
5 hôm trước, tại Vĩnh Bảo, Hải Phòng, một “tên cẩu tặc” 29 tuổi, theo
cách gọi của người mất chó (và cả báo chí), đã bị đánh chết bằng một
đòn hội đồng toàn nắm đấm, gót chân, gậy gộc. Chiếc xe máy “đồng phạm”
cũng đương nhiên bị châm lửa đốt trụi. Anh này “chót nhỡ” khi chỉ còn
vài ngày nữa là cưới vợ. Nếu phải kể thêm về sự phẫn nộ, thì ở Hà Tĩnh,
người dân thậm chí còn vây xe cứu thương, không cho đưa “cẩu tặc” đi cấp
cứu. Ngay cả khi “tên trộm” đã chết, gia đình còn bị buộc phải viết
giấy cam đoan, phải để lại chiếc xe máy sau một cuộc “tranh luận suốt 4
tiếng” để được đưa xác về nhà. Còn ở Quảng Bình, 2 thanh niên trộm chó 1
bị vây đánh chết tại chỗ, 1 chết trên đường đi cấp cứu. Có một bức ảnh
về sự man rợ đã được báo chí chụp lại: Chiếc xe máy bị đốt cháy rụi treo
trên cột điện đầu làng kèm theo một tấm biển ghi dòng chữ “Xe máy của
kẻ trộm chó”.
Đã có biết bao nhiêu vụ cẩu tặc bị đập chết trên đất nước này. Nhiều
đến nỗi những bản tin “thanh niên trộm chó bị đánh chết” giờ đã không
còn gây ra cảm giác sững sờ, kinh ngạc dù điều đó khó có thể gọi khác
hơn là sự man rợ.
Còn ngày hôm qua, 5 lao động Việt Nam tại Đài Loan đã phải quỳ một
chân suốt hai tiếng đồng hồ, trong một “nghi lễ cầu siêu”, để chuộc tội
với “vong khuyển” mà họ đã chót bắt trộm và ăn vào bụng.
Một bức ảnh trên báo chí cho thấy họ bị bắt quỳ một chân trước ban
thờ “vong khuyển, phải “cầu xin mẹ con Tiểu Hắc tha thứ”, cố gắng giấu
mặt, và xung quanh là những gương mặt hằm hằm tức giận. Lỗi của họ là đã
ăn trộm, sau đó ăn thịt 2 con chó có tên là “Tiểu Hắc” và “Happy”. Tội
của họ, theo luật Đài, là vi phạm luật chống ngược đãi động vật, có mức
phạt 100.000 đài tệ/người. Tương đương 73 triệu VND.
Xin đặt ra một câu hỏi với bạn đọc: Chẳng hạn, chàng trai sắp cưới vợ
kia chót “nhúng chàm” với một chiếc xe đạp thì anh ta có chết oan ức
tức tưởi với cách mà người ta hay nói “đập chết con chó”? Chẳng hạn 5
người lao động khốn khổ nọ trộm cá trong chợ, cũng là để nhét vào dạ
dày, liệu họ có bị làm nhục khi phải quỳ lạy một con chó chết, theo
nghĩa đó là một con vật không còn sống?
Bạn sẽ đồng ý với tôi, rằng câu trả lời sẽ là “Không”.
Ở Việt Nam, những người dùng “mạng người đổi mạng chó”, dùng luật
rừng đối với một hành vi không mấy nguy hiểm cho xã hội, bảo họ tức
giận, bức xúc vì bọn cẩu tặc ăn trộm… chó, những loài vật được ngầm định
là trung thành, là thông minh, là “bạn của con người”. Ở Đài Loan,
người ta giải thích việc “làm nhục con người vì con chó” là vì cẩu tặc
đã ăn trộm những con chó “rất có linh tính, được mọi người yêu thương”.

Chợ cá trấn Bố Đại huyện Gia Nghĩa - Đài Loan có
hai con chó được một tiểu thương nuôi làm chó giữ nhà đã bị năm lao
động Việt Nam bắt và giết thịt ăn. Cảnh sát đã đưa năm người lao động
Việt Nam về đồn. Đám tiểu thương với tâm tình kích động đã bao vây trụ
sở cảnh sát, dọa cho đám người lao động Việt Nam kia một trận. Sau đó
năm người này đồng ý quỳ một chân trong suốt hai tiếng đồng hồ để làm lễ
chuộc tội với “ vong khuyển”. Theo Trần Đông Đức.
Nhưng dù giải thích cách nào thì sự thật không thay đổi là có những
người đang đối xử với đồng loại như đối xử với những con vật.
Ít hôm trước, khi một “ông tây” đe dọa tẩy chay sang Việt Nam du lịch
vì thói quen ăn thịt chó của người Việt, la liệt những diễn đàn đã được
mở ra với câu hỏi “Ăn thịt chó có phải là dã man không?”.
Không ít trong số cư dân đa cảm của chúng ta đã bảo rằng “Có”. Thậm
chí, đề xuất Chính phủ ra quy định cấm (ăn thịt) chó, trong mọi trường
hợp.
Nhưng thật lạ, người ta có thể xúc động trước một bài diễn văn chém
gió của một luật sư Mỹ bênh vực loài chó, trong khi không mảy may xúc
động khi giáng những cú đòn thù vào “đồng loại người” của mình, khi hạ
nhục con người vì 2 con chó đã chết.
Có lẽ, sự man rợ này phải được chấm dứt trước khi bàn đến câu chuyện
ăn thịt chó là dã man hay không dã man, là man rợ hay không man rợ.