Kim Nguyên (Belgium)
Khi phát động chiến dịch kêu gọi toàn dân góp ý để sửa đổi bản hiến
pháp 1992. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã không ngờ được sự hưởng ứng thật
tích cực của tầng lớp trí thức, của các tôn giáo và của cộng đồng báo
chí lề dân. Những đóng góp thật chính đáng và đầy thuyết phục đang đẩy
đảng Cộng Sản Việt Nam vào cái thế lúng túng, loay hoay chống đỡ. Càng
loay hoay, họ càng lộ ra những ấu trĩ vụng về làm cho khuôn mặt vốn nham
nhở của họ càng trở nên khó coi hơn.
Xin được ngả mũ chào những người trí thức có lòng, dám dấn thân, chấp
nhận mọi khó khăn sẽ đến với mình và gia đình khi dám nói lên những đòi
hỏi cấp thiết đất nước. Những tiếng nói can đảm ấy đang dấy lên một
phong trào người dân đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình, đang soi
sáng cho nhiều người thấy rằng những quyền lợi mà mình lẽ ra đương nhiên
được hưởng đã bị đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam «cầm nhầm» hơn nửa
thế kỷ nay.
Đảng Cộng Sản Việt Nam đã không lương thiện khi dùng phương tiện
truyền thông độc quyền của mình để bôi xấu, xuyên tạc những góp ý chân
thành vì tiền đồ tổ quốc. Đưa người của đảng, dưới nhiều vỏ bọc khác
nhau, thậm chí giả danh cả bậc tu hành, lên các phương tiện truyền thông
để bôi hồng chế độ bằng những luận điệu nịnh bợ rẻ tiền, những khẩu
hiệu rỗng tuếch. Cách hướng dẫn dư luận bất lương này đã ảnh hưởng không
nhỏ đến một số đông người dân kém hiểu biết hay không được tiếp cận với
những nguồn thông tin khách quan, trung thực. Những người yêu chuộng tự
do, dân chủ, phải vô hiệu hóa trò ma giáo này của đảng và nhà nước Cộng
Sản Việt Nam. Sự phát triển chóng mặt của công nghệ thông tin đã đẩy
lùi vào quá khứ cái thời nhà nước nói gì dân cũng nghe, cũng tin. Lợi
khí của thời đại đang nằm trong tay những người muốn dùng vũ khí truyền
thông để chọc thủng bức màn bưng bít, vạch trần những luận điệu phỉnh
phờ.
Trả lời một cuộc phỏng vấn của đài phát thanh Á Châu Tự Do (RFA), một
trong những trí thức đưa ra bản góp ý hiến pháp, Ông Nguyễn Quang A, đã
khẳng định rằng ông sẵn sàng đối chất với bất cứ ai về những góp ý cho
bản hiến pháp mà nhóm 72 trí thức đã công bố. Khi nghe lời phát biểu của
người trí thức Nguyễn Quang A, tôi chợt nẩy ra một ý kiến: tại sao
người dân Việt Nam không đòi hỏi nhà cầm quyền phải tỏ ra một chút xíu
lương thiện bằng cách chấp nhận việc đối chất công khai trên các phương
tiện truyền thông chính thức? Tại sao chúng ta không phát động một cuộc
biểu tình trên mạng tạo áp lực lên đảng Cộng Sản, đòi hỏi họ phải thực
hiện yêu cầu chính đáng này?
Đối thoại cộng khai, bình đẳng trên các phương tiện truyền thông là
sinh hoạt hết sức bình thường tại tất cả các xứ văn minh. Thiển nghĩ,
khi yêu cầu đảng Cộng Sản đối thoại công khai, chúng ta sẽ dễ nhận được
sự ủng hộ của đông đảo người dân. Bản thân lời yêu cầu này không hề bênh
ai, chống ai. Bởi vậy, đảng Cộng Sản không có lý do gì để chụp mũ «phản
động», «suy thoái» và đòi «xử lý» những người ký tên ủng hộ. Cũng thật
là hợp lý và đúng lúc: khi nhà nước đang hô hào người dân góp ý, những
buổi tranh luận cộng khai ấy sẽ giúp những ai không hiểu rõ luật pháp có
được một số nhận thức để sự góp ý của họ có hiệu quả hơn. Đảng có dám
nói rằng những thế lực thù địch đã xúi giục người dân đưa ra một đề nghị
hợp lý như vậy không? nếu nói vậy chính là họ vinh danh những thế lực
thù địch.
