PGS. TS. Vũ Trung
Trước hết cần xác định khái niệm chủ nghĩa Mác- Lênin mà chúng tôi đề cập đến trong bài viết này.
Chủ nghĩa Mác-Lênin mà lâu nay chúng ta nhận thức và vận dụng được
tiếp thu chủ yếu qua các tài liệu, sách vở của Liên xô cũ. Đến nay chúng
ta đã thấy rằng, hệ thống lý luân mà ta gọi là chủ nghĩa Mác-Lênin chỉ
là những tư tưởng của Mác, Ăng-gen thời còn trẻ, thể hiện tập trung
trong tác phẩm “Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản” (1848). Những tư tưởng
này, vào những năm cuối đời, nhất là sau thất bại của Công xã Pa ri
(1871) Mác và Ang-gen đã thấy không thích hợp với thực tiễn do đó hai
ông, đặc biệt là Ang-gen đã điều chỉnh, sửa đổi theo xu hướng dân chủ xã
hội, thể hiện trong tổ chức và hoạt động của Quốc tế II. Lênin đã bác
bỏ xu hướng dân chủ xã hội của quốc tế II và lập ra Quốc tế III với nội
dung giữ lại những tư tưởng thời trẻ của Mác Ăng-gen, chủ yếu tập trung
trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản, phát triển hơn nữa những tư tưởng
này theo nhu cầu của cách mạng vô sản ở nước Nga. Những nhà yêu nước
Việt nam đã chấp nhận chủ nghĩa Mác-Lênin, gia nhập Quốc tế III, chủ yếu
và trước hết vì Quốc tế III ủng hộ phong trào đấu tranh giải phóng dân
tộc của nhân dân các nước thuộc địa.
Chúng tôi cho rằng, cần bỏ luận điểm về vai trò chủ đạo của chủ nghĩa
Mác lênin trong đời sống chính trị-xã hội của nước ta, được ghi trong
Lời nói đầu và trong điều 4, nói về sự lãnh đạo của Đảng trong hiến pháp
hiện hành (1992) vì những lý do sau đây:
Một là, qua quá trình phát triển cuả
nhận thức, của lí luận chính trị xã hội,qua sự khảo nghiệm của thực tiễn
cách mạng ở nước ta cũng như trên, thế giới đã thấy rõ học thuyết Mác –
Lênin ngay từ đầu đã có những luận điểm không đúng, hoặc có những
luận điểm đã bị thực tiễn cách mạng diễn ra trong suốt một thế kỉ ở Liên
xô và các nước thuộc hệ thống XHCN trong đó có nước ta là không còn phù
hợp nữa.
Hai là, việc áp dụng chủ nghĩa Mác-Lênin vào công
cuộc xây dựng CNXH ở miền bắc nước ta cũng như trên phạm vi cả nước sau
khi kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ chẳng những không đem
lại hiệu quả mà còn đưa đến những tổn thất kìm hãm nặng nề sự phát
triển kinh tế xã hội. Trong những năm cuối thập kỉ 80 và đầu thập kỉ 90
của thế kỉ trước đứng trước tình hình đặc biệt khó khăn: nền kinh tế sa
sút đình trệ, đời sống nhân dân thiếu đói kiệt quệ, chúng ta buộc phải
thực hiện những đổi mới căn bản về kinh tế. Thực chất cuộc đổi mới này
là từ bỏ những nguyên lí cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lênin về kinh tế như
xóa bỏ nền kinh tế tập trung quan liêu bao cấp, chấp nhận nền kinh tế
thị trường, cho phép phát triển kinh tế tư nhân, cho phép các nhà doanh
nghiệp được thuê nhân công( không giới hạn về số lượng lao động và qui
mô kinh doanh) v.v. Cuộc đổi mới đó đã cứu đất nước ta thoát khỏi nạn
đói và đạt những tiến bộ rõ rệt. Nhưng do sự giới hạn của nhận thức về
con đường đi lên CNXH chúng ta chỉ mới tiến hành những đổi mới trên lĩnh
vực kinh tế mà rất ngần ngại dè dặt tiến hành những đổi mới trong lĩnh
vực chính trị. Chúng ta cho rằng, đổi mới chính trị là một vấn đề rất
nhậy cảm “chỉ một bước xẩy chân có thể đưa đến sự sụp đổ của toàn bộ hệ
thống” như tình hình đã diễn ra ở Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu.
Chính vì thế mà sự đổi mới về kinh tế vẫn còn chắp vá và không triệt để
vẫn chưa khắc phục được những sai lầm đem lại tổn thất (thái độ và cách
sử lý đối với thành phần kinh tế quốc doanh), mặt khác chúng ta chưa có
những đổi mới chính trị,vẫn luyến tiếc hệ thồng chính trị theo “mô hình
Xô Viết” vì vậy cho đến nay, tuy chúng ta vẫn giữ được sự ổn định chính
trị nhưng thực tế ngày càng chứng tỏ đó chỉ là sự ổn định bề ngoài, một
sự ổn định chứa đầy mâu thuẫn. Những mâu thuẫn naỳ đã dần dần đẩy ta
lâm vào “một cuộc khủng hoảng toàn diện sâu sắc đe dọa sự tồn vong của
Đảng và của chế độ” (phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng) Nếu ta vẫn bám
giữ học thuyết đã lỗi thời mà loài người, trong đó có một bộ phận quan
trọng là Liên xô và các nước XHCN Đông Âu đã dứt khoát từ bỏ, nếu ta
vẫn cố níu giữ “ cái vòng kim cô” trên đầu và cái “mai rùa” trên
lưng.tức là lý luận Mác–Lênin và mô hình chính trị xã hội Xô Viết thì
chúng ta không thể thoát khỏi cuộc khủng hoảng vô cùng trầm trọng hiện
nay, càng không thể nói đến việc hoạch định con đường đi đến tương lai,
hòa mình vào dòng chảy của nền văn minh nhân loại, mãi mãi bị giam hãm,
thậm chí ngày càng lún sâu trong vòng yếu kém lạc hậu.
