Ngô Nhân Dụng

Nước nào cũng có luật lệ. Không đặt ra luật thì lộn xộn lắm. Nhưng
nhiều luật quá thì không tốt. Chính phủ mới ở Ấn Ðộ đang tính sẽ giảm
bớt các luật lệ ràng buộc giới kinh doanh, đặc biệt là những xí nghiệp,
cửa hàng nhỏ. Giảm bớt luật cho người làm ăn thì chắc chắn kinh tế sẽ
khá hơn. Còn một lý do nữa: Luật càng nhiều, càng khó khăn thì càng nuôi
tham nhũng. Bởi vì một điều luật nào đặt ra cũng giới hạn quyền hành
động của một số người; tự nhiên phải ban thêm quyền thi hành luật cho
một số người khác, từ luật đổ rác tới luật đi đường, luật bảo hiểm y tế
hay luật ngân hàng, vân vân.
Tôi mới đọc, đọc lại, cuốn sách kể chuyện nước Tàu cộng sản, nước
Trung Hoa của Jan Wong, tác giả là Jan Wong, tên cô đầy đủ, đọc theo lối
Hán Việt là Vương Quý Minh. Có một chuyện cũ nhưng vẫn rút được ra bài
học về tham nhũng lạm quyền.
Jan Wong đã sống ở Bắc Kinh hai lần, lần đầu làm một sinh viên, lần
sau là nhà báo, mỗi kỳ lâu năm, sáu năm. Năm 1999 cô trở lại Trung Quốc
trong khi vẫn bị cấm từ năm 1996 vì viết cuốn Red China Blues. Cô may
mắn qua mắt được trạm kiểm soát biên giới ở Hồng Kông nhờ khi làm lại
passport (hộ chiếu) cái tên cô đã được vị thư ký nào đó vô tình viết
theo cách khác. Người Tây viết tên Tàu (hay Việt) thường lẫn lộn tên với
họ, chữ nào trước, chữ nào sau, lại thêm tên đệm! Chuyến du hành bí mật
này được cô viết thành sách: Jan Wong's China. Trong chương 12 cô kể
kinh nghiệm những người học lái xe hơi ở Bắc Kinh.
Năm 1981 chỉ có 20 chiếc ô tô của tư nhân ở Bắc Kinh, năm 1999 đã có
hơn triệu rưỡi xe, cả công và tư chia nhau mặt đường cùng với hơn sáu
triệu chiếc xe đạp. Ðiều kinh hoàng là ở Bắc Kinh có một triệu người mới
lái xe lần đầu trong đời. Tất nhiên, mở trường dạy lái xe là một việc
kinh doanh hái ra tiền. Chính quyền đã làm luật: Nếu không “tốt nghiệp”
từ một trường dạy lái thì không được dự thi lấy bằng lái xe.
Nghe điều kiện này, chắc quý vị nghĩ đó là chuyện thường tình; nhiều
nước trên thế giới chắc cũng có luật tương tự. Một số nước có thể cho
ai muốn tự học lấy cứ nhờ người chỉ, rồi tự ghi tên thi; còn ai muốn đi
học lái thì trả tiền nhà trường chứ không bắt buộc.
Khi nhà nước bắt phải làm một điều gì, ghi thành luật lệ, thì sinh
ra nhiều chuyện lắm. Luật lệ ở Bắc Kinh bắt đi học, vậy phải học bao lâu
người ta mới được đi thi bằng lái xe? Cô Jan Wong sinh trưởng ở Canada,
cô cho biết tại tỉnh Québec cô phải học lái xe 12 tiếng đồng hồ mới đủ
sức đi thi. Còn ở Bắc Kinh thì sao? Thưa, từ bốn tháng tới sáu tháng!
Tới sáu tháng? Thưa vâng, nếu quý vị may mắn. Vì nếu thi rớt lần thứ ba,
thí sinh bắt buộc phải đi học lại từ đầu, thêm sáu tháng nữa! Có một
trường, của công ty Toyota, mở lớp luyện thi cấp tốc, trong hai tháng!
Quý vị có thể nghĩ oan, kết luật rằng người Trung Hoa bẩm sinh khó
học lái xe cho nên phải mất đến sáu tháng mới tập lái xe được, trong khi
người Canada chỉ tập mất 12 giờ. Bởi vì ở Ðài Loan, cũng là người Trung
Hoa mà họ không mất nhiều thời giờ như vậy. Dân Ðài Loan có thể xin một
“Bằng lái xe tập sự,” được phép lái ở trong khu thực tập và một số
đường có giới hạn, sau ba tháng đến thi lấy bằng chính thức. Sở Xe Tự
Ðộng (giống như DMV ở Mỹ) còn khuyên người ta “đi học ở trường cũng
được, nhưng rất tốn tiền và tốn thời giờ.” Trong lục địa Trung Hoa Cộng
Sản, phải học một trường lái xe, dự một kỳ thi viết của nhà trường. Bài
thi có 100 câu hỏi, đáp trúng 90 câu mới đậu, sau đó mới được đi thi với
nhà nước.
