Phạm Chí Dũng
Chó - mèo và chính thể
Ðầu mùa mưa 2014. Vào một buổi tối trăng chênh chếch, lần đầu tiên
Sài Gòn có đến ba người bị giết bởi những kẻ trộm chó khi truy đuổi
chúng. Bầu không khí tưởng chừng thật bình yên ở Củ Chi - một huyện
ngoại thành, bất chợt bị xé toạc. Giới cảnh sát nơi đây, vốn đã không
tém dẹp được nạn hút chích lan rộng trong nhiều năm qua, nay lại trở nên
bất lực một cách cực kỳ đáng nghi ngờ trước mối tai biến chó - mèo
không thiếu liên đới với quản trị chính thể.
Chủ Nhật, 18 Tháng Năm năm 2014 - một ngày nắng đẹp và được giới chức
chính quyền TP. HCM ghi nhận “bình yên.” Một nữ sinh viên duyên dáng
của trường đại học y khoa Sài Gòn khóc sướt mướt vì cuộc biểu tình ôn
hòa chống Trung Quốc đã bị trấn dẹp một cách không thể kiêu binh hơn.
Cũng một cách nào đó, có thể ví thân phận người biểu tình không khác số
phận của những kẻ trộm chó khi họ bị đẩy đuổi từ góc này sang xó khác
trên các đường phố. Thế nhưng còn kém xa vị thế của giới trộm chó, những
người biểu tình hoàn toàn tay không vũ khí mà cũng chẳng có bất kỳ công
cụ hỗ trợ nào, ngoài tấm lòng trung trinh vì nước mà không hẳn vì đảng.
Nhưng sự kích động đến khó tả đã cùng hòa quyện, bởi khi những giọt
nước mắt của người biểu tình tuôn chảy thì người nhà nạn nhân bị giết
bởi những kẻ trộm chó cũng chìm vào tang khóc. Sài Gòn đã khác xưa nhiều
lắm...
Không khí vừa cô đặc vừa phân hủy của một chất hỗn hợp vừa tập quyền
vừa buông quyền đang khiến cho xã hội loài người nơi đây chen chúc trong
một tai ương không còn là tiềm ẩn. Nếu nạn trộm chó mèo trước đây
thường chỉ xuất hiện ở các tỉnh miền Trung như Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh
Hóa, còn những vụ nổ súng cực kỳ hung hãn của chúng lẫn những cuộc đấm
đá tập thể đến chết mà người dân dành cho chúng cũng chỉ diễn ra ở các
vùng nông thôn miền Bắc và đôi khi ngay tại thủ đô Hà Nội, thì giờ đây
người Sài Gòn chính gốc đã có đầy đủ lý do để khiếp hãi.
Không trở lại
Tất cả đều có nguồn cơn từ quản trị chính thể. Hãy thử hỏi, một
chính quyền quản lý như thế nào mà để xảy ra cảnh tượng đám đông hôi của
ngay lúc thanh thiên bạch nhật khi một người đánh rơi bọc tiền giữa
trung tâm quận 5? Nhưng vào lúc tối trời, cây cầu mới Phú Mỹ lại phải
chứng kiến một đám lưu manh không ngần ngại chặt phăng cánh tay của một
phụ nữ để cướp đồ. Giá trị đến 5 ngàn tỷ đồng của cây cầu không một bóng
cảnh sát này đã trở nên có ý nghĩa thế nào trong cơn trấn lột rộng khắp
khiến người dân không dám ra khỏi nhà vào ban đêm.
Một Sài Gòn thời thượng cũng không còn quá an toàn cho khách du lịch
nước ngoài. Natalia - một họa sĩ người Nga và đã có quá đủ trải nghiệm ở
Hà Nội khi luôn phải khép chặt khuỷu tay vào túi xách mỗi khi ra đường -
cũng không thể có cảm giác tự do hơn khi dạo chân trên những phố Tây ở
Sài Gòn như Ðề Thám, Phạm Ngũ Lão, hoặc ngay giữa trung tâm Ðồng Khởi và
Nguyễn Huệ của thành phố từng được mặc định là “hòn ngọc Viễn Ðông.”
“Với tư cách là một người du lịch chuyên nghiệp, tôi sẽ không muốn
đến Việt Nam lần thứ hai” - nữ du khách người Anh có tên rất đẹp là Jane
thề thốt. Từ Hội An vào Sài Gòn, không dưới ba lần cô bị chặt chém bởi
những tiểu thương chụp giật ban ngày và cả những kẻ giật đồ buổi đêm.
Trong số nhiều nạn nhân là du khách quốc tế, không ít người đã xoáy
hỏi bạn bè người Việt của họ là tại sao chỗ nào cũng thấy cảnh sát giao
thông cùng nạn mãi lộ mà đến báo chí quốc tế cũng thầm nhuần như một món
ăn khoái khẩu bậc nhất ở Việt Nam, nhưng lại chẳng có mấy cảnh sát trật
tự ra tay giúp họ mỗi khi xảy ra các vụ cướp giật và bắt chẹt?
