1. Ngày bỏ nước ra đi…
Những gì đã xảy ra trong tháng tư năm 1975, những ngày tháng hỗn loạn
kinh hoàng trời long đất lở, ngày tự do sụp đổ đổi đời tận thế đó phải
được mỗi người trong hàng chục triệu người ghi chép để truyền lại hậu
thế mai sau. Bởi vì lịch sử của một dân tộc trong một giai đoạn nào đó,
đâu có gì sống động trung thực hơn những câu chuyện được kể lại của
nhiều người…
Tôi quen biết Alan Carter, trưởng phòng
thông tin và thư viện của tòa Đại sứ Hoa Kỳ ở Sài Gòn, như một tình cờ
văn chương định mệnh. Tại một buổi nói chuyện với đề tài “Những người
yêu thơ” tại thư viện Hoa Kỳ ở Sài Gòn, tôi đề cập đến câu chuyện Tổng
Thống John F. Kennedy. Ông Kennedy, là một người đẹp trai, một Tổng
thống yêu thơ nhất trong các vị Tổng thống, bên cạnh ông thường có những
tập thơ để ông đọc giải trí sau những giờ đau đầu nhức óc giải quyết
công vụ. Ông rất say mê những tác phẩm văn chương của nhà thơ Robert
Frost. Năm 1960, trong ngày lễ nhậm chức Tổng thống, ông mời cho bằng
được nhà thơ Robert Frost đến đọc một trong những bài thơ hay của thi sĩ
như là một tiết mục trong chương trình lễ đăng quang nầy. Ở Việt nam
ta, vua Tự Đức là một thi sĩ, nhưng không biết vua Tự Đức có mời các vị
Tùng Thiện Vương, Tuy Lý Vương đọc thơ trong ngày lên ngôi, tôi có nhờ
học giả Tam Ích lục tìm tài liệu, nhưng câu hỏi chưa được trả lời thì
giáo sư Tam Ích đã treo cổ, đạp chồng sách kê cao làm chỗ đứng, vĩnh
biệt ra đi…
Nhà thơ Robert Frost qua đời vào đầu năm 1963, thọ 88 tuổi. Ngày 26
tháng 10 năm 1963, đại học Amherst ở tiểu bang Massachusetts khánh thành
một thư viện mới lấy tên thư viện Robert Frost để kỷ niệm nhà thơ vừa
quá cố; Tổng thống Kennedy đã được mời đến để đọc một diễn văn nói về
thi ca và quyền lực, trong đó có những câu:
- Poet saw poetry as the means of saving power from itself (Thi sĩ đã
thấy thi ca như là những phương tiện của bảo tồn sức mạnh tự chính nó)
- When the power corrupts, poetry cleanses. (Khi quyền lực thối nát đồi bại, thi ca làm sạch tẩy uế.)
- At bottom, poet held a deep faith in the spirit of man. (Từ đáy sâu
thẳm thi sĩ đã giữ một niềm tin sâu xa vào tinh thần của con người.)
Đây là một bài diễn văn cuối cùng đầy ý nghĩa văn chương sâu xa nhất
của Tổng thống Kennedy; và 27 ngày sau, Robert Frost đã đón Kenney về
cõi thơ đời đời, khi ông Kennedy bị ám sát chết tại thành phố Dallas vào
ngày 22.11.1963.
Ông Alan Carter rất thích thú về câu chuyện của tôi trình bày; và từ
đó chúng tôi làm bạn sách vở với nhau. Carter tặng tôi hai tác phẩm của
William Faulkner, hai truyện dài đã đưa Faulkner lãnh giải Nobel văn
chương năm 1949; tôi tặng Carter quyển “Cuộc đời của bác sĩ Arrowsmith”
bản dịch việt văn tác phẩm của nhà văn Hoa kỳ Sinclair Lewis được giải
thưởng văn chương năm 1930. Ông Carter vô cùng thích thú khi biết được
độc giả Việt Nam đã thưởng thức văn chương Hoa kỳ trong một thời gian
lâu dài hơn ông tưởng, trước khi người Mỹ ồ ạt đến Việt nam.
