Nguyễn Trọng Vĩnh
Với ông Nguyễn Phú Trọng, Bauxite Việt Nam
từ lâu đã “kính nhi viễn chi”, bởi xin nói thật, cũng từ lâu tính chính
danh của ĐCSVN đã như miếng da lừa trong truyện của Balzac khi va vào
thực tế, chỉ còn để lại trong nhận thức của nhiều người ấn tượng không
mấy nhẹ nhõm về một phe nhóm đầy quyền năng và cũng đầy tai tiếng – phe
nhóm cầm quyền. Nhưng thể theo tinh thần lá thư của một người đáng kính,
xin được bình luận vài câu.
Người Việt có câu thành ngữ: “Bán anh em xa mua láng giềng gần”,
đó là phương châm sống đã trở thành một phần tập quán cởi mở thân thiện
lâu đời của dân tộc này. Tuy nhiên, người Việt lại cũng còn có câu
thành ngữ khác tỏ rõ chính kiến của mình: “Chị em bất ngãi ta đừng chị em”.
Vậy thì, trong hoàn cảnh luôn luôn chịu sự ngược đãi bất nhân bất nghĩa
từ “người chị” Trung Hoa mà với hành động ngang ngược thâm độc xung
quanh vụ giàn khoan Hải Dương 981 gần đây, “chị” đã gây ra cho “em” biết
bao điêu đứng, chưa thể là “giọt nước tràn ly” hay sao? Ông Tổng bí thư
còn định nhẫn nhịn đến bao giờ nữa trong khi quân cướp biển kia chắc
chắn đang cười ruồi thái độ “nhũn hơn chi chi” của ông kể từ bọn đang
ngồi trong “nhà trắng Bắc Kinh” cho đến lũ tép riu đang chỉ huy các tàu
chiến trá hình vây quanh cái giàn khoan nọ để ngày đêm xả vòi rồng vào
các tàu kiểm ngư và đâm chìm tàu cá của dân ta?
Vậy chỉ có một ngã rẽ có lẽ là duy nhất lúc này: phải dứt khoát thoát khỏi “bà chị” lang sói đó thôi ông ạ. Mà cách thoát Trung
đơn giản trước nhất là thoát ra khỏi cái ý thức hệ xã hội chủ nghĩa
càng ngày càng méo mó, hão huyền do chính ông và đàn em ông đang khư khư
ôm lấy. “Tổng bí thư hãy dỡ bỏ mọi rào cản để cho dân tộc đấu tranh
sinh tồn và Tổng bí thư không phải chịu trách nhiệm nặng nề trước kịch
sử” như lời khuyên chân tình của vị lão thành cách mạng Nguyễn Trọng
Vĩnh dưới đây – bởi nói cho mỹ miều thì lịch sử đang “cho ông cơ hội”,
còn nói đúng thực chất hơn: lịch sử đang sốt ruột chờ ông, e không chờ
lâu hơn được nữa.
Thưa Tổng bí thư,
Dù
có danh nghĩa là Đảng lãnh đạo thì Đảng cũng là một thành phần và nằm
trong Tổ quốc Việt Nam. Thế mà khi Trung Quốc đặt giàn khoan Hải Dương
981 lấn chiếm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của ta mà Hội nghị
trung ương 9 không có ý kiến phản đối, dư luận dân chúng cho là Đảng
Cộng sản không chống sự xâm lược của Trung Quốc.
Tổng
bí thư quá tin những nhà lãnh đạo Trung Quốc, quá trung thành với
phương châm “16 chữ, tinh thần 4 tốt” do họ đề ra và quá tin vào hai
Đảng cộng sản “cùng chung ý thức hệ” nên quá thân Trung Quốc, không cho
làm điều gì mất lòng họ.
Trên thực tế, có bao
giờ nhà cầm quyền Trung Quốc thực hiện “16 chữ, 4 tốt” chính họ đề ra
đâu vì chiêu bài thâm hiểm “16 chữ, 4 tốt” họ đề ra chỉ cốt để ru ngủ,
trói chân trói tay các nhà cầm quyền Việt Nam mà thôi. Ngược lại Trung
Quốc không ngừng phá ta về kinh tế, can thiệp nội bộ ta về chính trị, đe
dọa, lấn cướp ta về quân sự và làm biết bao nhiêu điều tàn ác trên vùng
biển của ta. Chỉ kể từ năm 1988 họ đưa tàu chiến đến chiếm đảo chìm
Gacma trong quần đảo Trường Sa, vì lúc đó ông Lê Đức Anh lệnh cho bộ đội
ta không được nổ súng chống lại. Biết bao nhiêu lần họ bắn chìm tàu của
ngư dân ta, bắn chết ngư dân ta, họ phá cáp của tàu Bình Minh và Viking
II của ta thăm dò khảo sát trên vùng biển của ta. Họ lập cái gọi là
huyện Tam Sa bao chiếm cả 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của chúng ta,
lập căn cứ quân sự ở đó làm tiền đồn để tiến tới bá chiếm biển Đông.