Ba là, với tư cách là một chính đảng
được nhân dân giao cho quyền lãnh đạo xã hội, đảng Cộng sản Việt Nam
không thể tự giới hạn mình vào một chủ thuyết, nhất là chủ thuyết đó là
một hệ thống lý luận đã bộc lộ nhiều điểm không chính xác đã từng dẫn
đến những sai lầm và tổn thất trong hoạt động thực tiễn .Việc khẳng định
vai trò chủ đạo mà thực sự là độc tôn của chủ nghĩa Mác-Lênin trong đời
sống xã hội đã cản trở chúng ta tiếp thu và vận dụng những thành quả to
lớn của nhận thức loài người trong đó có những học thuyết về kinh tế xã
hội do nhiều nhà khoa học kiệt xuất sáng tạo nên và được cả loài người
công nhận trong những năm gần đây. Một mặt khác điều đó cũng cản trở
việc thu hút, tập hợp một cách rộng rãi tất cả mọi lực lượng trong xã
hội, thực hiện một cuộc hòa giải hòa hợp dân tộc, xây dựng khối đại đoàn
kết toàn dân, nâng cao vị thế và sức mạnh của dân tộc. Bất kỳ xã hội
nào, nhất là những xã hội văn minh, hiện đại phải là sự thống nhất của
cái da dạng, sự tập hợp và phát huy mọi lực lượng xã hội không phân biệt
lực lượng ấy theo chủ thuyết nào, thậm chí hệ tư tưởng nào. Đối với
chúng ta, sự tập hợp đó được thực hiện chỉ trên một cơ sở duy nhất: Đó
là tình yêu đối với tổ quốc, sự tôn trọng hiến pháp và pháp luật, giữ
gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp của nền văn hóa dân tộc, cùng
chung lòng góp sức một nước Việt Nam giầu mạnh, công bằng dân chủ và văn
minh. Một thói xấu của người Cộng sản mà chính Lê-nin đã nhiều lần phê
phán là bệnh “kiêu ngạo Cộng sản” luôn cho rằng chỉ có mình mới đúng,
mới yêu nước, mới cách mạng. Ngày nay chúng ta đã nhận ra rằng “lòng
yêu nước cũng có nhiều hình thức và con đường khác nhau.”
Bốn là, việc tuyên truyền phổ biến chủ nghĩa
Mác-Lênin như một hệ tư tưởng chủ đạo trong xã hội đặc biệt là việc
giảng dạy, giáo dục chủ nghĩa Mác–Lênin cho thế hệ trẻ trong nhà trường
chẳng những không đem lại kết quả tốt đẹp, mà còn gây ra những hệ quả
tiêu cực. Thế giới ngày nay là một thế giới phẳng, các kênh thông tin đa
dạng phong phú, đặc biệt là hệ thống thông tin mạng toàn cầu( riêng
nước ta hiện nay đã có hơn 30 triệu máy vi tính đang hoạt động) đem lại
cho con người những hiểu biết đa chiều, phong phú chứ không chỉ giới hạn
qua những kênh thông tin “chính thức” của nhà nước cũng như qua hoạt
động giảng dạy trong nhà trường. Nhiều người trong đó có thế hệ trẻ đã
thấy hệ thống lý thuyết Mác-Lênin không phù hợp với đời sống hiện thực,
từ đó nhận ra trong xã hội vẫn tồn tại phổ biến tình trạng lý luận xa
rời, thậm chí đối lập với thực tiễn, trái với những điều người ta được
mắt thấy tai nghe trong đời sống. Nhiều học giả có quá trình nghiên cứu
giảng dạy lý luận Mác-Lênin, có uy tín cao về trình độ khoa học, về phẩm
chất đạo đức cũng phải thừa nhận rằng: “Trong bao năm qua chúng ta đã
lừa dối mọi người và lừa dối chính mình” (xem bài phát biều của Giáo sư
Trần Phương, nguyên ủy viên TƯ Đảng nguyên phó thủ tướng chính phủ, chủ
tịch hội kinh tế Việt Nam trong cuộc hội thảo góp ý kiến cho cương lĩnh
đại hội Đảng lần thứ X1). Điều đáng buồn và cũng đáng lo ngại là bản
thân những người dạy môn lý luận Mác-Lênin nhiều khi cũng không tin vào
những điều mình rao giảng nhưng vẫn phải cố hoàn thành bài giảng theo
yêu cầu của chương trình. Về phía người học cũng đã thấy rõ những điều
thầy trình bày thiếu sức thuyết phục nhưng vẫn cứ phải nghe, phải học
cho thuộc và trả bài cho “đúng”. Họ ngộ ra rằng: Thầy giáo, báo đài,
thậm chí cả một số nhà lãnh đạo “nói vậy mà không phải vậy!”. Đó chính
là căn nguyên của bệnh lừa dối ngày càng lan tràn và trở thành một lối
sống của xã hội ta hiện nay. Từ đó càng làm giảm sút niềm tin đối với
Đảng và nhà nước.
Chúng ta không vội vã bắt chước nhưng cũng cần bình tĩnh, tỉnh táo
xem xét thái độ và cách sử lí của loài người trong đó có những nước vốn
đã từng đi theo con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội, kể cả Trung quốc
đối với chủ nghĩa Mác-Lênin để lựa chọn cho mình những giải pháp thích
hợp và hiệu quả...
Hà nội, ngày 15 tháng 3 năm 2013