Alan Carter có bộ râu tuyệt đẹp phảng phất giống như nhà văn Ernest
Hemingway được giải thưởng Nobel văn chương năm 1954 với cuốn “The old
man and the sea”. Khi tôi bắt đầu dịch cuốn “Lão ngư ông và bể cả” được
vài trang, thì một hôm Carter đem tặng tôi bản dịch ra Việt văn cuốn
sách nay vừa mới in xong, và hể hả khoe rằng ông biết sinh hoạt văn
chương Việt nam hơn cả tôi, để đáp lễ tôi biết chuyện Kennedy yêu thơ
hơn cả ông, một nhà ngoại giao văn hóa Hoa kỳ.
Những ngày kinh hoàng tháng tư năm 1975, bộ râu của Carter bạc trắng
ra xác xơ thêm mỗi lần gió nổi. Trong giai đoạn lịch sử nguy kịch hấp
hối, Toà Đại sứ Hoa-kỳ lãng quên con người văn hoá, những ưu tiên di tản
do ông đề nghị như gió nhẹ ngoài tai. Cuộc kết thúc đã rõ ràng, không
còn gì nữa, ông không còn giúp ai được nữa, kể cả một số đông nhân viên
cộng sự với ông trong cuộc di tản sống chết nầy. Cơ hội chỉ có một lần
mà ông bất lực buông xuôi, không bao giờ nữa, never more… never more…
Tôi không biết ông đang phân trần với tôi, hay là ông đang đọc bài thơ
“The Raven” “Con quạ” của thi sĩ Edgar Poe với điệp khúc “never more”
lập lại đến 11 lần ở cuối mỗi đoạn!
Và lần cuối cùng gặp nhau đó, ông Carter cho biết: khi đài phát thanh
quân đội Hoa-kỳ gởi đến thính giả câu: “Mother wants you to call home”
(Mẹ muốn bạn gọi về nhà) và tiếp liền sau đó bản nhạc “I am dreaming of a
white Christmas” (Tôi đang mơ một lễ Giáng sinh trắng xoá) do ca sĩ
Bing Crossby hát vang lên, đó là tín hiệu cuộc di tản toàn diện bắt đầu…
Alan Carter đã không giúp được tôi, đó là một trong 30 cơ hội chuẩn
bị vượt thoát ra đi với 30 tên người quen biết thân thích cùng 30 địa
chỉ số điện thoại ghi chép rõ ràng trên giấy để từng ngày liên lạc theo
dõi. Lòng tôi quặn thắt đau nhói gạch bỏ cơ hội thứ 28 Alan Carter, như
đã gạch bỏ từ cơ hội thứ nhất đến cơ hội thứ 27 trong mấy ngày trước
đây. Nhưng tin tức Carter cho đã giúp tôi một chút hy vọng mong manh để
bấu víu vào hai cơ hội cuối cùng…
Trước năm 1975, trong nhiều lần công du Đài Loan tôi quen biết một
nhân vật, ông Hồ Liên, một đại tướng trong quân đội của Tổng thống Tưởng
Giới Thạch, một học giả tâm lý học, một lý thuyết gia về chiến tranh
tâm lý, một người nghiên cứu lịch sử chiến tranh và ông còn làm thơ nữa.
Một lần ông hỏi tôi:
- Trong lịch sử Trung Hoa đời Tống có một vị tướng Việt Nam dám đem
quân sang đánh Trung Hoa ở Quảng Tây, Nam Ninh, giết chết Đô giám Quảng
Tây, chiếm thành Ung Châu tiêu diệt hơn 5 vạn quân Tàu. Vị tướng Việt
Nam đó rất được Tể tướng Vương An Thạch nổi tiếng đời Tống nể vì, nghe
nói vị tướng Việt Nam đó là một thi sĩ?
Tôi hãnh diện cho ông biết đó là anh hùng Lý Thường Kiệt, vì sau thảm
bại trên chính lãnh thổ Trung Hoa, năm 1076 Tể tướng Vương An Thạch chỉ
thị cho các tướng Quách Quì, Triệu Tiết đem đại binh sang đánh phục
thù. Tại bến cửa sông Như Nguyệt, quân hai bên xáp chiến vô cùng ác liệt
dữ dội, Lý Thường Kiệt sai người giả làm thần nhân, đêm khuya cất lời
ca sang sảng hùng khí bốn câu thơ đã làm phấn khởi nức lòng ba quân và
đã đẩy lui được binh Tống:
Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên phận định tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm?
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư!
Tiệt nhiên phận định tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm?
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư!
