Thiện Tùng
Năm 1948, tại Paris – thủ đô nước Pháp, Liên Hiệp Quốc (LHQ) công
bố “Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền”, sau đó LHQ cụ thể hóa nó bằng “Luật
Quốc Tế Nhân Quyền”. Muốn là thành viên Liên Hiệp Quốc phải hạ bút ký
vào đây. Việt Nam đã là thành viên LHQ, Việt Nam đã hạ bút.
Nhân quyền là những quyền tự do và những quyền căn bản khác của con người như: “quyền
tự do tư tưởng, tự do phát biểu, tự do đi lại và cư trú, tự do hội họp
và lập hội, quyền sở hữu, quyền tham gia chính quyền, v.v.
Trong Luật Quốc Tế Nhân Quyền có nhấn mạnh: “Sự khinh miệt, phủ nhận
hay lãng quên Nhân quyền là nguyên nhân duy nhất đem lại đại bất hạnh
cho dân chúng và sa đọa cho chính quyền”.
“…Trăm điều phải có Thần linh pháp quyền” – Cụ Hồ nói thế có nghĩa:
Pháp Luật dầu có trăm ngàn điều cũng không thể thiếu “Thần linh pháp
quyền”. Thần linh mà cụ Hồ nói ở đây là Tạo hóa. Khi Tạo hóa sinh ra con
người thì Tạo hóa cũng đồng thời ban cho họ quyền làm người. Nếu con
người bị tước quyền làm người thì nó không còn là nó.
Việt Nam, một thành viên LHQ, có vi phạm Nhân quyền không?
Hãy xem việc nói và làm của lãnh đạo VN sẽ nhận ra ngay:
Nói: Phát ngôn vi phạm Nhân quyền trở thành “chuyện
hàng ngày ở huyện” trong giới lãnh đạo VN. Mới đây thôi, trong chuyến
công du sang Ba Lan, ông Nguyễn Sinh Hùng – Chủ tịch Quốc hội, Ủy viên
Bộ Chính trị, cán bộ cao cấp của Đảng CS VN – trả lời chất vấn với giới
lãnh đạo Ba Lan về nhân quyền ở VN, đã nói: “…Việt Nam chúng tôi sẽ nới
rộng nhân quyền” – sẽ là thì sắp tới, đang là thì hiện tại, đã là thì đã
qua ? Như vậy ông thừa nhận nhân quyền ở VN: Đã siết, đang siết và sẽ
nới rộng. Sẽ là đến khi nào hay không bao giờ?! Chắc là không bao giờ
nếu còn giữ thể chế độc tôn.
Làm: Đã có biết bao người phải vào tù vì nói và viết
ra chính kiến của mình. Là dân tộc VN sống trên đất nước của mình mà
phải có hộ khẩu, phải khai báo tạm trú, tạm vắng, ra đường có đuôi “sao
chổi” bám theo… Chỉ Đảng CSVN có quyền lập hội này hội nọ, được dùng
ngân sách quốc gia trả lương cho các hội đó, ngoài ra không ai được phép
lập hội hè gì cả. Từ khi đổi mới kinh tế, người dân mới được sở hữu
những thứ linh tinh, còn những thứ then chốt như đất chẳng hạn thì Nhà
nước nắm giữ, thao túng. Việc tham gia chính quyền phải theo thể thức
“Đảng chọn Dân bầu”…
Hiến Pháp thì ghi khá nhiều quyền của người dân – có lẽ để “nghi
trang” với quốc tế. Đối với dân không phổ biến rộng, không thực th. Giới
cầm quyền thì tha hồ vi Hiến mà chẳng ai dám đụng đến cái lông chân của
họ. Dân dốt Hiến Pháp trở thành bịnh kinh niên.
Ngày 5/5/2013 vừa rồi, để góp phần xóa dốt cho Dân về Pháp Luật, về
Quyền con người, những người ít nhiều am hiểu Pháp luật đã làm không
công, tổ chức “Dã ngoại nói về Nhân quyền”, chẳng những không được Nhà
nước biểu dương, còn cho công an, côn đồ phá đám, bắt bớ, đánh đập sứt
đầu, mẻ trán, gãy răng.
Ở các nước văn minh, người ta đã sang lĩnh vực cạnh tranh “giành ăn,
giành ở”…, còn VN ta còn lục đục ở đàng sau “giành quyền làm người” như
thời mới tạo thiên lập địa thử có tủi hổ hay không ?!.
Giành quyền làm người
Ai giành với ai?
Nhà cầm quyền muốn độc chiếm quyền làm người, còn người dân đang đòi
quyền làm người do tạo hóa ban cho họ. Đây là cuộc đấu tranh mà người
dân không thể nhượng bộ - nếu nhượng sẽ mất quyền làm người, sẽ trở
thành động vật hạ đẳng.
Nhìn hình ảnh những người bị đánh đập… khi truyền bá Nhân quyền lòng
tôi chua xót, nên viết ra đôi điều mang tính chất “lý sự đời” thế thôi!
Tiền Giang, 8/5/2013
T.T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN