Đỗ Cao Cường
Công an được coi là một lực lượng vũ trang nòng cốt, là công cụ đắc
lực của nhà nước, thực hiện chức năng giữ gìn trật tự, an toàn cho xã
hội, bảo vệ đảng, chính quyền... được nhà nước nuôi dưỡng, thông qua
việc đóng thuế của ông chủ nhà nước – nhân dân!
Nghề công an còn được coi là một nghề “hot” nhất hiện nay. So với
nhiều ngành nghề, rõ ràng, nghề công an cho ta một cuộc sống ổn định và
sung túc hơn, trong khi lương công chức nhà nước như giáo viên, bác sĩ,
nhà khoa học... lại nghèo nàn, nhăn răng, mất nhiều chất xám, thời gian,
công sức, nhưng không ít người có năng lực đã rơi vào thảm cảnh của sự
tuyệt vọng, túng quẫn và cùng cực, lương không đủ trang trải cho cuộc
sống, bị bệnh nhưng không dám đi chữa, tiền xăng, tiền xe, tiền đám,
tiền xá, thậm chí là tiền mua quần áo cho con cái họ... lại là cả một
vấn đề lớn đối với họ, đây cũng chính là một trong những nguyên nhân
buộc họ phải thúc đẩy nạn tham ô... lên một tầm cao mới như hiện nay.
Như các anh chị em đã biết, tội phạm nguy hiểm xuất hiện ngày càng
nhiều, manh động, trắng trợn, không ít đồng chí công an đã phải bỏ mạng,
hy sinh thân mình, để bảo vệ sự ấm no, hạnh phúc cho nhân dân! Sự hy
sinh của họ – cũng chính là một điểm nhấn quan trọng góp phần làm nên
diện mạo dân tộc, một nền văn hóa Việt Nam thống nhất trong đa dạng.
Tuy nhiên, thưa các anh chị em, gần đây đã có không ít “con sâu làm
rầu nồi canh” làm xấu đi hình ảnh tốt đẹp mà những người con ưu tú của
dân tộc, có tư chất tốt, trong lực lượng công an Việt Nam, đã dày công
gây dựng lên.
Ngôn ngữ - được coi là một phương tiện phản ánh khách quan trong đời
sống hàng ngày, dễ thấy trong cách xưng hô, người ta thường gọi bộ đội
là chú bộ đội, còn chú công an, hay những ngôn từ thể hiện sự kính
trọng, và mềm dẻo hơn, tôi thấy ít được dùng... Nói đến công an, nhiều
người đã không hề che giấu cảm xúc thật của mình, với những ngôn từ xưng
hô như thằng này, con kia, cái loại đấy mà... điều này, dễ dàng được
kiểm chứng trên các diễn đàn xã hội.
Mới đây thôi, đã có khá nhiều vụ tố công an lạm quyền, đánh người,
rồi bắt bớ người trái phép, đến chuyện công an mướn xã hội đen dằn mặt
người dân, người được gọi lên đồn làm việc bị chết một cách... mờ ám, cứ
như trên đồn... có ma vậy!
Bản thân tôi cũng đã có sự trải nghiệm, vừa mới tâm sự, giãi bày, bày
tỏ, chưa biết đúng sai, thực hư thế nào, đã một số đồng chí, như cái
thằng khốn nạn - chủ của diễn đàn Tôi Yêu Công An Nhân Dân Việt Nam -
đã vội vàng đặt điều vu khống, dựng chuyện cho tôi... Đêm nằm, tôi vắt
tay lên trán, mà suy nghĩ cho mình, cho mọi người: Tại sao, trên đời
này, lại còn có thể tồn tại những loại cán bộ... như vậy nhỉ?
Phải chăng, việc xử lý những vị cán bộ “biến chất” này...
chưa mang được tính răn đe, xử lý còn thiếu công bằng, dân chủ; vô tình
tiếp tay cho tội phạm, để mà cố tình làm chậm bước đi của xã hội! Bằng
chứng - đánh chết dân, chú trung tá công an lãnh án 4 năm tù; anh công
an đánh dân, bị kỷ luật, anh khác - thuyên chuyển công tác, còn một cô
gái trẻ tát vào mặt anh cán bộ kia thì... bị ngồi tù!