Thoát dịch ra Việt văn:
Nước Nam sông núi, vua Nam ở
Phân định rõ ràng theo sách trời
Vì sao giặc nghịch sang xâm phạm?
Nếu cứ làm, chuốc bại tả tơi!
Phân định rõ ràng theo sách trời
Vì sao giặc nghịch sang xâm phạm?
Nếu cứ làm, chuốc bại tả tơi!
Tôi đã gửi tặng ông Hồ Liên nguyên bản bài thơ bằng Hán Văn và
bản dịch tiểu sử của anh hùng Lý Thường Kiệt, ông vô cùng cảm kích và
trong một bài ông viết đăng báo nói về sức mạnh của thi ca ông có kể chi
tiết lý thú về vị anh hùng đất Việt phương Nam nầy.
Ngày 5 tháng 4 năm 1975 lúc 11 giờ 50 tối, Tổng thống Tưởng Giới
Thạch qua đời, cả đảo Đài Loan buồn thảm nức nở đau thương. Ngày 18
tháng 4 năm 1975, một buổi lễ truy điệu đơn giản tại tòa Đại sứ Trung
Hoa Dân quốc ở đường Hai Bà Trưng Sài Gòn, tôi đến tham dự và gặp lại
ông Hồ Liên hiện làm Đại sứ Trung Hoa Dân quốc tại Việt Nam Cộng Hoà.
Sau buổi lễ, ông mời tôi vào văn phòng và cho biết tình hình quân sự tại
Việt Nam Cộng Hòa hiện nay cũng giống như Trung Hoa Dân Quốc năm 1949;
sự hỗn loạn tâm lý cực kỳ nguy hiểm kéo theo sự sụp đổ nhanh chóng từng
phần lãnh thổ như những con bài domino đè bẹp ngã chồng chất lên nhau.
Trung Hoa lục địa đất rộng dân đông phải mất nhiều tháng, còn Việt Nam
Cộng Hoà thì quá nhỏ.
Những lời nói của ông làm cho tôi khó thở nghẹn ngào. Sau đó ông cho
biết thêm: Chính phủ Trung Hoa Dân Quốc biệt phái hai chiếc tàu sẽ đến
hải cảng Vũng Tàu để giúp di tản những người Trung Hoa liên hệ, và ông
ký giấy giữ 5 chỗ cho vợ chồng và ba đứa con tôi. Khi đứng lên đưa tiễn
tôi ra về, nhìn vẻ thất thần trên khuôn mặt mất ăn mất ngủ vài tuần nay
của tôi, ông Hồ Liên ái ngại, thành thật và quyết tâm giúp đỡ hơn:
- Có thể hai chiếc tàu Trung Hoa đến quá trễ và tôi muốn giúp ông một
việc nữa, một việc cuối cùng. Sáng ngày 25-4-1975 tôi sẽ đáp máy bay về
nước, chiều ngày 25-4-1975 tòa Đại sứ Trung Hoa sẽ vĩnh viễn đóng cửa,
tôi cho ông mượn chiếc xe Đại sứ của tôi, chiếc xe ngoại giao đoàn có
thể chạy đến bất cứ nơi nào kể cả trong giờ giới nghiêm… Đó là tất cả
những gì người bạn Trung Hoa của ông có thể làm được. Chúc ông may mắn…
Và quả thật tôi đã có một chút may mắn trong cơ hội vượt thoát cuối
cùng thứ 30, trước khi ca sĩ Bing Crossby cất tiếng hát “Tôi đang mơ một
mùa Giáng Sinh tuyết trắng” để báo hiệu cuộc di tản toàn diện bắt đầu,
thì đại úy Kroll gọi điện thoại bảo tôi vào ngay phi trường Tân Sơn Nhứt
vào chiều ngày 27-4-1975.
Nguyễn thị Kim Oanh, cô em vợ tôi, có bằng B.S nhân viên phái bộ quân
sự Hoa kỳ (viết tắt là D.A.O), trước khi ra đi đã nhờ đại uý Kroll giúp
đỡ gia đình tôi vượt thoát bằng các chuyến bay quân sự Hoa-Kỳ. Nhờ
chiếc xe của đại sứ Hồ Liên, gia đình tôi vượt qua cổng gác phi trường
Tân Sơn Nhứt một cách dễ dàng. Nhưng đại uý Kroll hoãn ưu tiên của gia
đình tôi, yêu cầu xe chúng tôi quay về nhà, chờ những chuyến bay sau.
