Vinh Chấn
Dân Luận: Để rộng đường dư luận, Dân Luận xin cho đăng bài viết của tác giả Vinh Chấn ủng hộ giải pháp "thoát Trung" qua ngả "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng" sau đây. Không biết tác giả đã hỏi ý kiến thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xem ông đã sẵn sàng lãnh đạo cuộc đổi mới II này chưa, hay mọi người chuẩn bị tinh thần xong hết rồi mới ngã ngửa ra rằng ông Dũng không có ý định làm như thế? Việc kỳ vọng và đặt gánh nặng cải cách vào tay một cá nhân, dù đó là người có quyền lực như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho thấy nhiều người chúng ta không muốn gánh việc nước, mà chỉ muốn có một ông Bụt hiện ra và làm tất cả mọi thứ cho mình. Phá thế khó khăn mà thoát ra cũng là một cuộc tập dượt trí và lực, để khi phá ra được chúng ta đủ trưởng thành để duy trì một nền dân chủ. Nếu cái gì cũng dựa vào người khác làm hộ, sao quốc dân trưởng thành cho được?
Sự kiện China xâm lược lãnh thổ Việt Nam bằng việc đưa dàn khoan và
hàng trăm tàu bảo vệ các loại, máy báy vào khu vực đặc quyền kinh tế của
Việt Nam là một hành vi thách thức lòng yêu nước của người Việt và nó
đo lường tính chính danh của Đảng Cộng sản Việt Nam, một Đảng tự hào và
tự coi mình là lực lượng lãnh đạo duy nhất và xứng đáng của nhân dân
Việt Nam.
Hành động phản ứng của Đảng Cộng sản Việt Nam có thể nói là yếu ớt và
không xứng tầm với vai trò huyền thoại mà nó tự đặt ra cho mình. Có thể
nói Đảng Cộng sản đang làm vào thế lưỡng nan. Lờ sự kiện này đi để
China tự tung tự tác thì không khác gì bôi tro trát trấu vào mặt mình và
quăng tiếp một mồi lửa vào lòng dân đang sôi sục căm thù. Còn nếu đương
đầu trực tiếp với China thì không dám vì thứ nhất đám lãnh đạo tối cao
phần lớn là hèn nhát, dốt nát, bất tài lại mang tâm lý quỳ lụy China.
Thứ hai là nỗi e ngại không có sự bênh vực của các nước lớn, có tiềm tực
quân sự mạnh mẽ như Mỹ, Nga... mà điều trớ trêu là nổi sợ thứ hai lại
bắt nguồn từ điều thứ nhất.
Chúng ta xem thử cái Bộ Chính trị bao gồm toàn những anh xây dựng
Đảng, tuyên giáo, dân vận, và công an thì lấy đâu ra những kiến thức để
lãnh đạo đất nước toàn diện về chính trị, kinh tế xã hội và an ninh quốc
phòng. Vì lửa thử vàng, gian nan thử sức nên khi đất nước lâm nguy thì
những bộ mặt hèn hạ hiện nguyên hình.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thì chui rúc vào chăn bông suy ngẫm việc
xây dựng văn hóa xã hội chủ nghĩa. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì
mất dạng ngoài những lời thẻ thọt: “anh phải rút trước, nhà của tôi chứ
không phải nhà anh” phát ngôn như con điếm ế khách, khác hẳn phong độ
lúc đấu đá nội bộ thời Trung ương 6. Nguyễn Sinh Hùng thì khỏi nói, một
tay thủ đoạn, hèn nhát và dốt nát nổi tiếng. Nếu không có dây mơ rễ má
với danh nghĩa đồng tông họ Nguyễn Sinh với Hồ Chí Minh thì đã đi tong
từ lâu. Tô Huy Rứa, Trưởng ban Tổ chức TW Đảng thì lại tổ chức đoàn cán
bộ cấp cao quân đội đi học tập kinh nghiệm tại China. Đinh Thế Huynh với
vai trò Trưởng ban Tuyên Giáo thì câm như hến không làm gì ngoài việc
chỉ đạo hệ thống báo chí củng cố tư tưởng, chống “thế lực thù địch”,
tránh những vấn đề “nhạy cảm”. Trần Đại Quang thì xua quân đi trấn áp
các nhà hoạt động dân chủ. Còn bại tướng Phùng Quang Thanh thì khỏi nói,
một tay nịnh bợ mãi quốc cầu vinh lộ ra mặt.
