Tôi không thấy mức án VKS đưa ra là nhẹ, dù ông Quý đã vừa khóc vừa nói, mong tòa giữ nguyên mức
án VKS đã đề nghị áp dụng cho anh trai – ông Vươn, 5-6 năm tù. Nhưng
tôi cũng sẽ không nhìn vào mắt các vị quan tòa để tìm kiếm tia hy vọng
mong manh cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn, được xử trắng án.
Những người chịu trách nhiệm phán xử trong vụ án Nọc Nạn năm xưa là những con người tự do. Ngoài
mệnh lệnh chính trị của chính quyền thực dân, họ còn phải chịu sự phán
xét của tòa án, một tòa án cấp cao hơn, cấp tối cao trong mỗi con người,
đó là tòa án lương tâm. Đây chính là khác biệt căn bản của họ với những
người đang chịu trách nhiệm phán xử vụ án Tiên Lãng, những nô lệ khoác
bộ áo quan tòa.
Khi
người ta không được tự do trong hành xử của mình thì họ cũng thấy mình
không phải chịu trách nhiệm với những phán quyết mà họ đưa ra. Tất nhiên
khi đó họ cũng không phải đối mặt với tòa án lương tâm của chính họ.
Giả sử nếu có lúc nào đó họ phải đối mặt thì họ cũng tìm ngay ra một kẻ
để đổ lỗi, đó là cấp trên, là lãnh đạo, là hệ thống… Rồi họ tự kết luận,
họ vô tội. Họ cũng chỉ là nạn nhân.
Điều
tồi tệ hơn, trong xã hội Việt Nam ngày nay, những ông quan tòa của
chúng ta không phải là những kẻ hiếm hoi, lạc loài, trái lại, họ dễ dàng
tìm thấy những kẻ đồng lõa với mình ở khắp mọi nơi. Đó là ông bác sỹ,
anh công an, chú nhà báo, ông bạn kỹ sư, cô hàng nước gần nhà, anh xe ôm
đầu ngõ… họ tìm thấy một tình trạng nô lệ, một sự sự vô trách nhiệm, vô
trách nhiệm như một lẽ tất yếu, nô lệ như một lẽ tất yếu, được phổ biến
khắp nơi, len lỏi đến từng ngõ ngách của cuộc sống.
Trả lời phỏng vấn BBC Tiếng Việt, nghệ sỹ Kim Chi nhận định rằng: “Nếu
người ta thả bổng cho Đoàn Văn Vươn, cho gia đình anh ta, thì điều đó
sẽ thu phục được lòng dân. Còn nếu mà lấy quyền, lấy luật rừng để mà
trừng trị một người lương thiện như thế, thì nhất định là tức nước thì
phải vỡ bờ thôi”.
Tôi
có thể phần nào đồng ý với nghệ sỹ Kim Chi ở vế thứ nhất, còn ở vế thứ
hai thì chắc chắn không. Dù kết quả vụ án Đoàn Văn Vươn thế nào thì cũng
không dễ gì có chuyện “tức nước vỡ bờ” trong hoàn cảnh hiện nay. Đa số
người dân chỉ “tức nước vỡ bờ” khi những quyền lợi thiết thân của họ bị
xâm phạm, như đầm tôm với gia đình ông Vươn, còn ngược lại, sự cảm thông
với hoàn cảnh bất hạnh, hay bất bình vì oan trái cùng lắm chỉ gây nên
xót xa – căm hận ở trong lòng mà thôi. Một số ít sẽ tỏ thái độ, còn đa
phần sẽ làm ngơ. Và cũng như các vị quan tòa trong vụ án Đoàn Văn Vươn,
những người làm ngơ sẽ có đủ lý lẽ để biện hộ cho mình.