Ngày hôm sau, ngày 28-4 lúc 4 giờ chiều, chúng tôi đang xem trực tiếp
vô tuyến truyền hình buổi lễ bàn giao giữa Tống thống ra đi Trần Văn
Hương và tân Tổng thống Dương Văn Minh, thì chuông điện thoại reo vang,
đại úy Kroll yêu cầu gia đình tôi vào ngay phi trường Tân Sơn Nhứt. Bầu
trời tối sẫm, mưa đầu mùa rả rích, tôi quỳ lạy song thân tôi vừa mới di
tản từ Quy Nhơn vào, rồi dìu ba đứa con, tôi cùng vợ lên xe hối hả ra
đi. Mẹ tôi dầm mình trong cơn mưa, chạy theo đưa tiễn, nước mắt nhiều
hơn nước mưa đẫm ướt trên khuôn mặt nhăn nheo khô héo của người…
Đường phố Sài Gòn chiều ngày 28-4 là cảnh cực kỳ hỗn loạn của ngày
tận thế, mọi người bất chấp chỉ với một mục đích sống còn. Phải mất hơn
một giờ rưỡi đồng hồ, xe chúng tôi mới đến cổng gác Tân Sơn Nhứt với hơn
một trung đội quân cảnh Việt Mỹ, họ chận tất cả mọi xe dân sự không cho
vào phi trường. Tôi thấy một số nhân vật trong Hội đồng nội các không
có nhân viên hộ tống, xe họ bị chận lại và đuổi ra về. Khi gia đình
chúng tôi trên xe đại sứ Trung Hoa được nhanh chóng chạy vào tới khu Air
America, sát phi đạo thì những chiếc máy bay cộng sản trút bom xuống
phi trường. May mắn thay gia đình chúng tôi thoát hiểm, chỉ cách chỗ
chúng tôi không đầy 100 thước, tôi thấy vài chiếc máy bay C47 bị phá hủy
hư hại hoàn toàn.
Vào xẩm tối, tôi bắt tay anh Bảy Điện, người tài xế đã đến lấy xe tại
Tòa Đại sứ Trung Hoa chiều ngày 25-4, và trong ba ngày qua anh đã ở
luôn trong xe, việc cơm nước do Kim Yến vợ tôi cung cấp, anh bất chấp sự
sôi sục hỗn loạn của tình thế, quyết tâm giúp đỡ tôi. Anh đúng là một
người bạn thật sự cần thiết vì cả vợ chồng tôi lúc đó không lái xe và
cần thiết thật sự một người tài xế trung thành. Anh là người công giáo,
công chức ngạch tài xế lâu năm, đã lái xe cho Tổng trưởng bộ Ngoại giao,
tôi là chức vụ thấp nhất anh lái xe đưa rước. Sự vui vẻ bình tĩnh giúp
đỡ trong ba ngày cuối cùng của anh đã làm phong phú cuộc sống của tôi
quá nhiều…
Chúng tôi ôm nhau, biết nhà tôi luôn luôn cầu Phật, anh nói:
- Trời Phật sẽ giúp ông bà. Tôi sẽ cầu nguyện Chúa phù hộ ông bà. Vĩnh biệt…
Rồi anh lên xe, nhìn chúng tôi làm dấu thánh giá và nói theo:
- Bây giờ tôi làm đại sứ Trung Hoa lái xe ra về!
Giây phút cuối cùng anh còn dạy tôi thêm một bài học: trong mọi hoàn
cảnh, kể cả tình trạng thê thảm bi đát nhất, hãy cố gắng giữ một tình
thần lạc quan hài hước, một nụ cười…
Chín giờ tối ngày 28-4, đại uý Kroll cho tôi biết chuyến bay đưa gia
đình tôi sang Phi Luật Tân sẽ cất cánh vào lúc 4 giờ 30 sáng ngày 29-4.
Lúc bấy giờ tôi thấy khoảng gần hai ngàn người Việt Nam trong những ngôi
nhà và sân thể thao của cơ sở phái bộ quân sự Hoa Kỳ. Sự an ninh trật
tự được một trung đội thủy quân lục chiến Mỹ trang bị đầy đủ đảm nhận
làm chúng tôi vững dạ an tâm. Nhưng những thử thách chết người vẫn chưa
buông tha cho gia đình tôi.