Chỉ có Nguyễn Tấn Dũng là công khai phản ứng và phản đối China một
cách quyết liệt nhất. Nên nhớ rằng kể từ Hội nghị bán nước Thành Đô 1991
thì hầu như tất cả nhân sự Bộ Chính trị trước khi đưa ra bầu bán đều
phải được China bật đèn xanh và trong nhiệm kỳ của mình phải qua “mẫu
quốc” bái vọng ít nhất một lần. Nguyễn Tấn Dũng cũng không nằm trong
ngoại lệ và cũng không ít lần nhờ đến sự ủng hộ của Bắc Kinh để củng cố
vị trí quyền lực. Nên nhớ, Đại hội Đảng 12 đã đi vào giai đoạn sắp xếp
nhân sự, mọi hành động bố trí cán bộ đều được China chiếu cố và việc
Nguyễn Tấn Dũng ra mặt chống China, làm dấy lên phong trào chống China
mãnh liệt, đã đánh dấu chấm hết cho sự nghiệp chính trị, Đảng trị của
Nguyễn Tấn Dũng.
Chúng ta thử lý giải tại sao Nguyễn Tấn Dũng làm vậy. Những người bi
quan, mang tâm trạng hoài nghi thì cho rằng Đảng Cộng sản đang làm trò
mèo vừa ra vẻ chống China để xoa dịu lòng dân, để đánh tiếng với thế
giới, vừa hạn chế làm mất lòng “ông anh vàng”, “đồng chí tốt”, trong đó,
Nguyễn Tấn Dũng đóng vai trò như một vật tế thần, một quân xanh, ra mặt
chống China, còn những kẻ khác thì ẩn nhẫn, chờ cơ hội thuận lợi để làm
lành với China. Quan niệm này hoàn toàn sai lầm vì ai cũng biết Nguyễn
Tấn Dũng là một nhân vật gian hùng với bản lĩnh chính trị bật nhất trong
hệ thống chính trị Việt Nam. Nếu việc không lợi thì Dũng sẽ không ngu
dại gì ra mặt mà chỉ cần chỉ đạo Thủ phó Phạm Bình Minh đóng vai trò
thích hợp nhất để làm đại diện cho mình.
Như vậy Nguyễn Tấn Dũng lợi gì khi làm như thế. Dũng là một trong
những người còn sống nắm nhiều bí mật nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Ông thừa hiểu tình thế kinh tế xã hội của đất nước, hiểu về tính chính
danh và sự tồn tại lây lất của Đảng Cộng sản đang đến hồi kết thúc. Cũng
không ngạc nhiên lắm khi chỉ còn chính xác 04 quốc gia theo chế độ Cộng
sản toàn trị mà cả 04 đều bị thế giới lên án về việc vi phạm dân quyền,
nhân quyền. Và cũng không ngạc nhiên lắm khi phần còn lại của thế giới
gồm hơn 200 quốc gia, không có một Đảng Cộng sản nào được nhân dân bầu
lên để nắm quyền.
Nguyễn Tấn Dũng không cho con gái làm chính trị và thậm chí cho phép
con kết hôn với một gia đình xuất thân từ chế độ thù địch Việt Nam Cộng
hòa, một hành động mà nếu rơi vào bất cứ Đảng viên Cộng sản nào thì coi
như tiền độ chính trị của người đó đã đến hồi bế mạc. Dũng cho con trai
học ở Mỹ, lăn lóc ở ở các cơ quan trước khi dừng bến ở Phú Quốc, Kiên
Giang với vai trò Phó Chủ tịch tỉnh. Cũng cần phải biết thêm rằng, trước
khi chọn Kiên Giang làm bến đỗ thì Nguyễn Thanh Nghị từng được gợi ý
làm lãnh đạo tỉnh Quảng Ninh, vừa giàu, vừa gần Trung ương vừa lại được
tiếng luân chuyển về công tác tại địa phương. Cái dở của Quảng Ninh là
quá gần China và quá phụ thuộc vào China. Mà càng gần China thì càng
nguy hiễm với những người trí thức và có suy nghĩ độc lập như Nghị. Và
trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng này, có thể đoán được tại sao Dũng cho
Nghị rời càng xa Hà Nội và China càng tốt.
