Tô Văn Trường
Thiên hạ đồn rằng lãnh đạo Nhà nước Việt Nam sắp có cuộc bàn luận
quan trọng về việc kiện hay không kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế thì
có tin chính thức ông Bộ trưởng Bộ ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì
sang thăm Việt Nam.
Kinh nghiệm thực tế chỉ ra rằng là từ Thành Đô (1990) đến nay, cứ
mỗi lần ta chịu thỏa hiệp một chút để cầu hòa, thì được xả hơi một chút
để có sức đón nhận từ phía Trung Quốc một đòn lệ thuộc mới hay một cú
chèn ép mới. Lần này chắc cũng thế!
Sau khi tôi viết liền 2 bài: ”Phải kiện nhưng kiện cái gì như thế
nào và khi nào” và “Luận bàn về nếu Trung Quốc ly thân hay ly dị Việt
Nam” nhiều ý kiến phản hồi nên bổ sung phân tích về cuộc hôn nhân, mối
tình “môi hở - răng lạnh” Trung- Việt để thấy được toàn cảnh trớ trêu
của số phận.
Hôn nhân tự nhiên về mặt địa lý.
Việt Nam-Trung Hoa núi liền núi, sông liền sông Điều này có lẽ là
thiên định. Việt Nam không thể “chuyển nhà” và cũng không thể bắt Trung
Quốc rời chuyển đi chỗ khác ! (theo kiểu tuyên bố khùng của Fidel đại ý
nếu Mỹ không thích Cuba thì Mỹ có thể chuyển đi chỗ khác !). Đây là cuộc
hôn hôn nhân tự nhiên về mặt địa lý là cuộc hôn nhân định mệnh trớ trêu
của tạo hóa.
Hôn nhân về ý thức hệ.
Đây là điều đáng nói và đáng bàn. Trong suốt quá trình phát triển
lịch sử mấy ngàn năm, cũng như Nhật Bản và Hàn Quốc, Việt Nam bị ảnh
hưởng văn hóa và tư tưởng của Trung Quốc nhưng chưa bao giờ dân tộc Việt
bị đồng hóa và luôn giữ gìn truyền thống dân tộc và luôn tìm cách phát
triển riêng và độc lâp của mình. Chủ nghĩa cộng sản và Chủ nghĩa xã hội
ra đời và tìm được đất để phát triển tại những nước lạc hậu, dân trí
thấp như Nga, Trung Quốc, Cuba, Triều tiên và Việt Nam.
Nói Việt Nam bị ảnh hưởng là quá nhẹ, phải nói là Việt Nam là nô lệ
có lẽ chính xác hơn. Có thật Việt Nam chưa bị đồng hóa không? Theo các
nhà Việt Nam học, thì hình như là không. Việt Nam luôn tìm cách phát
triển riêng, và độc lập thì có lẽ đúng. Nhưng tiếc thay, những cố gắng
của Việt Nam thì chưa thành công. Trong lịch sử, những lần Việt Nam
chiến thắng Trung Quốc thì chỉ là chiến thắng trong các cuộc chiến,
nhưng sau đó thì lại trở thành nô lệ về chính trị, và văn hóa.
Trung Quốc và Việt Nam xây dựng cuộc hôn nhân của mình trên nền tảng
ý thức hệ mơ hồ và ảo tưởng này chủ yếu là để cai trị và củng cố quyền
lực của giới thống trị. Ở thế kỷ 21 này, với trình độ dân trí và phát
triển hội nhập thì điều này trở nên " Xưa rồi Diễm ơi !". Về bản chất
Trung Quốc và Việt nam hiện tại đã vứt bỏ toàn bộ những cái tốt đẹp, mơ
mộng và ảo tưởng của Chủ nghĩa xã hội để lộ rõ nguyên hình mô hình phát
triển "tư bản đỏ", bất chấp tất cả, vì lợi nhuận và quyền lực thống trị.
Phải thoát ra khỏi chính mình
Con đường duy nhất của VN lúc này là phải kiên định, dũng cảm nhìn
lại mình và vượt lên chính mình để cải tổ thể chế, đoàn kết và hòa giải
dân tôc, và dân chủ hóa để đưa đất nước hòa nhập với cộng đồng văn minh
của thế giới, đưa đất nước phát triển, thêm bạn bè tốt và tránh xa kẻ
xấu.
Nếu đã nhìn rõ, nhìn đúng được bản chất thực sự của Trung Quốc thì
ta sẽ có được hướng đi rõ ràng hơn. Trước đây, giới lãnh đạo và nhân dân
còn mơ hồ. Giới lãnh đạo mơ hồ vì họ còn quyền lợi. Nhưng người dân thì
không phải vì quyền lợi (đúng ra là quyền lợi bị xâm phạm) mà vì người
dân vẫn còn mê muội từ thời xưa do bị tuyên truyền, nhồi sọ. Và chính
người dân, và những người lãnh đạo có nhận thức tốt, cũng chưa ý thức
được cuộc chiến nó sẽ cam go như thế nào.