Đó
chính là điều tồi tệ nhất mà một hệ thống toàn trị có thể tạo ra. Những
lầm lỗi, thậm chí là tội ác về kinh tế dễ gây bất bình, phẫn nộ cho
công luận, nhưng suy cho cùng nó lại là những tội lỗi để lại ít hậu quả
và dễ khắc phục. Còn những tội ác làm phá hủy tận căn để lương tri con
người thì khó nhận biết hơn, gây phẫn nộ ít hơn, lại khó cứu vãn và để
lại hậu quả ghê gớm hơn gấp nhiều lần. Tình trạng nô lệ, sự vô trách
nhiệm được gieo rắc phổ biến nơi con người trong các chế độ toàn trị là
một trong những tội ác như thế. Nó như một thứ thuốc độc ma mãnh, từng
lúc từng lúc len lỏi vào tận xương cốt mỗi con người phá hủy tận gốc dễ,
căn để, bòn rút toàn bộ sức mạnh sáng tạo, động lực phát triển của xã
hội.
Không
có chuyện “tức nước vỡ bờ”, nhưng nếu vụ án Đoàn Văn Vươn kết thúc bằng
một bản án khắc nghiệt, một sự hủy hoại trong mỗi con người, niềm tin
vào công lý, vào đạo đức xã hội chắc chắn sẽ gia tăng. Khi niềm tin vào
công lý, vào đạo đức xã hội bị xói mòn, con người sẽ bị đẩy sâu hơn vào
các lợi ích thiết thân. Họ sẽ tìm mọi cách để tự bảo vệ mình, gia đình
mình, lợi ích riêng tư của mình và không ngần ngại nếu có thể, xâm phạm
vào lợi ích người khác, lợi ích xã hội. Đồng thời cũng chính những con
người này, họ cũng sẽ sẵn sàng kháng cự lại bằng “luật rừng” nếu có thể
với mọi sự xâm hại đến lợi ích bản thân và gia đình họ.
Những người có trách nhiệm với đất nước cần nghĩ đến những hệ quả sâu xa này. Étienne Vacherot, triết gia, chính trị gia Pháp thế kỷ 19 đã viết: “Chế độ chuyên quyền là trường học tồi tệ nhất cho nền dân chủ”.
Tôi đồng ý với nhận định này. Người ta hay lấy những cuộc biểu tình,
những bất ổn chính trị ở Thái Lan để chỉ trích chế độ dân chủ. Nhưng tôi
thì lại thấy rằng đó là những sự “tập dượt dân chủ” không tránh khỏi và
tin rằng không lâu nữa, người Thái sẽ có một chế độ dân chủ đủ trưởng
thành để đưa đất nước họ vào một quỹ đạo phát triển bền vững. Sau khi
viết những lời trên trong cuốn La Démocratie, năm 1859, tức là 70 năm
sau cách mạng Pháp 1789, Étienne Vacherot đã bị bắt vào tù, với mức án 1
năm (sau được giảm xuống còn 3 tháng). Rõ ràng người Pháp đã chẳng được
cho không nền dân chủ tự do của họ có bây giờ.
Thật
nực cười khi muốn đất nước có dân chủ tự do mà lúc nào cũng canh cánh
một nỗi lo gọi là “mất ổn định”. Với cá nhân mỗi con người, tôi không
thấy những người lúc nào cũng chỉ chăm chăm một cuộc sống bình yên có
thể làm được điều gì đó có ý nghĩa trong cuộc đời của họ.
Xin hãy nghe lại lời Patrick Henry, lãnh tụ Cách mạng Mỹ, phát biểu ngày 23/3/1775: “Liệu
có phải cuộc sống quá đáng yêu và hòa bình quá ngọt ngào tới mức phải
mua bằng xiềng xích và nô lệ không? Ơn chúa tối cao, hãy đừng bao giờ
như vậy. Tôi không biết những người khác sẽ chọn con đường nào. Nhưng
với tôi, hãy cho tôi tự do hay là chết”
Nguồn-Blog NĐK