Chả nhẽ Tổng bí thư không biết tình hình như trên? Hành động của người
bạn láng giềng hữu nghị là như thế đấy!
Cũng
không phải băn khoăn về việc Trung Quốc đã giúp ta trong hai cuộc kháng
chiến mà phải nhẫn nhịn nữa vì họ giúp ta trong đó có lợi ích của họ và
cũng là thực hiện chính sách bành trướng mềm hòng kéo ta vào quỹ đạo của
họ. Giúp ta nhưng trong Hội nghị Giơneve, Chu Ân Lai lại phản bội ta
khiến nước ta bị chia cắt thành hai nửa trong thời gian dài, 20 năm mất
bao xương máu mới thống nhất được. Độc ác nhất là phía biên giới Tây
Nam, Trung Quốc trang bị cho bọn diệt chủng Polpot đánh phá bắn giết dân
ta, phía Bắc thì Đặng Tiểu Bình huy động 60 mươi vạn quân giết hại nhân
dân và tàn phá triệt để các tỉnh biên biên giới của ta. Thế là họ đã
đòi nợ quá mức về sự viện trợ cho ta, tự họ xóa mọi ân nghĩa, còn đâu
tình hữu nghị Trung Việt?
Tuy Đảng Trung Quốc và
Việt Nam đều có tên là Đảng cộng sản nhưng làm gì có cùng chung ý thức
hệ mà phải gắn bó với nhau?! Từ khi Đặng Tiểu Bình phát biểu “mèo trắng,
mèo đen, mèo nào bắt được chuột là mèo tốt” thì thực tế Trung Quốc đã
vứt bỏ chủ nghĩa xã hội và đi con đường tư bản chủ nghĩa rồi tuy họ vẫn
nêu là “xây dựng XHCN mang màu sắc Trung Quốc”. Chính vì bằng mọi thủ
đoạn thực dụng, đi con đường tư bản chủ nghĩa một cách ma lanh mà hơn 30
năm nay Trung Quốc phát triển vượt bậc, trỗi dậy thành cường quốc ở
châu Á. Thêm nữa, họ đương thực hiện “giấc mộng Trung Hoa” để trở thành
một kiểu đế chế bá chủ khu vực, tiến lên bá chủ toàn cầu. Còn ở ta cũng
cứ nêu là xây dựng XHCN nhưng từ khi mô hình XHCN Liên Xô, Đông Âu sụp
đổ, có ai hình dung ra mô hình XHCN mới nó như thế nào, tiêu chí ra sao,
và thực tế trong xã hội Việt Nam hiện nay, cái gì là CNXH, đố ai chỉ ra
được. Cứ nói “cùng chung ý thức hệ” – thật là hão huyền!
Tôi không phản đối giữ tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước nhưng tôi phản đối các thế hệ cầm quyền Trung Quốc luôn ấp ủ mưu đồ nô dịch Việt Nam.
Từ
tình hình thực tế nêu trên đây, mong rằng Tổng bí thư nên có suy nghĩ
để thay đổi. Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 có hơn trăm tàu các
loại xâm lấn chủ quyền nước ta, phun vòi rồng làm hư hại, đâm thủng tàu
cảnh sát biển của ta, đâm chìm tàu, làm chết ngư dân ta, thái độ ngày
càng hung hãn, ngang ngược. Tốt nhất là Tổng bí thư quay lại cùng toàn
dân đấu tranh quyết liệt về chính trị, ngoại giao, pháp lý (ta tránh đối
đầu quân sự với họ trừ phi Trung Quốc gây chiến đánh ta) để bảo vệ chủ
quyền và độc lập, tự chủ, thoát ra khỏi vòng tay nham hiểm của bành
trướng Đại Hán.
15 tháng 8 tới, do mùa mưa bão
đến, Trung Quốc có thể tạm rút giàn khoan đi đến nơi nào đó lẩn tránh,
không nên ảo tưởng là tình hình sẽ trở lại bình thường như cũ .
Việt
Nam có chính nghĩa, được dư luận thế giới ủng hộ, lúc này là thời cơ,
phải kiện Trung Quốc ra Tòa án quốc tế để ngăn chặn sự xâm lăng của họ.
Tuyệt đối không nên bỏ lỡ. Nếu còn chần chừ, e ngại không đấu tranh đến
cùng thì ngày Việt Nam ta trở thành thuộc quốc của bành trướng Đại Hán
không còn xa.
Đề nghị Tổng bí thư dỡ bỏ mọi rào
cản để cho dân tộc đấu tranh sinh tồn và Tổng bí thư không phải chịu
trách nhiệm nặng nề trước lịch sử.
Kính chào,
N. T. V.
Tác giả gửi BVN