Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2014

Ánh sáng Điếu Cày




Khi trục xuất anh Điếu Cày ra khỏi Việt Nam, lãnh đạo CS nghĩ họ trục xuất anh sang Mỹ. Với lãnh đạo CS đó là một chọn lựa khôn ngoan. Bởi vì, theo họ, tên anh gắn liền với các phong trào chống chủ nghĩa Đại Hán Bá Quyền Trung Cộng; phong trào do anh lãnh đạo chẳng những không bị dập tắt dần theo năm tháng tù đày của riêng anh nhưng đã mỗi ngày một phát triển rộng; để anh ở lại là một mối lo canh cánh bên lòng.

Thật ra, đảng nghĩ vậy là lầm.

ÔNG HẢI ĐIẾU CÀY XUẤT NGOẠI


Đặng Huy Văn: Đọc được tin ông Nguyễn Văn Hải Điếu Cày đã bị nhà cầm quyền trục xuất ra khỏi VN tại sân bay Nội Bài tối ngày 21/10/2014 mà không có cậu con trai yêu dấu ra tiễn, tôi bùi ngùi nhớ lại buổi gặp bà Tân, vợ cũ của ông Hải tại nhà blogger Nguyễn Tường Thụy cách đây hơn một năm, ngày 24/9/2014. Tại đó, tôi đã hỏi bà Tân, “Sao nghe nói anh chị đã chia tay mà chị vẫn tận tâm tận lực với anh Hải như thế?” Bà Tân trả lời tôi, “Thưa bác, cháu với anh Hải tuy không còn tình chỉ còn nghĩa nhưng cháu tận tâm với anh Hải đến như vậy chủ yếu là vì cháu Nguyễn Trí Dũng, con trai của chúng cháu. Bác ơi, thằng Dũng nhà cháu nó thương yêu và kính trọng ba nó đến khủng khiếp bác ạ! Vì chiều con nên cháu phải luôn sát cánh bên con trai để đấu tranh cho ba nó. Nó nói ba nó vô tội! Ba nó phải được trả tự do!” Tối hôm sau, 25/9/2014, đã xảy ra vụ có khoảng 20 công an phá cổng nhà blogger Nguyễn Tường Thụy đột nhập nhà trái pháp luật, bắt đi mọi người trong nhà trong đó có cháu Nguyễn Phương Uyên và bà Dương Thị Tân vợ cũ của ông Hải. Đêm đó nhiều người có cả cháu Uyên và bà Tân đã bị công an vô cớ đánh đập một cách rất dã man.(1)
 
Tôi muốn nhắc lại câu chuyện này chỉ để nói, việc ông Hải bị trục xuất khỏi VN mà không được từ biệt người con trai yêu dấu đã hết lòng đấu tranh cho mình là một điều không thể chấp nhận được! Buồn thay, người tiễn ông tại sân bay Nội Bài lại là chàng công an đã từng đánh đập ông Hải dã man ở trong tù.(2)

Giáo xứ Thái Hà biểu tình phản đối chính quyền xây dựng trên đất của Nhà thờ

Chiều nay, 23/10/2014, rất đông bà con giáo dân giáo xứ Thái Hà đã tập trung trước UBND quận Hà Đông, Hà Nội để phản đối việc chính quyền xây dựng trên phần đất Hồ Ba Giang thuộc quyền sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội và giáo xứ Thái Hà.
Trang facebook cá nhân của linh mục Đinh Hữu Thoại đưa tin bà con giáo dân đến UBND quận Đống Đa nộp đơn khiếu nại nhưng không được đón tiếp. Ở bên ngoài, mọi người giơ biểu ngữ và hô vang khẩu hiệu yêu cầu chính quyền trả lại đất cho nhà thờ.
Còn trên trang facebook cá nhân của linh mục Gioan Nam Phong cập nhật rằng thay vì tiếp dân thì các quan chức quận Đống Đa, đã chỉ đạo một số người mặc thường phục cướp giật các khẩu hiệu bà con giáo dân mang theo mình.

Cũng trong hôm nay, cha Giám tỉnh của Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam đã ra văn thư khẳng định DCCT có đầy đủ chứng cứ pháp luật rằng khu đất Hồ Ba Giang thuộc sở hữu của nhà Dòng và chưa bao giờ DCCT Hà Nội và Giáo xứ Thái Hà tặng, cho, bàn giao hay chuyển quyền sử dụng bất kỳ phần đất nào của mình cho bất cứ cá nhân hay tổ chức nào.