Đại hội Trung ương Đảng lần thứ 12 đã gần kề. Theo Hiến pháp và Điều
lệ Đảng thì Dũng không còn có thể làm Thủ tướng nữa mà bắt buộc phải lên
chức hoặc về vườn. Về vườn trong khi con cái còn chưa đủ lông đủ cánh
là một thảm họa chính trị. Đám thuộc cấp dưới quyền thì nhìn mặt không
đoán ra lòng được chưa kể phần lớn những cán bộ có triển vọng vào tứ trụ
thì xuất thân từ gốc Thanh, gốc Nghệ vừa gian hùng vừa thâm hiểm (chắc
do thấm nhuần 16 chữ vàng và bốn tốt của ông anh quý). Còn lên chức thì
chỉ còn 03 vị trí. Chủ tịch Quốc Hội thì Dũng sẽ không làm vì hữu danh
vô thực lại bị dân ghét. Làm chủ tịch nước thì Dũng không màng vì ai lại
ngồi lên cái ghế của một đồng hương miền Nam mà Dũng ghét cay ghét đắng
do tính nham hiểm và hèn nhát của y, và làm Chủ tịch nước để y lên chức
Tổng Bí thư là một bi kịch. Còn chức Tổng bí thư thì càng khó với tới
vì Dũng được cho là không có kinh nghiệm về xây dựng Đảng. Và vị trí kế
nhiệm Tổng Bí thư được đồn rằng dành cho Phạm Quang Nghị, Bí thư Hà Nội.
Như vậy, trong một thế cờ mà từ hòa đến thua thì cách hay nhất là phá
bỏ bàn cờ để đánh lại. Cách mà Dũng thể hiện trước dư luận thế giới mà
người dân Việt Nam là một tác phong mới mẽ, chống sự lệ thuộc China, bảo
vệ chủ quyền lãnh thổ đã tranh thủ được sự ủng hộ của toàn dân là một
thủ đoạn chính trị của Dũng, nhưng lại phù hợp với nguyện vọng của tuyệt
đại đa số người dân, xóa bỏ chế độ độc tài Đảng trị và hướng tới xây
dựng một nhà nước pháp quyền.
Vấn đề nhiều người đồng ý là phải thoát Trung, phải cởi bỏ sự ngu dốt
mê muội của tâm lý sùng bái Tàu Cộng của đám nô tài Hà Nội. Nhưng liệu
Dũng có phải là phương pháp khả dĩ lại được nhiều người quan tâm bàn
tán.
Nhiều người miệt thị xuất thân của Dũng là y tá vườn, là công an trị,
là dốt nát. Họ chê trách Dũng vì sự suy sụp về kinh tế, tha hóa suy đồi
về xã hội, tàn bạo ngu xuẩn trong an ninh và hèn nhát yếu ớt trong quốc
phòng. Nhưng họ quên một điều, cái sự xuống cấp toàn diện đó nằm trong
bài toán thể chế. Cơ chế Chính trị của Đảng Cộng sản là lãnh đạo tập
trung và phân tầng theo cấp bậc. Mọi hoạt động của đất nước điều phải
theo chủ trương của Đảng. Từng Đảng viên phải sống, làm việc và phát
ngôn theo đúng Điều lệ và chủ trương của Đảng. Và Đảng cũng là nơi phân
công, bố trí, bổ nhiệm các chức danh lãnh đạo các cấp từ trung ương đến
địa phương. Như vậy, Dũng chỉ là một trong những bộ phận, có thể là rất
quan trọng, trong một cổ máy thể chế cộng sản riệu rã. Điều này cũng có
thể lý giải tại sao Quốc Hội Việt Nam là một tổ chức yếu kém đến như
vậy. Vì với thành phần hơn 90% là Đảng viên Cộng sản thì cái mà đại biểu
Quốc Hội phát biểu là ý Đảng chứ không phải lòng dân. Trong khi đó,
Quốc Hội là được kỳ vọng là phải có vai trò phản đối hoặc phản biện đối
với những chủ trương chính sách của Chính phủ. Như vậy, với một tập thể
nhân sự yếu kém, được chỉ đạo từ những chủ trương sai lầm của Đảng,
thiếu vắng tiếng nói độc lập của Quốc Hội thì dù cho đó là Lý Quang Diệu
hay Margaret Thatcher cũng phải mắc phải sai lầm.
Còn nếu không chọn Dũng thì chọn ai? Nếu không chọn Dũng thì chúng ta chỉ có 02 cách.