Thiết nghĩ, việc xử lý cán bộ nên được xử lý một cách nghiêm minh
hơn. Các tổ chức xã hội dân sự, giới luật gia... lẽ ra, phải có quyền
can thiệp một cách độc lập, ngay từ đầu, để tránh tình trạng lạm quyền,
bao che, bênh vực cho nhau... cũng giống như một gia đình, con cái phạm
tội tày trời, cha mẹ nào dám lấy luật pháp ra trừng trị.... có chăng,
cũng chỉ là một trận đòn tơi tả, xong thì cho qua! Ở cấp vĩ mô, có thể
chấp nhận được, nhưng nếu áp dụng cho toàn xã hội, thì sao mà xã hội
ngóc đầu lên được. Cán bộ phạm tội lớn, cứ lôi ra mà bắn, tàn nhẫn một
tí, nhưng lại mang được cái tính răn đe, mới làm gương được... cho cán
bộ đời nay học tập, cán bộ đời sau sợ quá mà không dám làm bừa.
Tôi cũng xin khẳng định, công an là một nghề nhạy cảm lắm, áp lực
lắm, cần những con người có tâm lắm, nếu không có nhiều tình thương yêu
đồng loại của mình, thì không làm được đâu! Bạo lực... chỉ tổ sinh ra
bạo lực, xã hội thêm loạn, người dân càng thêm khổ. Chỉ tổ làm khổ nhau,
cuộc đời thì lại quá ngắn ngủi, mỗi chúng ta... cũng chỉ có vài chục
năm sống kiếp con người, tại sao... mà lại không yêu thương nhau nhiều
hơn nữa?
Luật pháp - cũng vậy, tôi nghĩ, đừng nên mang tính hình thức nhiều
quá, anh Công Lý nên thôi làm cái nghề diễn viên hài đi, xã hội... chưa
đủ hài lắm hay sao?
Vấn đề giáo dục - thì khỏi phải nói rồi, giáo dục chính là hiện thực
xã hội, nó tượng trưng cho xã hội, nó ra sao? xã hội như vậy!
Để có một đội ngũ cán bộ có tố chất, cần phải nghiêm túc chấn chỉnh ngay từ khâu đào tạo. Cứ con ông cháu cha, cào bằng chạy chức thế này, đời đời... dân tộc ta không thể ngóc đầu lên được!
Để có một đội ngũ cán bộ có tố chất, cần phải nghiêm túc chấn chỉnh ngay từ khâu đào tạo. Cứ con ông cháu cha, cào bằng chạy chức thế này, đời đời... dân tộc ta không thể ngóc đầu lên được!
Phải trang bị cho công an ngày nay một khối lượng kiến thức thật
chuyên sâu, đặc biệt về khối khoa học xã hội và nhân văn! Kiến thức khối
này yếu, nhận thức chưa vững, kết quả khó lường, lại sinh thêm nhiều
những thằng vô dụng, những con chó điên, những con sâu giỏi đục, chỉ tổ
làm cản bước đi của xã hội!
Phải dạy cho họ nhiều hơn nữa, về các kỹ năng sống, từ cách làm
người... đến việc bày tỏ cảm xúc, nhận thức, xử lý vấn đề, ứng xử, giao
tiếp, điều chỉnh hành vi ... phải được coi như là một môn học bắt buộc
đối với họ, cho tất cả học viên, cán bộ trong ngành, và thường xuyên,
trong tất cả quá trình công tác! Muốn vậy, cũng rất cần đến trách nhiệm
của các nhà quản lý, nhà nhân học, nhà tâm Lý học, nhà xã hội học,
chuyên gia về chính trị...
Nói tóm lại, văn hóa ứng xử, đạo đức, tác phong của người chiến sỹ công an cần phải được xã hội nhìn nhận 1 cách nghiêm túc hơn.
Trân trọng vì đã lắng nghe!
Đỗ Cao Cường