Rất nhiều chồi xanh đang lớn nhanh, ngay trên những mảnh đất vốn từng tưởng khô cằn

Trần Huỳnh Duy Thức
Gia đình vừa nhận bức thư anh Thức gửi cho ba.
Thật xúc động khi đọc những dòng tâm sự của anh. Xin chia sẻ cùng các bạn.
Trong tâm khảm chúng ta hằn sâu có một khái niệm về Thiên tử. đó cũng tự nhiên vì văn hóa dân tộc bao đời. Nhưng các bạn hãy tìm hiểu "Thiên tử" với anh Thức là gì? Và nhiều điều bất ngờ về anh...
Fanpage Trần Huỳnh Duy Thức

Xuyên Mộc, 14/9/2014

Ba kính yêu,
Hôm qua được ôm ba, chạm vào da thịt ba để cảm nhận ba vẫn khỏe mạnh, con thật vui và hạnh phúc. Con cũng thấy được tinh thần ba vững vàng và vui vẻ. Ba nói đó là nhờ đọc thư của con khiến con thấy mình đã làm được một việc thật ý nghĩa. Con nhớ đến mẩu truyện ngắn nổi tiếng “Chiếc lá cuối cùng”: một người thợ vẽ bình thường đã bỏ mình trong một đêm mưa gió để vẽ xong một chiếc lá vĩnh cửu thay cho chiếc lá cuối cùng trên một cành cây sẽ rụng vào sáng sớm hôm sau. Những chiếc lá trên cây là nguồn sống hy vọng của một người bệnh hiểm nghèo. Nó rụng mỗi ngày vài lá, nguồn sống hy vọng cứ cạn dần tới một ngày nó chỉ còn lại một chiếc lá cuối cùng vào một đêm đông lạnh lẽo. Người bệnh tin rằng khi chiếc lá cuối cùng rơi cũng là lúc anh ta từ bỏ cõi đời. Nhưng người thợ vẽ đã đánh đổi cuộc sống của mình để chiếc lá ấy không bao giờ rụng. Con đọc mẩu chuyện này khi vừa mới đọc rành chữ, cuối lớp một hay đầu lớp hai gì đó. Hôm ấy ba mua về cho con một tập truyện ngắn. Vừa đọc xong “Chiếc lá cuối cùng” trong lòng con dâng trào những cảm xúc thật kỳ lạ mà ở lứa tuổi ấy con không thể giải thích được. Tập truyện kết thúc bằng mẩu chuyện “Cô bé bán diêm” – một câu chuyện cũng nói về niềm hy vọng qua những que diêm bật sáng và cô bé ấy đã chết khi que diêm cuối cùng cháy hết. Con đã khóc khi đọc xong những dòng cuối cùng nói người ta thấy xác cô bé chết cóng vào sáng hôm sau. Kết thúc một cuộc đời bấy hạnh. Nhưng dường như nó đã theo con đến khi con trưởng thành. Có lẽ vì thế mà con không bao giờ để mình rơi vào tuyệt vọng và cũng không bao giờ tạo nó ra cho người khác. Hơn nữa, con luôn cảm thấy thương xót cho những người tuyệt vọng và căm ghét những kẻ đã tạo nên điều ấy. Dần dà, con hình thành nên thói quen của người thợ vẽ bình thường vẽ nên những chiếc lá cuối cùng. Rồi khi mình ứng dụng những quy luật khoa học để làm nên những chiếc lá như vậy thì con phát hiện ra một điều kỳ diệu là chúng ta có thể hóa xanh tươi thành chiếc lá thật. Chỉ cần không đánh mất hy vọng rồi tìm kiếm một con đường khoa học thì ánh sánh hy vọng đó sẽ dẫn mình vượt qua tất cả những tháng ngày và ngã ngách đen tối để đến được những con đường rộng mở và sáng rực.Chắc là con được thừa hưởng tính ngọn lửa hy vọng không bao giờ tắt đó từ ba. Ba còn nhớ 1 đoạn trong bài thơ con tặng ba ngày nhà giáo năm ngoái không:

Phóng sự: Khánh Hòa – Vào thăm mới nhận được tin con chết hơn 1 năm trong tù

Đó là trường hợp của phạm nhân Trần Anh Tuấn, chết hơn 1 năm trong trại giam đến nay gia đình mới nhận được tin.
Trao đổi với PV.Dân Luận vợ chồng chú Trần Đứng bức xúc cho biết “ ngày 13/10 sau khi làm các thụ tục để vợ mình là cô Ngọc vào thăm con trai thì gia đình mới hay tin là con mình đã chết cách gần 1 năm rưỡi.”
Cô Ngọc đau khổ kể lại “Tôi tới nơi trại giam xin được vào thăm con trai thì cán bộ ở đây cho tôi biết, phạm nhân Tuấn mắc chứng bệnh HIV/AIDS giai đoạn cuối đã chết vào ngày 12/6/2013 tại Bệnh xá Phân trại số 2, Trại giam Xuân Phước – Đồng Xuân – Phú Yên.”

