Phạm Hồng Sơn
Thoáng nhìn lịch sử
Năm 1215 tại Anh quốc một nhóm chủ đất đã hợp nhau lại bắt vua phải
cam kết tôn trọng một số quyền tự do của họ, trong đó, đương nhiên, có
quyền định đoạt, sở hữu về đất và các lợi tức từ đất. Cam kết đó có cái
tên Latin rất nổi tiếng: Magna Carta (Đại Hiến
chương 1215). Tinh thần tự do cho đất, độc lập với kẻ cầm quyền của
Magna Carta, dù phải trải qua rất nhiều thử thách, đã được duy trì và
bảo tồn cho tới tận ngày nay. Anh quốc hiện là một trong những nước tự
do nhất và là một nền dân chủ mạnh và bền vững tới mức không cần có văn
bản có tên là hiến pháp.
Hơn 700 năm sau, tại Nga cùng một số nước châu Âu, rồi lần lượt tới
Trung Quốc lục địa, Bắc Việt Nam và một số nơi khác, lại xảy ra một hiện
tượng ngược lại: quyền sở hữu, định đoạt đất và các lợi tức từ đất đã
được (bị) chuyển hoàn toàn cho nhà nước – thực chất là những người cầm
quyền kiểu vua chúa theo chủ thuyết cộng sản. Ngày nay Trung Quốc, Việt
Nam (thống nhất) vẫn tiếp tục duy trì quyền sở hữu và sự định đoạt tuyệt
đối của nhà nước đối với đất và hiện là những quốc gia thuộc hạng thiếu
tự do, phi dân chủ nhất thế giới. Còn Nga và những nước khác đã có
những tự do, dân chủ hơn, ở nhiều mức khác nhau, kể từ khi quyền sở hữu
đất được trao lại tay người dân.
Cuối thế kỷ XIX tại Mỹ và châu Âu đã xướng lên một quan niệm mới về giáo dục, Giáo dục cấp tiến
(progressive education), với tinh thần cốt lõi: dân chủ. Giáo dục cấp
tiến không còn nhìn nhận giáo dục theo kiểu cơ học như sự tạo khuôn, gò
rũa, tháo lắp kiến thức. Quan niệm giáo dục theo kiểu ban ơn, nhân đạo,
truyền, rót tri thức cũng bị bác bỏ. Năm 1897, John Dewey[i], “thủ lĩnh”
của Giáo dục cấp tiến, nhấn mạnh: “Giáo viên không phải là người
đến trường để áp đặt một vài suy nghĩ lên trẻ em, hoặc cũng không phải
để tạo ra một thói quen nào đó cho người học, mà ở đó họ (vẫn) là một
thành viên của xã hội đến để tìm xem những gì sẽ ảnh hưởng, tác động tới
người học và trợ giúp người học có được sự đáp ứng đúng đắn trước những
ảnh hưởng, tác động đó.”, “Để chuẩn bị cho cuộc đời tương lai
của người học có nghĩa là phải trao cho người học quyền quyết định, định
đoạt về chính bản thân họ; cũng có nghĩa là huấn luyện để anh ấy/chị
ấy/em ấy sẽ huy động được và luôn sẵn sàng huy động và sử dụng được một
cách đầy đủ mọi khả năng, tài năng của mình.”[ii] Đương nhiên, Giáo
dục cấp tiến, với cái nền dân chủ, không chấp nhận bất cứ lực lượng nào
trong xã hội, kể cả nhà nước, có quyền khống chế hay chăm sóc tuyệt đối
giáo dục.
Nhưng chỉ vài chục năm sau khởi phát trào lưu Giáo dục cấp tiến, với
thành công vang dội của Các mạng Tháng Mười năm 1917, có một loạt nước
áp dụng một quan niệm giáo dục gần như ngược hẳn với Giáo dục cấp tiến.