Đây là cuộc chiến “hai trong một”. Có lẽ giờ đây chính là lúc cuộc
chiến cam go nhất trong lịch sử Việt Nam. Thứ nhất là cuộc chiến giải
phóng dân tộc. Chưa bao giờ Việt Nam thoát ra khỏi cái bóng, khỏi sự nô
dịch của Trung Quốc. Đây là lần đầu tiên có cơ hội để thoát ra. Thứ hai,
đây là cuộc chiến giải phóng con người. Đây không phải là cuộc chiến ý
thức hệ Xã hội chủ nghĩa/Tư bản chủ nghĩa vì thực ra làm gì có XHCN ở
Việt Nam hiện nay. Vì vậy, không thể tồn tại cái cuộc chiến ý thức hệ
nữa. Bây giờ là cuộc chiến giải phóng con người. Cuộc chiến giành quyền
con người. .
Lần này, Dương Khiết Trì sang Việt Nam cũng có thể là ve vãn mà cũng
có thể là dọa dẫm và lôi kéo. Trung Quốc rất sợ Việt Nam chuyển hướng
cải tổ thể chế, dân chủ để hóa tiếp cận với nền văn minh của thế giới.
Điều này ảnh hưởng rất lớn tới Trung Quốc, đặc biệt tới phong trào dân
chủ tại đây. Sẽ không bao giờ Trung Quốc muốn có một Việt Nam phát triển
như Nhật Bản, Hàn Quốc hoặc Singapore ở ngay cạnh mình. Việt Nam thống
nhất và phát triển theo hướng hòa nhập với cộng đồng văn minh của thế
giới là một cản trở rất lớn cho giấc mộng bá quyền Trung Hoa.
Sự kiện Biển Đông là cơ hội lớn cho sự phát triển này. Đừng làm hời
hợt nửa vời. Điều đó sẽ tổn hại tới Đất nước và sự phát triển bền vững
của Dân tộc Việt. Nhân dân Trung Quốc chắc chắn cũng sẽ cám ơn Việt Nam
vì điều này!
Người bạn từ Hà Nội chia sẻ quan điểm là muốn thoát Trung thì phải
thoát ra khỏi chính mình đã. Và nếu làm được từ trên xuống sẽ tránh được
đổ máu. Hôm nay ông Yang Jiechi và ông Phạm Bình Minh bài của ai người
ấy đọc nhưng lại vẫn cứ gọi nhau là đồng chí. Rõ chán!
Viết đến đây, tôi lại nhớ bài hát của Nhạc sỹ Trần Tiến " Chim sẻ
tóc xù " phỏng thơ của Lưu Quang Vũ " Phố ta " những năm đầu 70 của thế
kỷ trước:
“Đừng nghe em nhé đừng nghe!
Mà nghe em nhé, đừng tin”
Khôn nhà dại chợ
Cái khó là ở chỗ đã quyết định “ra đòn” là phải rứt khoát, không thể
ngập ngừng! Cái đáng lo nhất là phải “thoát lú” vì e rằng các chính
khách của ta đã quá quen với ứng xử kiểu “khôn nhà, dại chợ”, và “cả vú
lấp miệng em” khi hành xử đối nội. Có rất nhiều việc thuộc về quốc sự mà
ở ta thì lại … ngẩn ngơ “trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường” – hết sức kỳ lạ!
Đó là chưa kể tới việc có khả năng còn có cả những éo le trong “thâm
cung bí sử” như cỗ xe tứ mã có đủ ngựa nhưng được đóng vào xe lại không
cùng một hướng thì sẽ tự phanh hãm !
Thay cho lời kết
Giới thạo tin cho rằng chuyến đi của Dương Khiết Trì nhằm đe dọa
đồng thời vuốt ve Việt Nam nhằm mục đích là ngăn không cho Việt Nam gần
gũi với Mỹ - Nhật đồng thời, không kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Họ
Dương có thể đưa ra củ carot này nọ để câu giờ và tạo thế cho cánh thân
Tàu chiếm ưu thế trong Đại hội 12 tới nhưng nếu nhìn vấn đề tận bản
chất thì sự xâm lược ở Biển Đông là quá lộ liễu, trắng trợn (họ đang
biến Gạc Ma và Bãi Chữ Thập thành căn cứ quân sự khủng) cho nên nếu xoa
dịu bằng cách rút dàn khoan đi mà Việt Nam đã vội OK không kiện nữa thì
đúng là ăn quả LỪA nữa rồi.
Thế của Việt Nam bây giờ tuy yếu hơn họ, đánh nhau thì có thể thua
trong ngắn hạn nhưng Trung Quốc khó nuôi cuộc chiến này lâu vì cả trong
và ngoài nước không thuận. Đó là chưa tính đến việc Mỹ, Nhật, Hàn, Ấn
Độ, Úc vv…đời nào chịu để Trung Quốc nắm con đường huyết mạch giao
thương.
Bởi vậy thái độ cương quyết nhưng mềm dẻo về đối ngoại kết hợp với
hành động cải cách thể chế chính trị, kinh tế- xã hội trong nước lúc này
chính là áp dụng bài học " lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh, lấy
chí Nhân mà thắng bạo tàn" mà Cha Ông ta để lại.