Cách thứ nhất, phát động một cuộc đấu tranh dân chủ trong phạm vi
toàn quốc lật đổ chế độ độc tài Đảng trị, tổ chức bầu cử chính phủ dân
chủ độc lập. Nghe hay đấy, nhưng ai sẽ đứng ra lãnh đạo và làm như thế
nào. Điểm mặt các nhà dân chủ hoặc tự nhận là dân chủ của Việt Nam xem
có ai xứng đáng là lãnh đạo tương lai của Việt Nam. Cù Huy Hà Vũ ư, một
nhân vật hợm hĩnh và láu cá; Lê Thăng Long, một người tâm thần dạng nhẹ,
Trần Huỳnh Duy Thức, cũng là người có tâm nhưng thiếu tầm, Lê Công Định
có tài nhưng hèn nhát. Đảng Việt Tân thì được cho là lừa đảo và có bàn
tay an ninh cài cắm. Còn những người khác thì không kể đến, có thể quá
già, hoặc quá non kém về chính trị hoặc chỉ đơn thuần là anh hùng bàn
phím. Điểm đặc trưng của những người hoạt động dân chủ này là thiếu khả
năng tập hợp quần chúng và không có sự dấn thân, chưa kể việc các nhóm
này lại đấu đá và cãi nhau như mổ bò. Như vậy, phá bỏ một cái để xây
dựng một cái mới mà cũng mù mờ, không biết ai sẽ xây và xây như thế nào,
có phải là quá thiển cận và nông nổi hay không? Chưa kể yếu tố có làm
nổi hay không trong bối cảnh sự quản lý, theo dõi của Đảng Cộng sản đã
len lỏi đến tận đơn vị hộ dân và lực lượng Công an, an ninh hùng hậu
chực chờ đàn áp.
Chọn Dũng thì phải làm như thế nào? Chọn Dũng vì Dũng cũng có động cơ
và động lực để thay đổi và vì Dũng đang nắm Chính quyền, tài chính,
ngoại giao, quân đội, công an (tất nhiên không hoàn toàn). Chọn Dũng sẽ
tránh được một sự thay đổi thể chế đột ngột sẽ rất mất thời gian để hồi
phục trong khi hiểm họa xâm lược của Tàu Cộng đã và đang hiện hữu. Chọn
Dũng thì phải làm thế nào?
Bước một: khảo sát mức độ tín nhiệm của Nguyễn Tấn Dũng và ý nguyện
về thay đổi thể chế của toàn dân thông qua các trang dân chủ như Dân
Luận hay Danlambao.
Bước hai: Khi lòng dân đã nhất quyết ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng và thống
nhất cải cách thì lúc này, cần có sự thống nhất của lãnh đạo các địa
phương ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố thực hiện cải cách, theo đường
lối đa nguyên đa đảng.
Trước mắt, ân xá các tù nhân lương tâm, nên gọi là ân xá vì theo một
nhà nước pháp quyền, các công dân này đã bị kết tội và có án thì không
nên đặt nặng câu chữ là “thả ngay” hay “thả vô điều kiện”, và điều quan
trọng là kết quả chứ không phải là hành vi.
Nguyễn Tấn Dũng thành lập chính phủ lâm thời, giữ lại tất cả các nhân
sự đảng viên trong guồng máy. Đồng thời giải tán Quốc Hội, giải tán Hội
Đồng Nhân dân các cấp. Trong vòng 6 tháng bầu cử Quốc Hội và Hội Đồng
Nhân dân các cấp để thành lập Chính phủ và bố trí các Lãnh đạo địa
phương.
Đảng Cộng sản và các Đảng khác được tự do tranh cử, kinh phí tranh cử
được phân bổ và vận động theo đúng quy định của các nước dân chủ tiên
tiến.
Tất nhiên trong nhiệm kỳ dân chủ đầu tiên, Đảng viên Cộng sản sẽ
chiếm ưu thế nhưng sẽ có một số Đảng viên của Đảng khác tham gia chính
trường. Ít, nhưng quý vì đó là những hạt giống dân chủ đầu tiên.
Điều quan trọng nhất mà người viết cầu mong là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thực sự muốn thay đổi.
Vì nếu không như thế, dân tộc Việt Nam, tổ quốc Việt Nam đã đến hồi bi kịch.
Vinh Chấn