi cải cách. Các nhóm nhân sĩ trí thức cũng cho rằng nền giáo dục VN cần phải có cải cách triệt để để hội nhập quốc tế. Nhưng làm sao cải cách được khi cái vòng kim cô chính trị vẫn còn lơ lửng trên đầu. Giáo dục VN hiện nay lẫn lộn giữa tuyên truyền và giáo dục. Mở bất cứ quyển sách giáo khoa nào về văn học, sử, thậm chí địa lí, chúng ta đều thấy rất nhiều nội dung trong đó mang tính tuyên truyền một chiều. Có những nội dung tuyên truyền mang tính bịa đặt (như câu chuyện Lê Văn Tám) nhưng mãi đến nay vẫn chưa sửa. Nói chung, chẳng có gì đổi mới gì trong giáo dục.

Di chúc Bắc Kỳ tự do

Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Cho C. và những người bạn đất Bắc của tôi
Câu chuyện kỷ niệm 60 năm về hành trình đến miền Nam của hơn một triệu người trôi qua lặng lẽ. 20 tháng 7, 1954 trở thành lịch sử thế giới, nhưng chưa bao giờ đủ với những câu chuyện kể về số phận và suy nghĩ của riêng người Việt. Tôi chờ đọc một áng văn nào đó, nói về suy nghĩ của những người miền Nam khi nhìn thấy dòng người Bắc Kỳ này, khi họ đến đồng bằng, chảy về thành phố, nhưng không thấy. Tràn ngập những bài viết chỉ là nỗi nhớ tha hương, là ký ức và lòng kiêu hãnh của những người tìm tự do từ phía Bắc. Vì vậy, tôi muốn ghi ra chút ít ở đây, về cái nhìn của một người miền Nam, về cha mẹ, ông bà của bạn bè Bắc Kỳ, dù họ còn hay đã mất.
Hai tiếng “Bắc Kỳ” xuất hiện trên miệng trẻ con miền Nam, và cả của tôi, suốt một thời gian dài, chỉ là sự trêu chọc ban bè cùng lứa, vì một kiểu ngữ âm rất khác mình. “Bắc Kỳ” trong ký ức từng là một tâm cảm bị ám thị, thiếu thiện cảm hơn cả khi so sánh với “Ba Tàu”. Chỉ khi tạm đủ chữ trong đầu, biết thêm về đất nước này, hai chữ “Bắc Kỳ” trong tôi mới thật sự thay đổi. Có lẽ cũng giống như tôi, nhiều người miền Nam hời hợt kỳ thị đã tự làm cho mình bớt xấu hổ bằng cách lập ra những hạng mục khác như Bắc kỳ 9 nút (54), Bắc kỳ 2 nút (75)… để bày tỏ rõ hơn trong nhìn nhận.

Hậu HD-981: Một liên minh Mỹ Việt?