Quan niệm đó coi người dạy học là những “kỹ sư tâm hồn” và giáo dục phải
tuyệt đối nằm dưới sự kiểm soát, lãnh đạo của chính quyền, của một đảng
chính trị. Đến tận ngày hôm nay, hệ thống giáo dục của một trong những
quốc gia đó vẫn cổ xúy cho những quan niệm như thế này: “Thầy và trò
phải luôn luôn nâng cao tinh thần yêu Tổ quốc, yêu chủ nghĩa xã hội,
tăng cường tình cảm cách mạng đối với công nông, tuyệt đối trung thành
với sự nghiệp cách mạng, triệt để tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng.” hoặc: “Giáo dục nhằm đào tạo những người kế tục sự nghiệp cách mạng to lớn của Đảng và nhân dân ta.”[iii]
Hơn một thế kỷ qua Giáo dục cấp tiến và quan niệm giáo dục nói chung
vẫn được mổ xẻ, bàn luận và biến đổi nhưng nguyên tắc tự trị giáo dục
(không để chính trị, quyền lực can thiệp), nguyên tắc tôn trọng và
khuyến khích tinh thần tự do, độc lập, cảm hứng sáng tạo cho người học
là những nguyên tắc bất biến tại Mỹ và phương Tây. Những nơi đó đang là
những xã hội có chất lượng giáo dục cao nhất thế giới và cũng là những
miền đất nhiều tự do, dân chủ nhất thế giới, tương phản hoàn toàn với
những quốc gia vẫn cố duy trì những quan niệm giáo dục ngược lại.
Những điều kể trên chỉ là vài kinh nghiệm lịch sử có tính chọn lọc và
điển hình cho mối tương quan thuận chiều giữa sự tự do của đất đai, tự
do giáo dục với sự tự do, thịnh vượng của xã hội con người. Nhưng sẽ sai
lầm nếu cho rằng mối tương liên thuận chiều đó là tất yếu. Đã và đang
có rất nhiều quốc gia vẫn mất tự do, vẫn đói nghèo và còn thêm cả chiến
tranh, bạo loạn mặc dù đất và giáo dục không bị nhà nước thôn tính, thậm
chí còn được thả nổi. Nhưng, nếu lấy mốc khoảng 100 năm nay, có một mối
tương quan luôn thuận chiều và tất yếu: đã là nước tự do, văn minh và
thịnh vượng thì chắc chắn giáo dục và đất đai đã phải được tự do.
Bầu trời đầy sao
Có thể nói trong rất nhiều nguồn lực dẫn đến sự tự do, thịnh vượng
cho con người, đất và giáo dục thuộc số những nguồn lực cơ bản, quan
trọng nhất. Nếu như con người/quốc gia cần phải có đất tối thiểu để có
một không gian ổn định cho sự sinh tồn vật chất thì giáo dục chính là
nguồn lực làm cho sự sinh tồn vật chất của con người/quốc gia thêm ý
nghĩa, sức mạnh. Do đó nguồn lực cũng chính là phương tiện trói buộc hay
giải phóng con người. Nguồn lực càng cơ bản, càng quan trọng, khả năng
(tiềm năng) trói buộc/giải phóng của nó càng mạnh, càng nguy hiểm/phi
thường. Vì vậy khi nguồn lực cơ bản đã bị khống chế, kiểm soát thì đương
nhiên sinh mệnh và sự tự do của con người/quốc gia sẽ trở nên phụ thuộc
gần như hoàn toàn vào ý muốn, tài năng của kẻ đã đoạt được quyền khống
chế, kiểm soát.
Tuy nhiên, trên phương diện lý thuyết, con người/quốc gia vẫn có thể
được tự do, được đối xử tử tế và công bằng kể cả khi đất và giáo dục bị
một (số) người kiểm soát tuyệt đối, nhưng chỉ với điều kiện những người
kiểm soát đó là những người có đức độ và sự sáng suốt luôn luôn tuyệt
hảo. Nhưng lịch sử loài người đã ghi nhận điều kiện đó chỉ tồn tại trong
truyền thuyết, ước mơ và lời hứa. Những kẻ không công nhận quyền sở hữu
tư nhân về đất, không chấp nhận sự tự trị của giáo dục đều là những kẻ
có ý muốn thống trị, tước đoạt tự do, vùi dập con người.
Nhưng đề cập tới ba ý niệm rộng lớn như đất, giáo dục và tự do chỉ
bằng vài hiện tượng lịch sử trong khoảng thời gian chưa đến 1000 năm thì
cũng không khác gì ngước lên ngắm một bầu trời đầy sao rồi tả: chỉ có
khoảng không đen sẫm và những chấm trắng.