Khá nhanh chóng, nam du khách trẻ người Mỹ gốc Việt là Lincoln Thành
đã bị lôi cuốn vào vòng cảm giác bất an, dù chỉ mới lần đầu đặt chân đến
dải đất đã từng “hai lần đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.” Và
cũng rất không may cho ngành du lịch Việt Nam, Thành lại đang làm nghiên
cứu sinh về ngành xã hội học. Thế là một trong những đề tài lý tưởng
nhất đã được vị du khách này phác thảo trong đầu, ngay vào lúc anh ta
chứng kiến một tên cướp phóng thẳng xe máy lên lề đường Sài Gòn để giật
điện thoại từ chính đồng bào của hắn.
Nhưng điều đáng nói là trong khi bản khảo sát bỏ túi của một hãng du
lịch tư nhân cho thấy có đến hơn 90% du khách nước ngoài không muốn trở
lại Việt Nam lần thứ hai, các cơ quan quản lý du lịch ở Hà Nội và Sài
Gòn vẫn tự miệt thị chính họ bằng lối tuyên truyền một chiều không chán
về những con số 4 triệu và 3 triệu khách du lịch quốc tế hàng năm.
Cái xác phân hủy
Bị xem là một trong những điểm ăn chơi thác loạn và phục vụ cho công
tác rửa tiền vào bậc nhất ở Việt Nam, Sài Gòn đã trở nên một cứ điểm
của quá nhiều món ăn tạp nhạp và hôi thối. Khi chứng kiến những cái xác
chuột nguyên vẹn bị tung ra đường phố cho đến lúc bị xe cán nát nhừ
thành một bữa ăn đỏ au, một du khách nước ngoài đã thốt lên “Chỉ còn
thiếu chuyện người ta quăng ra đường xác người nữa thôi!”
Nhưng đó không phải là tương lai xa xôi. Sài Gòn và cả Hà Nội nữa đã
từng nhìn thấy những cái xác hoàn toàn biến thể trôi trên sông hoặc bị
nhét vào thùng rác.
Khuôn mặt quản trị chính thể cũng từ đó hiện hình không thể nhanh chóng hơn: thượng bất chính - hạ tất loạn.
Bất công là nguồn gốc của phản kháng. Chỉ sau khi xảy ra vụ “lương
khủng” của ban giám đốc một công ty môi trường ở Sài Gòn, 5,000 công
nhân quét rác ở thành phố này mới nhận ra khoảng cách thu nhập lên đến
hơn hai chục lần giữa thượng cấp và họ có ý nghĩa thế nào để tiếng thở
dài trào thoát khỏi cổ họng. Cùng thời với phong trào cắt giảm ODA đối
với Việt Nam từ các nước Bắc Âu như Thụy Ðiển và Ðan Mạch, song những kẻ
tạp ăn viện trợ ODA và ăn luôn vào cả quỹ lương dành cho công nhân đã
chỉ bị chính quyền TP. HCM xử lý về mặt hành chính, chứ không có bất cứ
thái độ công bằng nào trong việc cần phải thu hồi số tiền bị thất thoát.
Hậu quả là mức thu nhập bình quân của công nhân môi trường bị giảm
hẳn trong bối cảnh nền kinh tế đã bước sang năm suy thoái thứ bảy, còn
phân hóa thu nhập giàu nghèo ở Việt Nam có thể đạt đến hàng trăm lần.
Thời gian cũng đang sắp chạm vào năm thứ bốn mươi của “Ngày giải
phóng miền Nam,” nhưng rõ là Sài Gòn chỉ bình yên trong túi tiền ngồn
ngộn của giới quan chức và những nhóm lợi ích không hề biết đến giới hạn
của từ “ăn bẩn.” Còn với cái nhìn sạch sẽ hơn, chẳng khó để nhận ra bên
cạnh hàng loạt cao ốc và khách sạn cực kỳ diêm dúa vẫn là những dòng
kênh đen ngòm nước xả qua các triều đại; kế cận những nhà hàng ngào ngạt
mùi thức ăn mắc tiền, mấy năm qua đã bắt đầu xuất hiện những gương mặt
thượt dài vì đói ăn của lớp người cực nghèo...
Bần cùng là một lý do hợp lý để nảy sinh đạo tặc. Bảy năm suy thoái
kinh tế cùng nạn tham nhũng tăng tiến bất chấp mọi giới hạn là những
kích thích tố sáng giá nhất để trộm cướp sinh sản khắp nơi. Sẽ chẳng có
gì đáng ngạc nhiên nếu năm sau và những năm sau nữa Sài Gòn sẽ tuôn trào
các đợt biểu tình tự phát của công nhân, tiểu thương và trí thức để
phản kháng những nghịch lý khủng khiếp: một chính quyền thành phố đồ sộ
cùng vài ba chục ngàn cảnh sát nhưng lại chỉ làm được điều tối thiểu là
gìn giữ mặt bằng tối thiểu về mức sống dân chúng và đạo đức xã hội.