Thiên Lương

Bài viết Xứ sở sợ hãi kì cục và chốn tận cùng của thế giới? rất ngụy biện. Tôi không hiểu sao có người lại thích nó.
Đầu tiên ta hãy nói về kiểm duyệt văn hóa phẩm. Đó là một thủ tục tất
yếu trong bất kỳ hình thái xã hội nào. Nó có thể tồn tại dưới những
hình thức khác nhau nhưng chắc chắn phải có. Đừng tưởng Mỹ họ không kiểm
duyệt văn hóa phẩm. Xã hội nào cũng có những quy định về các giới hạn
không thể vượt qua, ví dụ như bạo lực ở một giới hạn nào đó, tình dục
trẻ em, phân biệt chủng tộc, vân vân và vân vân. Tùy theo hình thái xã
hội mà các giới hạn kiểm duyệt khác nhau, nhưng không bao giờ là không
có.
Tự do không phải là anh muốn làm gì thì làm. Đừng mang danh nghệ sỹ
ra để nói là chính quyền không có quyền kiểm soát tác phẩm của tôi. Nhất
là khi sản phẩm của anh mang tính thương mại, kiếm tiền qua khách hàng
đại chúng. Cách tiếp cận vấn đề như thế là sai ngay từ đầu.
Không thể áp đặt các tiêu chuẩn Mỹ lên xã hội Việt Nam, vì ngay khi
Mỹ ở mức phát triển như chúng ta hiện nay, thì họ cũng gặp các vấn đề
hoàn toàn tương tự, thậm chí tệ hơn! Nhưng ngay cả hiện nay, nếu bạn làm
một phim quá bạo lực ở Mỹ, chắc chắn cũng bị kiểm duyệt dưới rất nhiều
hình thức khác nhau không tiện nêu ra ở khuôn khổ bài viết này. Thế nào
là giới hạn bạo lực, giới hạn sex, thì do tòa án, do các cơ quan quản lý
quyết định, nó không thuộc thẩm quyền phóng viên.
Tác giả bài viết có nói đến phim “Bi đừng sợ” với ý mỉa mai Hội Đồng,
nhưng anh ta có xem bản gốc cuốn phim đó chưa, anh ta nghĩ sao nếu vợ
anh ta, con gái anh ta xem được những cảnh loạn luân, thủ dâm trong đó?
Điều thứ hai là tác giả bài viết cũng như tất cả chúng ta chưa ai
được xem cuốn phim Bụi đời Chợ Lớn, vì thế không ai có thể nói là nó
hay, nó bạo lực vừa phải, nó có tính nghệ thuật, và hội đồng duyệt đã
ngu dốt khi cấm nó. Lập luận như thế là tư kiến, hoàn toàn dựa trên tâm
thế cực đoan – coi tất cả những gì mà chính quyền hợp pháp của Việt Nam
hiện nay đang hành xử đều là sai trái. Sự thực hoàn toàn không phải như
vậy. Theo ý kiến cá nhân tôi, và theo những gì tôi biết, thì hội đồng
duyệt phim quốc gia thường là hành xử nhân nhượng với phim Việt Nam.
Điều thứ ba là tác giả bài viết này vi phạm những quy tắc tranh luận
cơ bản nhất, thể hiện một kiểu ngụy biện thiếu văn hóa nhất là tấn công
cá nhân. Đây là cách hành xử man rợ hàng đầu trong tranh luận mà
Aristotle đã lên án từ thời thượng cổ. Kiểu tấn công này là gì? Khi ông A
phát biểu một điều gì đó, thì bên phản biện tấn công trực tiếp vào cá
nhân ông A, ví dụ tuyên bố ông ta thật ra là một kẻ đồng tình luyến ái
chẳng hạn, và qua đó làm người ta nghi ngờ vào luận điểm của ông ấy. Sự
thực thì quan điểm của ông A và cá nhân ông ta không hẳn là đã liên quan
đến nhau.
Tác giả bài viết tấn công cá nhân những thành viên Hội Đồng duyệt
phim một cách thiếu đạo đức, có dụng ý bôi nhọ. Cách lập luận đó rất kém
cỏi, vì ngay cả một nước văn minh như Mỹ, thì Bồi Thẩm Đoàn cũng chỉ là
những người bình thường, không cần là luật sư. Hội Đồng Duyệt Phim ở
đây có vai trò như một đoàn Bồi Thẩm do nhà nước trao quyền, với nhiệm
vụ quyết định xem cuốn phim đó có phù hợp với xã hội Việt Nam hiện nay
hay không, nên thậm chí họ có thể không cần biết làm phim cũng chẳng sao
cả. Mà thực tế mấy ông đạo diễn Việt Nam hay Việt Kiều hiện nay làm
phim chất lượng thế nào, thì chúng ta cũng tự hiểu rồi, chẳng cần phải
đao to búa lớn dưới danh nghệ thuật rởm làm gì.
Điều thứ tư tôi muốn nói, là rất nhiều vị cứ chửi bới chính quyền,
chửi thành một thói quen, tới mức chính quyền làm gì cũng chửi, mà nhiều
khi không nghĩ rằng họ hiện nay sống được là do chính quyền; chẳng hạn
nhiều phóng viên cứ đòi tự do báo chí kiểu Mỹ, nhưng nói thẳng một câu,
là nếu có tự do báo chí kiểu Mỹ, thì 99% báo ở Việt Nam đóng cửa sau một
tháng, và tuyệt đại đa số phóng viên hiện nay thất nghiệp hết.
Nếu Việt Nam chưa có tác phẩm nào ra hồn; thì đó hoàn toàn không phải
do lỗi của chính quyền. Từ 4000 năm trước cho đến gần đây, liệu cha ông
chúng ta có tác phẩm nào ra hồn không? Đến chữ viết chúng ta còn chẳng
có, vài ba tác phẩm văn hóa nào đó nếu có chút giá trị nào đó thì cũng
chỉ ở mức con hát mẹ khen hay, tự sung sướng với nhau trong lũy tre
làng, vậy tại sao lại đổ lỗi cho vài chục năm gần đây? Và thực tế theo
tôi được biết, thì các danh nhân văn hóa lại hay sinh ra trong những
thời kỳ tăm tối nhất của lịch sử. Tư Mã Thiên, Solzhenitsyn, Lỗ Tấn, Mạc
Ngôn đâu có may mắn được sống trong nền dân chủ kiểu phương Tây? Tại
sao lại đổ lỗi cho chính quyền, mà lờ đi sự ngu dốt của chính mình?