Ankit Panda | The Diplomat
Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ
Một liên minh Mỹ-Việt có thể đến gần với hiện thực hơn bao giờ hết.
Carl Thayer, một chuyên gia cư ngụ ngay trong điểm nóng biển Nam Trung Quốc, đã xem xét những lý do vì sao Trung Quốc chủ động rút giàn khoan dầu ra khỏi vùng biển Biển Đông đang tranh chấp với Việt Nam. Thayer vẽ nên một bức tranh hấp dẫn của môi trường chiến lược đa diện khiến dẫn đến việc Bắc Kinh phải rút giàn khoan dầu HD 981 từng được thiết lập từ đầu tháng 5 của mình. Một cuộc khủng hoảng ngoại giao theo sau đó đã làm tổn hại mốiquan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đối với Việt Nam - đặc biệt là những người hoài nghi Trung Quốc ở trong nước - chương đoạn này chứng minh những năm tháng bất tín với Bắc Kinh. Đối với Trung Quốc, như Thayer lập luận, việc sớm rút giàn khoan vào thời điểm này đại diện cho một giải pháp nhằm giữ gìn thể diện cho cuộc khủng hoảng - để Bắc Kinh có thể di chuyển đến việc sửa chữa mối quan hệ với Việt Nam.
Chương đoạn HD-981 này có thể mở đến tình trạng thay đổi bất ngờ của Việt Nam giữa cuộc cạnh tranh Mỹ-Trung trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương hơn bao giờ hết. Theo truyền thống, tình đoàn kết giữa hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc đã giữ cho quan hệ song phương Việt Trung được là một tính năng tương đối ổn định trong khu vực. Hoa Kỳ, vốn chỉ mới thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam 19 năm trước đây, đã dần mở rộng mối quan hệ với Hà Nội của mình. Cuộc khủng hoảng HD-981 giữa Trung Quốc và Việt Nam là một khúc dạo đầu quan trọng đối với Washington trong khu vực Đông Nam Á. Nếu tận dụng được, Hoa Kỳ có thể có thêm một đồng minh quan trọng trong khu vực và tiếp tục có thêm nhiều bạn bè khác trong vùng biên Châu Á-Thái Bình Dương hơn Trung Quốc.

Việt Nam sẽ đi về đâu?

Thử tưởng tượng hai trường hợp sau đây:
Trường hợp 1: Việt Nam (VN) thoát khỏi tai họa Cộng Sản (CS). Đảng CS và những thế lực cấu kết với nó biến mất. Đất nước VN trở thành một quốc gia dân chủ thật sự, chính quyền các cấp và Quốc hội do dân bầu lên từ các chính đảng và các ứng cử viên độc lập. Nhân quyền được tôn trọng và bảo vệ. Người dân được hưởng các quyền tự do căn bản. VN trở thành một thành viên của các nước tự do dân chủ trên thế giới.
Trường hợp 2: Đảng CSVN tiếp tục nắm chính quyền trong một chế độ độc đảng toàn trị, kiểm soát toàn diện các lãnh vực sinh hoạt của người dân thông qua chính quyền, công an, và các đoàn thể công cụ của đảng. VN tiếp tục là một hành tinh của Trung Cộng (TC), là phên dậu bảo vệ thành trì xã hội chủ nghĩa, nhưng đồng thời cũng là nạn nhân của chế độ bành trướng Bắc Kinh.
Điều gì sẽ xảy ra trong Trường hợp 1: VN sẽ tham gia các hiệp ước kinh tế và quân sự với Mỹ và đồng minh ở châu Á. Tham vọng chiếm 80% Biển Đông (BĐ) với đường lưỡi bò của TC hoàn toàn tan vỡ vì BĐ được kiểm soát phần lớn, và theo quy ước quốc tế, bởi các nước trong “liên minh dân chủ” như Nhật Bản và Nam Hàn ở phía trên, VN và Phi ở giữa, Mã Lai, Indonesia và Úc ở phía dưới. TC lúc đó cũng sẽ khó giữ những phần chiếm được bằng vũ lực ở Hoàng Sa (HS) và Trường Sa (TS). Giấc mơ trở thành một cường quốc biển, một siêu cường thế giới sẽ phải biến dạng và thu nhỏ. TC sẽ không bao giờ chấp nhận kịch bản này, do đó sẽ bằng mọi giá ngăn cản VN trở thành một nước tự do dân chủ.

Có một sự so sánh nhẹ: ÔNG BILL CLINTON... THIỆT LÀ DẠI..

Bạn Sao Hồng đưa lên facebook bài viết vui sau đây để làm một sự so sánh nhẹ, nhưng rất đau:

Sao Hồng
... là Tổng thống thứ 42 của Hoà Kỳ, hôm nay có bài phát biểu chính (Keynote) tại The International AIDS 2014 Conference ở Melbourne.
Rất tiếc bài phát biểu của ông bị ngưng khi những người biểu tình vì vận động đánh thuế Robin Hood Tax để hỗ trợ cuộc chiến chống AIDS. ..
- Trước đó, ông có ghé thăm Việt Nam một ngày (18/7) vì Quỹ Bill Clinton đang hỗ trợ cho Trung tâm Chữa bệnh Giáo dục Lao động Xã hội số II (xã Yên Bài, Ba Vì, Hà Nội), là nơi nuôi dưỡng những trẻ em bị nhiễm HIV.