Suốt cả đêm máy bay lên xuống không ngừng, tiếng máy bay gầm thét,
tiếng đạn pháo từ xa vọng lại, cầu không vận hối hả tiếp diễn. Tôi nhìn
theo những chiếc máy bay C130 đi lại trên bầu trời, tinh thần căng thẳng
tột độ, không sao chớp mắt được. Bốn giờ 30 phút sáng 29-4, chuyến bay
của gia đình tôi dự định cất cánh, thì đúng 4 giờ thần chết đã phũ phàng
oái ăm đến sớm đổ ập xuống, tán đỡm kinh hồn.
Hàng trăm hỏa tiễn, hàng ngàn đạn đại bác 130 ly đinh tai nhức óc xé
bầu trời, mưa lửa vào phi trường Tân Sơn Nhứt và cơ sở quân sự DAO. Tôi
xô vợ con tôi xuống một cái hố cạn, sâu chừng năm bảy tấc, bên cạnh sân
thể thao DAO. Các con tôi quá hãi hùng khóc ré lên, tôi bảo chúng lấy
tay bịt tai, nằm cúi đầu sát xuống, còn tôi và vợ tôi mỗi người nằm đè
lên chúng. Thật lạ khi cái chết sát kề, tôi không còn biết sợ là gì nữa,
mở mắt nhìn chung quanh.
Ngoài xa một kho xăng của phi trường trúng đạn, bốc cháy khói đen đặc
quánh bốc lên trên bầu trời, xen lẫn những đóm lửa tròn, những tia lửa
đạn pháo cày nát không trung, tiếp theo những tiếng nổ trời long đất lở.
Rồi lửa ngùn ngụt cháy lan nhanh. Một quả đạn nổ sát chiếc máy bay C130
đang đỗ trên phi đạo, tôi thầm nghĩ đó là chiếc máy bay đã sẵn sàng cho
chuyến bay của gia đình tôi cất cánh lúc 4giờ 30 phút; giờ máy bay bị
hư méo giống như một vật bằng nhôm bị bóp nát. Một trạm gác tại khu vực
DAO cách chỗ tôi nằm không xa, hai người lính Mỹ nằm chết ngay do những
đạn pháo ban đầu. Gần hơn, một người đàn bà nằm chết vì bị bức tường đè
sập, trong lúc hàng trăm người Việt nam tán loạn bị khói lửa bom đạn lùa
đi. Trong cơn bão lửa sấm sét bom đạn của ngày tận thế, tôi không còn
đủ sức quan sát nữa, bèn bịt tai nhắm mắt lịm dần đi…
Tờ mờ sáng ngày 29-4, tôi đỡ các con tôi ngồi dậy, những thây người
chết đã được khiêng đi, chỉ còn lại cảnh điêu tàn đổ nát. Đây đó những
đám cháy nhỏ vẫn còn đang bốc khói. Số người Việt Nam ở lại tại sân thể
thao cơ quan quân sự DAO lúc bấy giờ còn khoảng vài trăm và đến trưa chỉ
còn lại hơn 60 người. Một điều đặc biệt thấy rõ là không còn bóng dáng
một quân nhân Mỹ nào, ngoại trừ một người Mỹ dân sự bên bàn điện thoại
truyền tin. Tôi tiến đến bên cạnh ông ta:
- Thưa ông, chúng tôi có thể chờ đợi ở đây để được lên máy bay ra đi?
- Xin lỗi, tôi không biết, tôi chỉ được lệnh ngồi giữ điện thoại nầy.
Đó là D day, ngày dài nhất ngày định mệnh của đời tôi. Đến trưa các con
tôi đói lả, chúng đã không ăn uống gì từ chiều hôm trước, cùng lúc đó
Touneh Hàn Thọ, Phó Tổng Thơ ký Bộ Phát Triển Sắc Tộc, người bạn dân tộc
thiểu số, nhà ở gần nhà tôi, Thọ vừa từ Sài Gòn lái xe đến mời gia đình
tôi cùng ra về. Các con tôi leo lên xe, vợ tôi thấy như vậy là hợp lý,
nhưng chần chờ đợi ý kiến của tôi. Tôi lấy sáu tập thơ đã xuất bản từ
trong hành lý mang theo, ôm vai vợ tôi nghẹn ngào:
- Nếu em muốn, em có thể cùng các con ra về. Anh sẽ ở lại đây, nếu đi
được thì sống còn. Anh không biết quyết định nào là đúng cho các con,
nhưng ở lại đây với mấy quyển sách là hy vọng duy nhất cho đời anh.