Ý kiến của tôi gởi đến cộng đồng blogger là: chúng ta hay nghĩ cách
phát động chiến dịch đòi hỏi một cuộc đối thoại (hay đối chất) công khai
được phát trực tiếp trên các phương tiện truyền thông đại chúng (TV,
Radio, Internet). Những thành phần tham gia đối thoại sẽ là đại diện của
đảng Cộng Sản Việt Nam; đại diện giới trí thức được bầu chọn bởi chính
những trí thức đã lên tiếng trong bản góp ý; đại diện mọi thành phần
người Việt trong nước và hải ngoại; đại diện các tôn giáo… Người điều
hợp chương trình phải là người được lựa chọn và đồng ý của các tham dự
viên. Và cuộc đối thoại sẽ được thực hiện nhiều lần với nhiều đề tài
khác nhau.
Hiến pháp là bản văn tối quan trọng. Nó ảnh hưởng đến tất cả mọi
người, trong mọi sinh hoạt của xã hội. Vì vậy, góp ý để xây dựng hiến
pháp vừa là bổn phận, vừa là quyền lợi của tất cả những ai còn có lòng
với đất nước. Không ai được giở trò đánh lận con đen trong việc góp ý
sửa đổi hiến pháp. Vì vậy, công khai minh bạch là điều tối cần thiết.
Có thể có người cho rằng làm như vậy là vô ích, rằng Cộng Sản sẽ bỏ
ngoài tai, sẽ cười vào mũi những người ký tên. Tôi thì cho rằng nếu số
người ủng hộ thật đông thì sự im lặng cũa đảng Cộng Sản sẽ càng tô lên
những nét khó coi hơn nữa trên khuôn mặt của họ trước cộng đồng thế giới
và người dân trong nước. Nó làm cho những người Việt Nam lương thiện
nào còn tin vào lời đảng sẽ nhìn thấy sự tráo trở vô liêm sỉ của đảng
Cộng Sản. Tôi không đề cập đến những kẻ bán linh hồn cho loài quỷ để đổi
lấy chút lợi quyền, tuy rằng những thành phần ấy sẽ trở cờ rất nhanh
khi thấy theo đảng chẳng còn sơ múi được gì. Những tiếng nói trên mạng
đã phát huy được những tác dụng của nó, làm lung lay vị trí của đảng
Cộng Sản, bằng chứng là Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng đã lo sợ đến
nỗi phải lớn tiếng răn đe những tiếng nói không thuận theo ý đảng, qua
đó để lộ ra những ấu trĩ, yếu kém của mình cho mọi người cùng xem và có
dịp … cùng cười.
Nếu đảng Cộng Sản Việt Nam không dám tranh luận công khai, tức là họ
mặc nhiên công nhận sự đuối lý của mình. Và như vậy, những màn trình
diễn trên các phương tiện truyền thông sẽ tự động trở nên trơ trẽn, vô
duyên, và sẽ mất đi sức thuyết phục.
Hơn 70 năm đảng Cộng Sản Việt Nam với phương tiện là bạo lực, dối trá
đã đưa dân tộc đi từ bất hạnh này đến bất hạnh khác. Bẩy mưoi năm, thời
gian quá dài cho đoạn đường đau thương của dân tộc. Đã đến lúc đảng
Cộng Sản phải trả lại sự cộng bằng cho lịch sử. Người Việt hỡi, xin đừng
thờ ơ nữa.
02/04/2013
© Kim Nguyên (Belgium)