Tưởng niệm Oswaldo Payá, nhớ thầy giáo Đinh Đăng Định

Hoàng Triết
Người tranh đấu có thời nào không có?
Luận anh hùng, ai chịu khó hơn ai?
Đạp chông gai, sinh tử có xá gì
Thân ra đi, tinh thần kia sống mãi.
Vào ngày này hai năm trước trên một con đường vắng vẻ gần thành phố Bayamo thuộc tỉnh Granma, miền Đông Cuba, một chiếc xe ô tô màu xanh đã bị một xe khác mang biển số chính phủ liên tiếp húc vào từ phía sau, xoay vòng và tông vào lề đường, cướp đi mạng sống của nhà tranh đấu nổi tiếng nhất Cuba Oswaldo Payá và người phụ tá trẻ tuổi Harold Cepero. Thế là sau nhiều lần dọa giết, người ta đã thành công cướp đi sinh mạng của nhà sáng lập và dẫn đầu phong trào đối kháng đòi thay đổi chính trị ở Cuba.
Khi còn trẻ, Oswaldo là học sinh duy nhất ở trường từ chối không gia nhập Liên đoàn Cộng Sản. Năm 1969, ông bị kêu án 3 năm lao động khổ sai vì đã từ chối chuyên chở tù nhân chính trị trong lúc chấp hành nghĩa vụ quân sự bắt buộc. Sau đó, ông lại từng bị đuổi học khỏi ĐH Havana vì tín ngưỡng tôn giáo. Ông đã phải bỏ ngành Vật Lý, đổi sang học lớp đêm và trở thành một kỹ sư trong lĩnh vực thông tin truyền thông. Oswaldo đã từ chối định cư ở nước ngoài trong cuộc di tản đồ sộ Mariel Boatlift năm 1980 và ở lại Cuba hoạt động để thay đổi đất nước.

Tại sao lại cấm bán rượu sau 22:30?

Huy Đức
Sáng kiến này có vẻ như xuất phát từ những người cứ khoảng sau 22:00 là ngủ. Họ không thể tưởng tượng trong xã hội có những người kiểu như nhà thơ Đỗ Trung Quân (Trung Quan Do), ban ngày thì ngủ khì, tối nổi hứng vác toan ra vẽ, vẽ thì thường thôi nhưng cũng cứ rung đùi khen hay; rồi liếm mép thấy nhàn nhạt thế là đưa tay quờ chai rượu, chẳng may rượu hết tự bao giờ, bèn xông ra quán!
Xã hội đô thị có hàng triệu người hay nổi hứng như các nhà thơ.
Đô thị cũng như cái taxi, nếu chỉ chạy một ca thì rất lâu khấu hao, nếu có càng đông những người tối mới ra đường thì ban ngày mới ít kẹt xe, ban đêm hạ tầng mới không để không.
Giữa thập niên 1990, Sài Gòn định ra quyết định cấm mua bán, kinh doanh sau 23 giờ đêm. Tôi hỏi ông Chủ tịch vì sao? Ông bảo, "Mấy ông hưu trí kêu quá trời, trong xóm mấy ổng Karaoke hát suốt đêm". Tôi mới đưa cho ông ấy coi cái điều khoản đã ghi trong Pháp lệnh xử phạt hành chính: Không cứ Karaoke, bất cứ ai gây ồn bằng cách gì trong khu dân cư, kể từ 23:30 tới 5:30 là xử lý, tái phạm thì rút phép.

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"