Tội nghiệp cho vợ tôi, nàng và các con không thể bỏ tôi chết ở đây
một mình. Đến 4 giờ chiều ngày 29-4, tôi mệt nhọc đói lả, tinh thần suy
sụp kiệt sức, hy vọng dần dần tan biến đi theo bước chân của mặt trời từ
từ xuống thấp phía tây. Tôi không còn đủ sức ngồi nữa, nằm dài ra trên
đất, đầu gối lên chiếc xách tay nhỏ đựng mấy tập thơ, mắt hướng về người
Mỹ dân sự ngồi gác điện thoại, cách chỗ tôi nằm khoảng năm sáu thước.
Hơn bốn giờ chiều tôi mệt lả dần dần mê đi và tôi mơ hồ thấy người Mỹ
dân sự ngoắc tay vẫy gọi.
Trước khi nhắm mắt hẳn, tôi thì thào nói với vợ tôi đang ngồi bên cạnh:
- Anh thật sự hôn mê rồi, anh thấy người Mỹ vẫy tay gọi anh…
Vợ tôi nhìn theo, lớn giọng la lên:
- Nó vẫy tay mời gọi anh đó, anh không mơ đâu.
Tôi chậm chạp tiến đến chỗ hắn ngồi. Người Mỹ dân sự đứng dậy bắt tay tôi:
- Các anh sẽ được di tản bằng máy bay trực thăng. Hãy bảo nhau dọn sạch nơi nầy.
Nghe đến đây, tiềm năng và sức sống trong cơ thể tôi bừng bừng nổi
lên hồi phục. Tôi cùng với vài chục thanh niên còn nấn ná ở lại, trong
đó có cả Hàn Thọ đã nghe theo quyết định của tôi, chúng tôi dầm mình
trong mưa nỗ lực cất dọn thành đống cao hàng trăm chiếc va-li Samsonite
của những người chạy tán loạn đêm qua bỏ lại, trong đó chất chứa biết
bao sự nghiệp, tâm sự, kỷ niệm của đời người…
Hơn 5 giờ chiều ngày 29-4, sân thể thao tại căn cứ quân sự DAO đã
được dọn ũi sạch sẽ bằng phẳng, sau đó một tiểu đội thuỷ quân lục chiến
Hoa kỳ trang bị toàn tiểu liên với đạn quấn đầy mình, từ máy bay trực
thăng đổ xuống bảo vệ bãi đáp, theo đội hình chiến đấu. Khoảng nửa giờ
sau, bốn chiếc trực thăng Chinook CH 53 đầu tiên đáp xuống sân thể thao
căn cứ quân sự DAO và bốc đi những người từ tòa Đại sứ Hoa Kỳ hoặc những
địa điểm tập trung khác do những chiếc xe buýt ào ạt chở đến. Rồi từng
đợt bốn chiếc trực thăng Chinook đáp xuống, hối hả bay lên, cầu không
vận bằng trực thăng rầm rộ ào ạt quay cuồng… Chúng tôi vô cùng lo lắng
sốt ruột, sợ lại trễ, sợ tai họa lại giáng xuống… Mãi đến đợt thứ bảy,
hơn 60 người cuối cùng còn lại tại sân thể thao căn cứ quân sự DAO, mới
đến lượt ra đi…
Máy bay trực thăng Chinook CH 53 là một loại máy bay trực thăng lớn,
hai cánh quạt ở đầu và đuôi, thường có thể vận tải 50 quân nhân Mỹ hoặc
60 người Việt Nam. Khi bốn chiếc máy bay cùng hạ xuống trong một sân thể
thao hẹp, tám cánh quạt quay tít tạo ra một trận bão với sức gió 130
cây số một giờ. Tôi đã nhìn thấy một vài phụ nữ ốm yếu và trẻ em bị cuốn
đi, nhưng nhờ sự dũng cảm tận tâm của binh sĩ Hoa kỳ, cuối cùng họ cũng
được lôi vào trong lòng Chinook. Khoảng cách vài chục thước, nhưng
dường như con đường dài vô tận cho ba đứa con tôi từ 6 đến 11 tuổi. Tất
cả hành lý mang theo đều quăng bỏ lại, tôi ngồi xổm tiến lên theo kiểu
ếch đi, đẩy hai đứa con trai đang bò bằng hai tay, chậm chạp từng thước