Cho nên cô Jan Wong kể chuyện một cô bạn đi học lái xe, rất vất vả.
Sáng dậy sớm, tới trường, việc đầu tiên là lau rửa xe cho thầy, bằng tay
tất nhiên. Sau đó, pha trà mời thầy xơi. Cảnh này làm tôi nhớ hồi sáu,
bẩy tuổi đi học chữ Nho. Bài học đầu tiên là “sái, tảo, ứng, đối.” Nghĩa
là quét dọn, thưa gửi. Chúng tôi đã quét nhà, trải chiếu, lau bàn, rửa
ấm, tách, đun nước, pha trà, rồi mời thầy ra phòng học. Té ra người
Trung Hoa là cộng sản mà vẫn giữ nền nếp cũ! Khi thầy bắt đầu dạy lái
xe, bốn cô học trò cùng lên xe với thầy, ba cô ngồi sau, có dịp nghe
thầy giảng, lại thực hành đúng câu: Học thầy không tày học bạn. Cứ như
thế, học năm ngày mỗi tuần. Nhiều buổi thầy cho ba cô về sớm, chỉ giữ
một cô lại học riêng với thầy.
Một anh bạn khác của Jan Wong, anh này là một ký giả, cho biết trong
tháng đầu tiên anh chỉ học luật đi đường thôi. Trong hai tháng tiếp
theo, học về bộ máy của cái xe. [Hay thật. Mình không được sống ở Bắc
Kinh, lái xe cả đời vẫn không để ý trong xe nó có cái máy, cũng chẳng
bao giờ biết vì sao cái máy nó lại làm cho xe chạy được, lái được. Ðúng
là đồ vô học.] Riêng một tháng thứ tư, học sinh được dạy cách đậu xe.
[Bây giờ mới nghĩ ra, thảo nào mà mình cứ hay bị phạt vì đậu xe! Chỉ vì
không được học!] Tới tháng thứ năm, anh nhà báo này mới được “ra đường.”
Nhưng nhà trường thiếu xe nhỏ, anh được tập với chiếc xe vận tải hai
tấn. Anh bạn của Jan Wong (tôi đoán tên là Giang Thiệu Vi) may mắn, là
người duy nhất lên bảng vàng ngay lần thi đầu (nhà báo chắc phải thông
minh lắm), năm người bạn cùng lớp trúng cách lần thi thứ nhì, hai người
chót lần thứ ba mới đậu.
Cứ theo câu chuyện này thì thấy người Trung Hoa theo chế độ cộng sản
mà vẫn giữ được nhiều nếp cũ. Thứ nhất là coi việc giáo dục là quan
trọng, đi thi bằng lái xe mà mất sáu tháng chứng tỏ người ta kính trọng
việc học đến thế nào. Thứ nhì là họ vẫn kính trọng thày, không thày đố
mày làm nên. Khác hẳn đám sinh viên ở Canada. Trong mười lăm năm làm
việc ở đó, mỗi khóa tôi đều phải phát giấy cho sinh viên dùng để chấm
điểm thầy, niêm kín, nộp cho ban giám hiệu.
Nhưng bất cứ người dân nào ở Canada, hay ở Mỹ, nếu bắt họ phải tới
trường học lái xe như người dân Trung Hoa rồi mới được thi lấy bằng,
người ta sẽ biểu tình phản đối ngay. Bởi vì một điều luật như vậy giới
hạn quyền tự do của người dân “một cách vô ích.” Nếu họ tập lái xe trong
vòng 12 giờ cũng được, tại sao bắt người ta phải tới trường học mấy
tháng? Tại sao lại quy định phải được nhà trường chấm đậu rồi mới được
đi thi thật? Riêng một điều luật cỏn con đó thôi cũng đủ sinh ra bao
nhiêu thứ nhũng lạm. Bởi vì nó ban cho một số người thêm “quyền khảo
hạch” các công dân khác trong xã hội. Khi đã nắm được một món quyền hành
nào đó trong tay, người ta sẽ nghĩ ra ngay cách lạm dụng!
Một bản tin Reuters cho biết người đi học lái xe ở Bắc Kinh vào năm
2012 phải trả 8,000 đồng Nguyên, tương đương với 1,300 Mỹ kim. Trong năm
2011, nhà nước phát gần 23 triệu bằng lái xe mới, đây là một ngành kinh
doanh trị giá gần 24 tỷ Mỹ kim! Một trường dạy lái xe ở Bắc Kinh mỗi
năm sản xuất 10,000 cái bằng, số thu hơn hơn 10 triệu đô la! Với các kỳ
thi ngặt nghèo như vậy, khi ra trường các thí sinh sẽ sống với thực tế
phũ phàng: Người lái xe thật chẳng ai quan tâm đến luật lệ! Trong năm
2010, báo cáo chính thức của nhà nước Trung Cộng cho biết có 3 triệu 900
ngàn tai nạn, chết hơn 65 ngàn người và 254 ngàn người bị thương tật. Ở
Mỹ, dân ít hơn nhưng xe nhiều hơn, trung bình mỗi năm 37,000 người chết
vì đụng xe, và hơn 2 triệu người bị thương, cũng không khác bao nhiêu.
