Khi kết thúc hai nhiệm kỳ, 8 năm làm tổng thống siêu cường hùng mạnh nhất, Bill Clinton mới tròn 55 tuổi.
Bill về hưu ở cái độ tuổi còn khá trẻ
và sung sức nhất, nhưng với hiến pháp Mỹ, ông không thể tiếp tục làm
tổng thống thêm một nhiệm kỳ nữa, vì người Mỹ sợ sự “già cỗi”, lối mòn
trong tư duy của người đã đứng trên đỉnh cao nhiều năm. Họ cần một tổng
thống khác để “trẻ hóa” tư duy lãnh đạo.
Ấy thế mà, có những nhà văn Việt Nam
gần 50 tuổi, râu ria xồm xoàm, đã phải ngửa mặt kêu trời vì trong bất cứ
hội nghị, hội thảo nào ông cũng được giới thiệu đầy âu yếm là “nhà văn
trẻ”. Những đồng nghiệp sắp có cháu nội, cháu ngoại của ông, cũng bị gọi
là “nhà văn trẻ”, vì quá giận dữ, đã đăng đàn trên báo chí phản đối
kịch liệt cách gọi “coi thường” này.
Không chỉ có văn chương, các nhạc sĩ,
họa sĩ ngoài 40, các quan chức ngoài 45 đắc cử hoặc được bổ nhiệm một
vị trí lãnh đạo cấp sở trở lên, đã được thiên hạ mặc nhiên coi là trẻ.
Khi các văn sĩ vẫn được gọi là trẻ
sau tuổi 50, thì ở tuổi 11, Đỗ Nhật Nam đã thành một nhà văn nhí viết tự
truyện – thể loại thường được viết khi người ta ta đã về hưu.
Khi các quan chức ngoài 40 đang loay
hoay tìm lớp học bằng A ngoại ngữ cho đủ tiêu chuẩn, thì 6 tuổi Nhật Nam
đã nhận chứng chỉ Starter của ĐH Cambridge về tiếng Anh với điểm số
tuyệt đối và 7 tuổi trở thành dịch giả.
Thế thì rõ ràng thần đồng 12 tuổi Đỗ Nhật Nam đã chính thức “mắc tội già sớm”.
Mắc bệnh “lão hóa sớm” trong y học
thì còn đáng thương, chứ “già sớm trong tư duy và phong cách” thì với
nhiều người khác, chính là điều đáng… giận. “Con nít” mà lại bàn những
chuyện của người lớn, lại khiến người lớn kinh ngạc về sự thông tuệ
thì…không ổn rồi, giống như Nam Cao bảo: Trẻ con không được ăn thịt chó!
Trong khi cậu bé “mắc bệnh già” thì
trái lại, nhiều vị nhà ta, càng gần đến tuổi nghỉ hưu thì lại càng “hồn
nhiên như trẻ nhỏ” khi có những phát ngôn đến con nít còn buồn cười: Coi
thường dân, xúc phạm nhà báo, xúc phạm đồng nhiệm đại biểu quốc hội…
Khi đấu tranh kịch liệt để kéo dài
tuổi nghỉ hưu thêm 5 năm, có vị gần 60 tuổi tuyên bố: Bây giờ tôi mình
mới bước vào thời kỳ sung sức, thời kỳ “chín” nhất, có thể cống hiến
được nhiều nhất. Luận điểm này được “đầy tớ” sửa vài từ cho chính xác:
“bây giờ mới bước vào thời kỳ thu vén nhiều nhất”.
Có chủ tịch một Tập đoàn nhà nước chỉ
chịu rời ghế khi đã ở tuổi ngoài 70. Một số vị khác tìm mọi cách kéo
dài cương vị vì cho rằng đội ngũ kế cận trẻ người, non dạ, thiếu kinh
nghiệm và năng lực. Họ quên rằng, đội ngũ kế cận ấy chính là do họ bồi
dưỡng, cất nhắc.
Cách đây vài năm, cuộc thanh tra do
Bộ Nội vụ tiến hành đã phát hiện những kỷ lục về vấn đề kéo dài thời
gian công tác và thực hiện chế độ nghỉ hưu tại Bộ GD-ĐT.
Trong tổng số 1.742 trường hợp đã
được ngành GD-ĐT giải quyết chế độ nghỉ hưu, số nghỉ hưu khi đã quá tuổi
quy định chiếm tới 41%. Có nhiều vị giữ ghế đến gần 70 tuổi mới chịu
bàn giao cho “lớp trẻ kế cận”. Có những vị, nghỉ hưu được vài tháng đã
sang thế giới bên kia.
Giáo dục là ngành đào tạo ra những
thần đồng còn “thích trẻ hóa” đến như vậy, thì việc những thần đồng
trưởng thành sớm hơn tuổi, lại trở thành chuyện khó có thể chấp nhận
được.
Khi trả lời phỏng vấn tờ The Straits
Times, Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long khẳng định: “Tôi không muốn trở
thành vị thủ tướng trong suốt 20 năm. Nếu như vậy sẽ là sai lầm nghiêm
trọng…Không, 70 tuổi là quá già. Người dân Singapore cần một thủ tướng
trẻ hơn, dồi dào năng lực, tài năng, một lòng một dạ với lớp trẻ và
nhiều thế hệ tiếp theo”.
Chỉ khi các nhà quản lý sớm thấy được
mình đã quá già, sẵn sàng rời ghế như Lý Hiển Long, thì những thần đồng
như Đỗ Nhật Nam mới không bị ném đá vì trưởng thành trước tuổi và mới
có cơ hội đưa vào đội ngũ kế cận.
Nhưng, ngoài chuyện già hay không già, sự kiện về thần đồng Đỗ Nhật Nam còn đặt ra một câu hỏi khác khá thú vị.
Trong phát biểu gây tranh cãi của
mình, “trẻ con” Đỗ Nhật Nam dám khẳng định: “Mẹ em bảo truyện tranh là
con sâu đục khoét tâm hồn”.
Câu hỏi đặt ra là: Liệu có vị quan
nào dám dạy con ngay từ tấm bé: “Phong bì, chạy chức chạy quyền, ngang
ngược, lộng hành cậy thế…là con sâu đục khoét tâm hồn” không nhỉ?