một. Khi ra đi, tôi cho hai đứa con trai mặc đồng phục hướng đạo vì nghĩ
rằng nếu chúng có bất hạnh chết đi, cũng được chết trong can đảm danh
dự. Giờ thì cơn lốc 130 cây số một giờ đánh tơi tả bộ đồng phục ngắn,
mong manh. Năm phút trôi qua, mà gia đình tôi tiến được chừng mười
thước, trong lúc tất cả hơn 60 người hành khách khác đã vào lọt trong
phi cơ. Nước mắt lưng tròng, tôi hoảng hốt tuyệt vọng… Không thể chờ đợi
lâu thêm một phút nào nữa, hai người lính thủy quân lục chiến Mỹ xông
ra, một người bồng hai đứa con trai tôi, một người khác nắm tay vợ chồng
và đứa con gái lớn của tôi kéo vào lòng phi cơ, ngay tức khắc máy bay
từ từ lên thẳng. Máy bay lên được 3 thước thì phải hạ xuống vì quá trọng
tải. Cố gắng lên vài thước nữa, rồi cũng phải hạ xuống. Tôi nghe tiếng
ngưới Mỹ trưởng phi hành đoàn thét lên:
- Gắng một lần nữa, nếu không được thì giảm bớt hành khách!
Trời ạ, giá không hiểu Anh ngữ thì lòng tôi thanh thản an ổn hơn,
giảm ai đây, hợp lý nhất và đại bất hạnh là gia đình tôi, những kẻ lên
sau cùng.
Phi công hải quân Hoa kỳ quả thật kinh nghiệm tài ba và đầy bình tĩnh
gan dạ. Lần thứ ba phi cơ lên nhanh và bắt đầu bay. Qua cửa hậu còn mở
tôi thấy rõ máy bay vượt qua thành phố theo đường Vũng Tàu tiến về hướng
đông. Tôi nhìn vợ tôi mặt mày hốc hác xanh tái đang ôm các con vào
lòng, nước mắt nhạt nhòa dàn dụa nhìn xuống thành phố Sài Gòn, vĩnh
biệt… vĩnh biệt…!
Khoảng 10 giờ tối, máy bay hạ cánh xuống tàu Hankcock, một chiến hạm
trong đệ thất hạm đội Hoa kỳ ở Thái Bình Dương. Tôi ăn qua loa miếng
bánh mì, uống vài ly nước và ngã gục xuống ngủ mê mệt như chết cho đến
ba giờ sáng ngày 30-4-1975; một cơn đau bụng quặn thắt khủng khiếp đánh
thức tôi dậy và biết tin chuyến bay chở gia đình tôi là chuyến bay cuối
cùng tại căn cứ quân sự DAO. Và cũng trong giây phút này, Tom Polgar,
giám đốc cơ quan tình báo của tòa Đại sứ Hoa kỳ, đánh bức điện tín cuối
cùng về Hoa Thịnh Đốn thông báo chấm dứt cuộc di tản; bức điện tín lịch
sử nhìn nhận bạo lực đã chiến thắng tự do đã chết, có một nội dung đầy
triết lý, nguyên văn như sau:
“Đây là một cuộc chiến lâu dài và khó khăn mà chúng ta đã bại trận” …
“Kinh nghiệm đau thương độc nhất này trong lịch sử Hoa kỳ, không nhất
thiết có nghĩa là sức mạnh siêu cường của quốc gia Hoa kỳ đã chấm dứt
tiêu tan. Nhưng tầm quan trọng của sự thua cuộc và trường hợp đưa đến sự
thất bại, buộc chúng ta phải nhìn nhận cứu xét lại những chính sách nhỏ
giọt nửa vời (the policies of niggardly half measures) là đặc điểm
chính chúng ta đã áp dụng vào cuộc chiến trên đất nước này, mặc dầu sự
cam kết về nhân lực và tài lực thật ra đã vô cùng phong phú. Những người
không học được gì từ lịch sử, sẽ lập lại sai lầm của lịch sử. Hy vọng
rằng chúng ta sẽ không có một kinh nghiệm Việt Nam khác và đó là điều
chúng ta đã học được trong bài học này.
Chấm dứt liên lạc từ Sài Gòn”
Huy Lực Bùi Tiên Khôi