Trích đôi lời khai của anh Vươn, anh Quý, anh Vệ tại phiên tòa:
1/ Anh Đoàn Văn Vươn với lời khai khẳng khái, trung thực tại phiên
tòa là: Gia đình tôi tập trung tất cả sức lực, bán nhà bán cửa, vay vốn
để đầu tư vào đầm (sự thật là đã mất mát cả tính mạng, anh Vươn một con
gái 8 tuổi bị chết đuối tại đầm, chị Hiền 1 cháu trai ruột 8 tuổi cũng
chết đuối tại đó) trước tình cảnh bị thu hồi tất cả và không bồi thường,
giữa cái sống và cái chết, cuộc sống của cả gia đình... tôi biết chính
quyền huyện Tiên Lãng sai mà tôi đã khiếu nại lên các cấp thành phố và
huyện Tiên Lãng nhưng không ai giải quyết. Trước khi cưỡng chế, tôi cũng
đã có những hành động báo trước là sẽ chống đối. Việc bất đắc dĩ nên
tôi chủ trương phải hinh sự hóa quan hệ hành chính dân sự này thì các cơ
quan mới giải quyết đúng vụ việc. Vì vậy tôi mới bàn với em tôi là Đoàn
Văn Quý tìm cách chống trả nhưng chỉ dừng lại sự cảnh báo và đe dọa mà
không làm tổn thương hoặc cướp đi tính mạng của ai cả. Hôm đoàn cưỡng
chế triển khai, có cả 24 người lực lượng cảnh sát cơ động đội mũ, mặc áo
giáp và trang bị vũ khí, khi mìn nổ không làm ảnh hưởng đến ai nhưng họ
xông vào nhà em trai tôi (Quý) là bất hợp pháp vì không phải đối tượng
bị cưỡng chế, họ sử dụng vũ khí hành động trước nên em tôi mới chống
đối, như lời em trai tôi khai là đúng. Tôi không giết người, tôi không
chống người thi hành công vụ vì họ làm sai pháp luật sao lại gọi là công
vụ? mà chỉ phạm tội giết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính
đáng. Lời nói sau cùng cuả anh Vươn: Tôi gửi lời cảm ơn Tổng Bí thư, Chủ
tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, cơ qua thông tấn báo chí và
những người quan tâm đến vụ việc gia đình tôi.
2/ Lời khai của anh Đoàn Văn Quý: “Trước tình cảnh gia đình tôi mất
hết tài sản không còn gì để sống nên tôi và anh tôi có bàn bạc nhằm để
đe dọa, dừng việc cưỡng chế để các cơ quan có thẩm quyền cứu xét cho gia
đình tôi; khi đoàn cưỡng chế đến cách nơi tôi đặt kíp nổ khoảng 15m,
tôi giật mìn nổ chưa gây hại cho ai, để cảnh báo nhưng họ vẫn cứ xông
vào và họ bắn tôi trước nên tôi chống trả. Nhà ở của tôi, không thuộc
diện cưỡng chế, họ không xin phép tôi mà xông thẳng vào nhà đất là đât
của tôi; trong khi khu đầm bị cưỡng chế và nhà anh Vươn còn 2 lối đi vào
tại sao họ không đi mà xông thẳng vào nhà tôi? Trong quá trình điều tra
tôi bị bức cung, dụ cung, có những lời khai tôi yêu cầu gạch phần giấy
trắng nhưng họ không gạch. Tôi sai đến đâu pháp luật xử đến đó, nhưng vì
tôi bảo vệ quyền lợi chính đáng của gia đình tôi và chống trả lại quyết
định sai trái của Ủy ban ND huyện Tiên Lãng và thực hiện trái pháp luật
của đoàn cưỡng chế. Sự việc chỉ có vậy, tôi thành thật khai báo sai đến
đâu tôi chịu, tôi không phạm tội giết người như cáo trạng. Còn quyết
định trái pháp luật và đoàn cưỡng chế xông thẳng vào nhà tôi, xử dụng vũ
khí bắn tôi với mục đích tiêu diệt, vết đạn nham nhở trên tường chứng
minh điều đó sao họ không chịu trách nhiệm?
3/ Lời khai của Đoàn Văn Vệ: “Việc cậu tôi có nhờ tôi mua một khẩu
súng hoa cải đưa về Thái Bình, tôi đã nhờ Chinh bạn tôi mua được súng
đó, khi tôi hỏi lại cậu tôi (Vươn, Quý) biết được mua súng để bảo vệ,
tôi sợ liên lụy nên tôi đã mang tiền trả cho cậu Quý và nói với Chinh là
không mua nữa trong đó có cả tiền của tôi chi ra cả cho cậu, còn việc
Chinh đang cầm tiền của tôi thì tôi đòi nhưng Chinh chưa trả. Hôm cưỡng
chế, tôi không có mặt và tôi không biết chuyện đó, khi sự việc diễn ra
ầm lên thì tôi chạy ra xem sao cũng như những người dân khác thôi thì
tôi bị bắt giữ. Trong quá trình điều tra, một điều tra viên bảo tôi đưa
tiền sẽ lo không có tội tình gì cả và anh ta đưa điện thoại cho tôi gọi
điện về cho vợ tôi và vợ tôi đã đưa cho anh ta 02 lần tiền (một lần 20
triệu đồng và một lần 10 triệu đồng). Nhưng sau đó, tôi không thấy có
kết quả, tôi đã đề nghị thay đổi điều tra viên nhưng không được chấp
nhận. Quá trình điều tra tôi bị bức cung, ép cung, dụ cung. Tôi khẳng
định, tôi không phạm tội. Tại sao lại bắt giam giữ, truy tố và xét xử
đối với tôi?