Loài người sẽ còn sống cùng trái đất trong quãng đời còn lại khoảng
10 tỷ năm nữa[iv] hay chính con người sẽ tự chia tay bất chợt như lúc
xuất hiện? Giáo dục tự trị – nguồn lực hoàn toàn nhân tạo – liệu có vượt
được sức mạnh của Đất – nguồn lực hoàn toàn tự nhiên – để đưa con người
sang sống ở một hành tinh khác hay trở nên hoàn toàn Tự do mà không còn
phụ thuộc vào Đất? Có nên đổi Đất – một vật chất, nguồn lực hữu hạn –
để lấy Giáo dục tự trị, Tự do – những nguồn lực, giá trị tinh thần, vô
hạn? Lực lượng nào là quan trọng trong việc giải phóng Đất và giành lại
tự trị cho Giáo dục? Liệu Giáo dục tự trị có đủ khả năng giúp cho loài
người tránh được sự hủy diệt do một vụng về hoặc một tham vọng của chính
con người đã được hưởng Giáo dục tự trị? Giá trị của một con người/quốc
gia phụ thuộc vào số lượng Đất sở hữu hay khả năng, ý thức, tận hưởng
về Tự do hay ở mức độ và nhận thức về Giáo dục?…
Cứ thế, chúng ta có thể mãi miên man như đứng lặng ngắm bầu trời mênh
mông đầy sao trong một đêm hè lộng gió với cảm giác cuối cùng là sự pha
trộn giữa bối rối, choáng ngợp, bay bổng cùng cảm giác bất lực thích
thú trước cái vòm không huyền bí vô tận. Nhưng, tất cả có thể sẽ trở nên
vô nghĩa. Vòm trời đầy gợi hứng vô tận cũng có thể chỉ là khoảng không
lạnh lùng, trống rỗng sâu thẳm trên đầu nếu mảnh đất cùng ngôi nhà duy
nhất do ta bỏ tiền ra mua lại có quyết định chính thức bị cưỡng chế thu
hồi vào ngày mai. Và làm sao còn có thể nghĩ cho tự do, cho giáo dục tự
trị khi bao tâm trí, sức lực đã phải quăng vào việc lo lắng, đưa đón con
đi học thêm những điều đã có trong chương trình giảng dạy.
Những khát khao về tự do, về giáo dục tự trị có luôn đủ sức mạnh gạt
được sự mời gọi của một giấy hóa nhà phố cổ, một lô đất tiêu chuẩn giữa
đô thị, một suất du học phương Tây, một chỗ giảng dạy đại học, một học
hàm giáo sư/phó giáo sư hay một danh hiệu ưu tú/nhân dân do nhà nước ban
tặng? Hay con người chỉ cần tìm đến những nơi vừa có tự do về đất, vừa
có giáo dục tự trị, lại vừa đã đảm bảo những quyền tự do cơ bản cho con
người và vẫn có cả một bầu trời đầy sao?
© 2012 pro&contra
[i] John Dewey (1859-1952) người Mỹ, một tác phẩm của ông, Democracy and Education – An Introduction to the philosophy of education,
đã được dịch và xuất bản chính thức ở Việt Nam: Dân chủ và giáo dục –
Một dẫn nhập vào triết lý giáo dục, dịch giả Phạm Anh Tuấn, NXb Tri
Thức, 2008.
[ii] “The teacher is not in the school to impose certain ideas or to
form certain habits in the child, but is there as a member of the
community to select the influences which shall affect the child and to
assist him in properly responding to these influences.” Dewey, J.
(1897), My pedagogic creed,
trang 09. ”To prepare him for the future life means to give him
command of himself; it means so to train him that he will have the full
and ready use of all his capacities” Dewey, J. (1897), My pedagogic creed, trang 07.
[iii] Trích “Thư của Hồ Chí Minh gửi cán bộ, cô giáo, thầy giáo, công nhân, nhân viên, học sinh nhân dịp bắt đầu năm học mới, 16/10/1968.”, Bàn về công tác giáo dục, Nxb Sự Thật, Hà Nội, 1972, trang 102-103.
[iv] Stephen Hawking cho rằng nếu vũ trụ của chúng ta sụp đổ trở lại,
như đã từng xảy ra, thì chỉ có thể xảy ra sau khoảng 10 ngàn triệu năm
nữa. Stephen Hawking, A Brief history of time, from the big bang to black holes, Batam Books, 1988. Trang 46.