Bà Aung San Suu Ky
Sau khi viết“Quyền lực với đàn ông”, một bạn gái hỏi: “Đàn bà có đam mê quyền lực không?”. Chần chừ mãi không viết, sợ sai. Viết về “cái bụng” phái đẹp không đơn giản. Ngay trong tình yêu là thứ rất dễ thấy mà:
“Em bảo anh đi đi, Sao anh không ở lại. Em
bảo anh đừng đợi, Sao anh vội về ngay”. Có lúc “có” là không, khi
“không” là có, ỡm ờ không rõ; Lại có lúc “có” là có, “không” là
không,rành mạch quả quyết. Thực hư, hư thực khó lường. Vì vậy định để
các chị viết về nhau dễ hơn. Bởi các chị hiểu nhau hơn.
Bạn động viên: “Cứ viết đi”. Ừ thì viết.
Từ xưa, đàn bà thường đứng sau một người
đàn ông, thao túng chính trường. Một Lã Hậu, chân yếu tay mềm, vì quyền
lực mà thừa lúc Hán Cao Tổ đi vắng, chặt đầu Hàn Tín rồi giết cả họ ông,
một đại tướng lừng danh trong lịch sử Trung Hoa thời Chiến quốc, từng
cầm trong tay trăm vạn hùng binh đánh đâu thắng đó, người có công đầu
giúp Lưu Bang lập lên triều Hán hơn 400 năm.
Ở Việt Nam thì một Nguyễn Thị Anh, vì muốn
con mình được nối ngôi, mà mưu sát chồng là vua Lê Thái Tông rồi đổ vấy
cho bà Nguyễn Thị Lộ, chu di ba họ Nguyễn Trãi, gây nên thảm án Lệ Chi
Viên, khiến đến tận hôm nay không người Việt Nam nào không rơi lệ cho số
phận của người anh hùng dân tộc tài ba mà bạc mệnh.
Nhắc đến các triều đại Trung Hoa, không thể
không nhắc tới Võ Tắc Thiên. Lý thuyết chính trị truyền thống Trung
Quốc không cho phép một phụ nữ được lên ngôi. Nhưng bà họ Võ, không bằng
lòng với vai trò ngồi sau rèm nhiếp chính mấy chục năm, bất chấp tất
cả, lập ra triều đại của riêng mình, nhà Võ Chu, và trở thành vị nữ
hoàng đế duy nhất trong lịch sử Trung Quốc.
Người đời sau nhận xét về bà: “Thời cai trị
của bà để dấu ấn về sự xảo quyệt tài tình và chuyên quyền hung bạo, là
điển hình của sự độc ác, khi mà vì quyền lực, bà sẵn sàng hạ thủ người
thân, thậm chí ngay cả với con ruột mình”.
Vì quyền lực, các bà cũng dấn thân không kém đàn ông.
Bà thủ tướng Benazir Bhutto của Pakistan,
được tạp chí People bình chọn là 1 trong 50 người đẹp thế giới năm 1988,
trở thành thủ tướng ở tuổi 35. Hai lần làm thủ tướng, 2 lần bị truất
quyền phải sống lưu vong, bà vẫn không an phận. Khi trở về tham gia
tranh cử thủ tướng lần thứ 3, mấy lần bị ám sát hụt, bà không sợ, để rồi
cuối cùng bị bắn chết sau khi kết thúc một bài diễn văn vào năm 2007.
Một phụ nữ khác cũng không kém phần nổi
tiếng. Đó là bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện. Để trở thành người phụ
nữ đứng thứ 47 trong số 100 phụ nữ quyền lực nhất thế giới năm 2006, bà
đã phải trả giá bằng hàng chục năm tù đầy, giam hãm. Hàng chục năm không
được gặp chồng con sống bên Anh quốc. Thậm chí biết chồng sẽ chết vì
ung thư, bà cũng không dám rời Miến Điện sang vĩnh biệt chồng, bởi bà
biết rằng rời đất nước, bà sẽ không có cơ hội quay lại để tiếp tục cuộc
tranh đấu của mình. Nhiều người cho rằng, đất nước Miến Điện hôm nay có
được tự do dân chủ, công sức cống hiến của bà không nhỏ.
Khi sếp là đàn bà thì cơ quan, đơn vị chắc
chắn được trang trí đẹp hơn, ít ăn nhậu hơn và dường như tham nhũng cũng
ít hơn. Và nhân viên được quan tâm chỉn chu hơn, đau ốm được thăm nom,
khó khăn được giúp đỡ, thậm chí em nào khó lấy chồng cũng được sếp tạo
điều kiện… Chính những quan tâm này khiến nữ anh hùng lao động, giám đốc
nông trường Sông Hậu, bà Ba Sương, mới có “quỹ đen” của Nông trường,
tạo cớ để người ta kết tội bà 8 năm tù.