Chủ nghĩa cộng sản thân hữu tại Trung Quốc

Bùi Mẫn Hân
Trần Ngọc Cư dịch
Lặng lẽ mà xem Tập Cận Bình
Bắt ruồi đánh hổ giữa quan, binh.
Lắm người nao nức trong chờ đợi,
Vì biết đâu, Bình đập vỡ bình!
Trong chiếc bình kia nhung nhúc dòi
Quẳng vào đống rác cũng đành thôi.
Tội tình gì phải ôm mang mãi
Khổ lụy quê hương, nhục giống nòi?
(Cảm tác của dịch giả về bài xã luận sau đây của Bùi Mẫn Hân)
___________

Vào thời điểm Tập Cận Bình phát động chiến dịch chống tham nhũng ngay sau khi trở thành Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vào cuối năm 2012, hầu hết các nhà quan sát thời sự đều nghĩ rằng ông sẽ chỉ thông qua các đề xuất, bỏ tù một số quan chức cao cấp rồi tiến hành công việc như cũ, đâu lại vào đấy thôi. Dù sao, các lãnh đạo tiền nhiệm của ông gần như đã lợi dụng các cuộc điều tra chống tham nhũng để loại bỏ các đối thủ chính trị của mình và củng cố quyền lực. Các biện pháp kỷ luật thường được tiến hành rầm rộ trong vòng một năm sau khi nhà lãnh đạo mới được chỉ định làm Tổng Bí thư và giảm dần cường độ vào năm tiếp theo.

Blogger Điếu Cày - Chiếc áo tù và đôi dép tổ ong quý giá

Ra đón ông ở phi trường Los Angeles có hàng trăm người Việt hải ngoại, với đủ băng rôn, khẩu hiệu, cờ quạt... đủ loại. Ngay sau đó blogger Điếu Cày xuất hiện bất ngờ, người ta nhìn thấy một người đàn ông cao, gầy, đen nhẻm, tóc ông đã bạc màu. Hành trang của ông mang theo chỉ độc nhất một bộ quần áo hơi nhếch nhác và đôi dép nhựa tổ ong đặc trưng của Việt Nam.
dieu_cay_2_0.jpg
Nancy Nguyễn đã ghi lại cảm xúc của mình như sau:
"Người ta mặc áo thun "Điếu Cày" lịch sự và giơ rất nhiều biểu ngữ. Còn anh, chiếc áo thun bạc màu, có phần nhếch nhác, và đôi dép cao su loẹt quẹt.
Anh đứng đó, lúng túng giữa cả một rừng người. Vậy mà, đêm nay, người ta đã khóc, và anh đã khóc, khi đón nhận những cái bắt tay đầu tiên sau hơn 6 năm tù, từ những con người xa lạ. Tôi chẳng biết nói gì hơn về đêm nay, đêm 21 tháng 10 của năm 2014 này. Tôi nghĩ, một đêm như thế là đã quá đủ đầy. Thế, là đã quá đủ đầy...

Ở tù hay lưu vong?

Ông Nguyễn Văn Hải, tức nhà báo Điếu Cày, vừa được đưa thẳng từ nhà tù ở Việt Nam sang Hoa Kỳ. Không có thân nhân đi cùng và gia đình cũng không được thông báo cho đến khi ông đã ra khỏi quê hương.
dieu cay nguyen van hai 1
Sự kiện ông được thả là kết quả của những vận động từ cộng đồng người Việt hải ngoại, đặc biệt là tại Hoa Kỳ, và các tổ chức nhân quyền quốc tế với chính phủ Mỹ nhằm đem lại ảnh hưởng tích cực trong khi hai nước đang có những bước tiến để nâng quan hệ lên tầm mức cao hơn.
Trường hợp ông Hải bị án tù 12 năm với tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước” đã được chính giới Mỹ quan tâm từ nhiều năm qua. Tổng thống Barack Obama phát biểu trong ngày Tự do Báo chí Thế giới 2012 đã nhắc đến Điếu Cày như một thí dụ về sự thiếu tự do báo chí ở nhiều nơi trên thế giới.
Ông Hải cũng đã được Hội Bảo vệ Ký giả (Committee to Protect Journalists) và Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) trao giải tự do báo chí.

Bức thư của người đã khuất.

Người Buôn Gió
Mấy hôm nay tôi không ngủ, từ khi tôi đọc được một lá thư viết tay cách đây chắc tầm 20 năm hoặc hơn thế. Bức thư của một người bố rất yêu thương con trai của mình.

Tôi vẫn nhớ ông, người làm nghề kẻ biển quảng cáo. Ông chăm chỉ cặm cụi làm việc, ông thích đọc sách, ông yêu thương đứa con của mình.

Tôi cũng giống ông là có lúc làm nghề biển quảng cáo, cũng chăm chỉ, cặm cụi làm việc và thích đọc sách cũng như yêu thương con của mình.

Có điều tôi khác ông , ông là một người lương thiện, hiền lành. Tôi thì không như vậy, hoặc lúc tôi gặp ông thì tôi không như vậy.

Định mệnh thật trớ trêu, khi bạn còn trẻ, hãy nhớ một điều. Những việc bạn làm bây giờ có thể vài chục năm sau , nhỡ khi  bạn phải đối mặt với nó. 

Đón Điếu Cày Đến Mỹ

12bếnnước: Mỹ đưa ông Điếu Cày nhưng lại không để ông cư ngụ tại Hoa Kỳ ? Lại phải chờ Canada làm thủ tục chấp nhận di trú cho ông. Thế có lạ lùng không? Chính trị không thể hiểu nổi, có lẽ Hoa Kỳ và chính phủ VN đã bắt tay để ông xa cách khỏi cộng đồng VNHN lớn nhất tại Hoa Kỳ? 

Phần 1
 

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"