Nhưng điều đáng chú ý, là luật lệ về thi bằng lái xe ở Trung Quốc đã
tạo ra một tầng lớp nắm đặc quyền: các trường và các ông thày dạy lái
xe. Nhờ một điều luật thôi, họ có một nguồn lợi lớn, và nắm quyền “sinh
sát” bao nhiêu người khác trong tay, trong đó có các cô cậu đi học lái
xe. Quyền hành sinh ra nhũng lạm; quyền tuyệt đối đẻ ra nhũng lạm tuyệt
đối. Câu này ai cũng biết, nhưng khi nghe kể chuyện đi học để thi bằng
lái xe ở Bắc Kinh chúng ta thấy một thí dụ cụ thể. Cô Jan Wong còn kể
nhiều chuyện cô bí mật ghi lại trong chuyến lẻn vào thăm nước Trung Hoa
năm 1999.
Jan Wong sinh ra ở Montréal, Canada. Gia đình khá giả, ai cũng biết
những “tửu lâu,” tức là tiệm cơm Tàu do cha cô làm chủ, từ giữa thế kỷ
20. Lúc đang học Ðại Học McGill, cô đọc báo thấy sinh viên Trung Quốc
làm Cách Mạng Văn Hóa, thích quá, tự ý xin vào Bắc Kinh Ðại Học. Rồi
tham gia Hồng Vệ Binh. Rồi vỡ mộng. Trở về nhà, cô lại đi học nghề báo
(Ðại Học Columbia), rồi được báo Globe and Mail cử sang Bắc Kinh. Trong
dịp đó cô lại được chứng kiến (trước mắt) cảnh sinh viên, công nhân bị
tàn sát tại Thiên An Môn. Cô đếm, theo lối học từ trường báo chí, kết
luận có ít nhất 3,000 người bị giết.
Một người bạn ở Montréal tặng tôi cuốn Jan Wong's China từ hơn 10
năm trước, có lần tôi đã trích thuật mấy chuyện trong sách khi viết mục
này. Tuần trước, tôi đang đứng trước cửa thư viện xã Fountain Valley thì
gặp nhạc sĩ Võ Tá Hân. Trò chuyện với nhau bên cạnh mấy kệ bày sách cũ,
giá một đô la mỗi cuốn, tôi chợt trông thấy cái bìa cuốn sách quen
quen, đọc tên thì nhận ra: Jan Wong's China. Tôi rút cuốn sách ra, giới
thiệu với Võ Tá Hân: Nên đọc cuốn này, hay lắm, mình đã đọc cuốn này
rồi. Ðã có một cuốn rồi, lâu lắm không nhớ để đâu nữa. Hân nói anh cũng
để ý, vì ngó cái bìa cuốn sách thấy ló hình một anh cán bộ. Mở cuốn sách
coi, Võ Tá Hân bảo tôi: Anh đọc thử trang này đi. Nhìn mới thấy, trên
trang đầu có hàng chữ đề tặng, tặng cho tôi, với chữ ký của Trần Tuấn
Dũng, Montréal! Mang cuốn sách về nhà, đọc lại, vẫn thấy có nhiều chuyện
lý thú. Bởi vậy mới có câu chuyện kể hầu quý vị hôm nay.
[Nhân tiện, xin kể thêm một chuyện ngoài lề. Tháng trước, tôi cũng
thấy ở trước cửa viện xã Fountain Valley một cuốn sách History of
Mathematics của David Eugene Smith. Nhìn gáy sách quen quen, tôi nhớ
mình đã có một trong hai cuốn của bộ này, đọc đi đọc lại không chán. Ðây
là cuốn số hai, chắc ở nhà mình đã có cuốn số một. May quá, bèn thỉnh
về! Về nhà, mở coi, mới thấy những trang có đánh dấu vạch vàng, vạch
xanh, đỏ, rất quen. Coi nội dung thì nhận ra cuốn này mình đã có rồi.
Cuối cùng, lại thấy cả những hàng chữ bên lề trang sách, viết bút chì,
mới nhận ra đây chính là chữ mình viết. Không hiểu ai mượn rồi quên trả,
cuốn sách đã lưu lạc, được đem tặng thư viện, rồi lại có dịp trở lại
nhà mình! Phải cảm ơn tất cả những người tặng sách cũ cho thư viện. Tôi
vẫn ghi một câu của Anatole France, mà không chịu áp dụng. France nói:
Ðừng cho ai mượn sách. Hãy coi gương tôi: Trong tủ sách của tôi toàn là
sách mượn.]