30 năm nay, tôi có thể tự hào là chưa bao giờ nói xấu một cá nhân
nào. Những năm còn trẻ, tôi cũng mang nhiều tự tôn và tự ti, nhiễm bệnh
thích phê bình chỉ trích, nhất là người mà mình không thích vì lý do nào
đó. Cho đến một ngày đủ tự tin và kiến thức, mở rộng tư duy để nhìn
mọi sự việc khoa học hơn, tôi mới nhận thấy rằng bất cứ người nào tôi đã
gặp, đều có những khía cạnh mà tôi không biết rõ. Tôi tôn vinh và khen
ngợi những phân khúc hay và đẹp của nhiều nhân vật vì họ xứng đáng,
nhưng tôi im lặng về những đồn đại không kiểm chứng được từ thiên hạ.
Tôi cũng không ganh tị với bất cứ ai. Những người hơn tôi về khía
cạnh nào đó như tiền của, sự nghiệp, danh tiếng, quyền lực hay kiến
thức, tâm hồn, sức khỏe, kỹ năng… đều hơn tôi thật và tôi bao giờ tôi
tranh cãi với thực tại. Thích hay không thích, chỉ cúi đầu chấp nhận
thôi, và không nên lưu lại trong tâm trí, nếu đây là một cuộc ganh đua
vô vọng. Hãy để thì giờ chú tâm vào những việc quan trọng hơn (như ra
biển chơi đùa với các con hải âu hay lên núi dang tay nắm những chùm
mây).
Tuy nhiên, gần đây tôi bị lôi kéo vào những cáo buộc hoàn toàn không có cơ sở hay bắng chứng.
Tin liên quan:
Trường hợp Nick Vujicic là một thí dụ. Tôi không biết là rất nhiều
người Việt đã phong thánh cho bạn này và khi tôi chỉ bàn đến kỹ năng PR
của Nick mà không đề cập đến “thánh tính” của anh ta, nhiều người cho là
tôi phạm thượng và coi thường Nick. Dù rằng, tôi đã khai mào là tôi
không biết gì về con người của Nick và sẽ không bình luận gì đến các
khía cạnh khác của nhân vật này.
Trường hợp sau là ông Bầu Đức. Nhiều người nghĩ là tôi ganh tị và thù
ghét ông Đức vì chuyện ông ta đăng đàn mắng mỏ tôi. Thực ra tôi thích
những người phê bình chỉ trích tôi công khai, dù đúng hay sai. Tôi đã tổ
chức một ngày hội để mọi bạn hữu kẻ thù có thể "roast” tôi cơ mà. Tôi
chỉ ghét những anh chị ném đá dấu tay, xài “nick” trên các diễn đàn mạng
mà không dám ra mặt hay cho địa chỉ. Những bài viết về nạn phá rừng
hoàn toàn không nhắm đến ông Bầu Đức hay bất cứ một cá nhân nào. Sự quan
tâm của tôi đến môi trường đã được nêu rõ qua các bài viết tiếng Việt
suốt 3 năm qua và các bài viết tiếng Anh hơn 12 năm trước. Tôi cũng đã
là Trưởng phân khoa Môi Trường của đại học Kỹ Thuật Phú Thọ từ năm 1971
đến 1975 (không biết ông Đức đã sinh ra chưa vào thời này).
Thực ra tính tôi hay bông đùa một cách vô hại, không hề có ác ý hay
dìm ai xuống bùn đen để đề cao mình. Cho đến bằng này tuổi dầu, con
người tôi thực sự là một cậu học trò (nhất quỷ nhì ma…), và chắc chắn là
không nên nết. Khi ông Đức mắng tôi là ‘cực kỳ vô văn hóa”, tôi đã cười
hề hề với bạn bè và nghĩ rằng ông nói đúng, theo góc nhìn của ông. Nếu
ông ở gần, có lẽ tôi sẽ đến “hi-fi” ông một cái. Làm sao mà ganh tị hay
thù ghét ông được?
Gần 40 năm đầu trong đời người ngắn ngủi, có thể nói tâm tôi không
bình yên vì những bực tức và cáu giận với tha nhân. Từ gia đình, bạn bè
đến đối tác nhân viên, tôi luôn luôn khơi phá lên những sai lầm hay ác ý
của họ để chứng minh mình đúng và họ là những con sâu gây khổ cho mình.
Nhưng khi nhìn kỹ hơn lại con người chính mình và những lý do để họ
hành xử như vậy, tôi mới nhận ra cách duy nhất để sống với đời và tha
nhân là hãy quên đi những khác biệt và “live and let live” (sống và để
người khác sống).
Mỗi con người là một thực thể sống động với những trải nghiệm và tư
duy khác nhau. Nếu có những đụng chạm và mâu thuẫn mà không thể giải
quyết thỏa đáng, hãy tôn trọng người khác và né sang đường khác. Thế
giới còn quá rộng để tranh dành hay thù hận những miếng đất hay sự việc
nhỏ nhoi. Tha thứ cho người và tha thứ cho mình.
Tuy nhiên, một vài bạn sẽ hỏi,”nếu đó là một tranh chấp để sống còn,
để giữ phẩm cách cho con người mình, để đáp ứng với chuẩn mực đạo đức và
quyền làm người, ta có né tránh được không”. Tôi luôn luôn đau khổ với
câu trả lời,” bạn phải sẵn sàng trả giá cho cuộc chiến và xin ơn trên
phù hộ cho bạn”. Nhưng thắng hay thua, hãy tôn trọng kẻ thù.
Alan Phan