Một điểm nữa mà các bà có quyền lực không thua kém các đấng thiên tử mày râu, ấy là tính dâm dục.
Các bà quyền lực thời hiện đại, không thấy
sách vở đề cập điểm này. Còn trong lịch sử thì từ Lã Hậu thời Hán, Hoàng
đế Võ Tắc Thiên đời Đường, đến Thái hậu Từ Hi đời Thanh đều nổi tiếng ở
lĩnh vực này.
Con gái Võ Tắc Thiên là Thái Bình công chúa
giới thiệu cho bà nhiều chàng đẹp trai, trẻ khỏe. Các quan thấy bà dâm
đãng thì chọn những con cháu khỏe mạnh dâng hiến, thậm chí chính các
quan cũng vào cung “phục vụ” hoàng đế để được ân sủng. Vẫn chưa đủ độ,
bà còn lập ra Phụng Thần viện, là nơi tập hợp các thanh niên tuấn tú
khỏe mạnh nhằm thỏa mãn mình. Phụng Thần viện trở thành nơi dâm loạn
nhất của triều đại nhà Đường. Những thanh niên bị thất sủng, sẽ bị giết
để diệt khẩu và ném xuống hồ. Sau này Huyền tông Lý Long Cơ cho khai
quật, đã phát hiện hàng đống xương người dưới hồ.
Thái Hậu Từ Hi cũng nổi tiếng ăn chơi, dâm
dục. Sách vở ghi rằng : Từ khi còn trẻ bà đã là 1 người ham mê nhục dục,
khi có quyền lực trong tay, bà không màng giấu giếm chuyện chung đụng
với đàn ông, từ các quan thái giám, đầu bếp, kép hát..., không kể thân
phận sang hèn...
Tuy nhiên, có lẽ cũng nhờ vào sự ăn chơi
của bà mà ngày nay Trung Quốc có một Di Hòa viên cực kỳ hoành tráng, đẹp
tuyệt đỉnh. Mình để ý thấy các tua du lịch Việt không ghi điểm này
trong lịch trình, có lẽ vì xa (cách trung tâm Bắc Kinh khoảng 35-40 cây
số). Đầu năm 1976, mình đã tới thăm. Đấy là một nơi rất đáng chiêm
ngưỡng. Bạn nào đi Trung Quốc nên đến đó. Tên tiếng Anh là Summer
Palace.
Có một điểm mà ở người đàn bà có quyền lực hơn hẳn cánh mày râu, ấy là mức độ tàn độc của sự trả thù.
Khi còn sống, Hán Cao Tổ sủng ái Thích phu
nhân và có ý định lập con của bà là Như Ý làm thái tử vì thấy Như Ý
thông minh, tư chất hơn thái tử Lưu Danh (con Lã Hậu). Sau này giành
được ngôi cho con, Lã Hậu trả thù. Đầu tiên bà đánh thuốc độc giết Như
Ý. Sau đến chặt tay chân Thích phu nhân, móc mắt, đốt tai, cho uống
thuốc thành câm, cho ở trong nhà tiêu gọi đó là "người lợn". Đến nỗi Huệ
Đế vào xem phải khóc rống, kêu lên: "Việc đó không phải là việc con
người làm! Tôi là con của thái hậu, không thể nào trị thiên hạ được!".Từ
đó nhà vua ngày đêm uống rượu chơi bời dâm dật, không nghe chính sự,
mắc bệnh mà chết khi mới 22 tuổi.
Võ Tắc Thiên cũng không thua kém. Khi lên
được ngôi hoàng hậu, bà trả thù Vương hoàng hậu và Tiêu thục phi bằng
cách sai chặt hết chân tay họ rồi bỏ vào chum rượu ngâm để họ không chết
ngay.
Nguyên Phi Ỷ Lan thời Lý của Việt Nam cũng
mấy lần nhiếp chính. Bà là người tài ba, làm được nhiều điều tốt cho dân
cho nước khi cầm quyền. Có lẽ nhờ vậy mà sử sách thể tất cho bà trong
việc đầy đọa và hãm hại Thái hậu Thượng Dương cùng 76 người thị nữ. Nghe
nói bà rất hối hận về việc này nên đã xây nhiều chùa Phật để sám hối,
rửa oan.
TB: Mình theo dõi những người đàn ông khi
báo thù chỉ thấy có Mao hành hạ các đồng chí của ông là độc địa nhưng ở
một dạng khác.
(*) Bài viết của tác giả Trần Thiềm trên Website TrầnThiềm