Người Buôn Gió
Nói chung thì mọi biện pháp hòa bình của Việt Nam đến giờ không mang
lại kết quả nào. Cho dù Việt Nam đã hết sức nhún nhường, kêu gọi tình
đồng chí, hữu hảo...cho dù Việt Nam nguyện tiếp tục làm chư hầu cho TQ.
Sát cánh cùng Trung Quốc để chống lại phương Tây, bênh vực Trung Quốc
trong vấn đề Tây Tạng, Đài Loan...đều vô vọng. Trung Quốc đã quyết tâm
tuyệt tình huynh đệ với Việt Nam để nhất thống biển Đông. Không còn lá
bài để mặc cả với Trung Quốc nữa, dù bắt người chống Trung Quốc, bắt
người Pháp Luân Công, bắt người ở Bắc Phong Sinh...chịu thua thiệt về
kinh tế, văn hóa và chia chác đất đai.
Chỉ cần giữ vững được quyền lãnh đạo ở Việt Nam của ĐCSVN và giữ được
thể diện ở biển Đông, ĐCSVN sẵn sàng làm tất cả để chiều lòng Trung
Quốc.
Đến nay thì ĐCSVN có thể nói là đã làm tất cả những gì có thể, nhưng
Trung Quốc quyết lấy biển Đông, chuyện tồn vong của ĐCSVN đối với Trung
Quốc là quyền lợi của ĐCSVN tự đi mà giữ.
Giờ nói chuyện đánh nhau giữa hai bên. Nhiều bạn ưa chuộng hòa bình
thì kệ con mẹ các bạn, tình hình nó thế, phải nói chuyện thế. Ngồi đấy
mà kêu hòa bình nó trả biển đảo cho thì chả ai phải xui ngư dân ra biển
cho tàu sắt nó đâm làm gì. Kêu gọi hòa bình Trung Quốc nó còn lớn tiếng
hơn, nó bảo Việt Nam khiêu khích, đề nghị Việt Nam giữ hòa bình đấy
thôi.
Nếu xảy ra đánh nhau, đương nhiên Việt Nam toi trong vòng một tuần.
Trung Quốc đã chuẩn bị cuộc chiến này từ nhiều năm, như đánh cờ vậy,
quân Trung Quốc đã chiếm lĩnh và xây dựng cơ sở tốt nhất để giải quyết
nhanh vấn đề, trước khi quốc tế can thiệp thì việc đã rồi. Như kiểu Gạc
Ma năm 1988. Khi đã xong rồi thì ĐCSVN chỉ còn tặc lưỡi như xưa là thôi
việc đã thế, để đời sau đòi, còn nay mình ổn định chính trị lo làm ăn để
hùng cường (thực ra để hùng cường chỉ là cái cớ để giữ ổn định chính
trị, chứ bao năm ổn định thì lại nợ nần, phá sản, sạch bách tài nguyên
mà làm được cái mẹ gì đâu).
Nên giờ đứa nào kêu gọi hòa bình, để yên ổn làm ăn, phát triển hùng
cường ... đích thị là phản động, bán nước. Đó là luận điệu ngụy tạo để
biện minh lý do bán nước mà thôi. Lúc khác nói vậy còn được, giờ nước
đến chân nói vậy thì rõ là hoãn binh để lo thân mình.
Suốt quá trình lịch sử chiến tranh Việt Nam giữ nước, Việt Nam bao
giờ cũng thắng ở những trận trường kỳ dai dẳng. Nhưng ngày nay với vũ
khi tương quan và địa hình chiến cuộc, thì nếu để xảy ra chiến tranh thì
Việt Nam không có cơ hội để làm cuộc chiến trường kỳ. Đó mới là vấn đề
đáng lo.
Cho nên chuyện xua tàu cá, tàu hải cảnh ra giằng dai chịu tổn thất là phương án tốt bây giờ.
Việc xua tàu cá ngư dân, hải cảnh chịu tổn thất là để có thời gian
cho quốc tế nắm được tình hình, qua đó mong mỏi sự hỗ trợ của họ về khí
tài, vũ khí. Khi đủ phương tiện thì khả năng đánh trận kéo dài, giằng co
mới đảm bảo được. Tóm lại cuối cùng Việt Nam lại là tiền đồn để phương
Tây dồn vũ khí gây chiến hao tổn với Trung Quốc. Cái này chả ai muốn làm
lính đánh thuê, nhưng chung quy chỉ tại Trung Quốc dã tâm muốn vậy thì
đành phải vậy. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nói rồi, không (đéo) đổi hòa
bình hữu nghị viển vông lấy chủ quyền. Trận chiến mà kéo dài được thì
nội tình TQ đang bất ổn, ĐCSTQ nguy cơ toi như ĐCSVN là bằng nhau. Giờ
tháu cáu chơi tất xem thằng nào tha thiết cai trị đất nước hơn thằng
nào. Thằng nào tha thiết cai trị hơn thì thằng đó tất nhịn, nhịn thì sẽ
thua.
Nhưng nếu muốn quốc tế can thiệp và quan tâm hơn, ra tay giúp sức về
vũ khí, khí tài, chuyên môn ...hơn. Thì chuyện xua tàu ngư dân, hải cảnh
ra chưa đủ. Việt Nam cần phải cho dân chúng tiếp tục biểu tình phản đối
Trung Quốc, thả những tù nhân lương tâm đặc biệt là những người tù từng
chống Tàu như Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Lê Quốc Quân, Bùi Thị Minh
Hằng và Đinh Nguyên Kha, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Đồng thời cho báo
chí tự do thông tin về biển đảo, cho người dân tự do bày tỏ quan điểm
nhận định về quan hệ Trung - Việt.
Đáng tiếc là một số quan chức cao cấp Việt Nam vì "lý do nào đó"
đã có những phát ngôn, hành động làm cản trở việc kêu gọi sự giúp đỡ
quan tâm của những quốc gia đang sẵn lòng hỗ trợ cho Việt Nam vũ khí,
phương tiện, khí tài để bảo vệ chủ quyền. Núp dưới mác "hòa bình, ổn định"
để tiếp tục bắt bớ người yêu nước, ngầm lên án các nước phương Tây là
thế lực thù địch xúi dục chiến tranh. Cho rằng hành động xâm lược của
Trung Quốc chỉ là "mâu thuẫn nhỏ giữa hai nước anh em". Động cơ đằng sau của họ là vì dân tộc, đất nước hay vị trí cá nhân chắc chắn sẽ được lịch sử phán xét minh bạch.
Trước mắt Việt Nam cần phải có thêm những hành động để quốc tế thấy rõ quyết tâm giữ biển đảo bằng mọi giá.
Thả tù nhân lương tâm, cải thiện tự do ngôn luận...để phương Tây trợ
giúp khí tài, phương tiện giữ chủ quyền? Chấp nhận cuộc chiến kéo dài đi
với phương Tây là bán nước?
Hay chấp nhận để mất chủ quyền vào tay Trung Quốc bây giờ, giữ vững
sự lãnh đạo của ĐCSVN dưới sự bảo trợ của Trung Quốc, ổn định chính trị "bền vững, lâu dài" để phát triển kinh tế, sức mạnh quốc phòng là yêu nước?
Thời gian không còn dài để đắn đó trả lời, cần phải dứt khoát ngay bây giờ bằng những hành động cụ thể.