Thanh Quang, phóng viên RFA
Việc chính quyền Việt Nam thất hứa với con, cháu của tù nhân lương
tâm Nguyễn Hữu Cầu, với sự chứng kiến của Hiệu trưởng Trường Tiểu học An
Minh Bắc 4, Huyện U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang, một lần nữa, cho thấy
tình trạng bội ước cố hữu của giới công lực, cầm quyền trong nước.
Buồn đến không ăn Tết nỗi
Như vậy là niềm vui khôn cùng “như đi trên mây chứ không phải ở dưới
đất” của con cháu người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu vào những ngày trước
Tết Giáp Ngọ trông đợi ông về ăn Tết giờ đã trở thành nỗi buồn vô tận
khi người cha-ông nội-ông ngọai thương yêu của họ vẫn biệt tâm!
Từ Sài Gòn, cô Nguyễn Thị Anh Thư, con gái tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu, than rằng:
“Con buồn đến nỗi mấy ngày Tết con không ăn gì được, không đi đâu
cũng như không gọi điện cho ai. Buồn nhiều lắm. Mấy chị em con bị bệnh
hết trơn. Gia đình em Bích ở dưới Kiên Giang cũng bệnh. Mấy cháu – con
của Bích - chờ ông về, chờ hết ngày này tới ngày khác. Bữa nay con mới
hơi nguôi ngoai, mới ngồi dậy nỗi, chứ mấy bữa trước con nằm vùi luôn,
không muốn gì nữa hết trơn. Buồn dữ lắm!”
Từ U Minh Thượng, Kiên Giang, con trai của cựu Đại Úy Nguyễn Hữu tên
Trần Ngọc Bích (mang họ của bố dượng) cũng bày tỏ nỗi xót xa:
“Họ hứa họ thả ba trước Tết mà bay giờ không thả. Năm nay gia
đình con không ăn Tết gì đâu! Buồn quá buồn. Năm nào thì cũng trông ba,
trông riết, trông cho tới Tết rồi trông hết ngày lễ này tới ngày lễ khác
xem ba có được về không. Mấy chục năm trước thì trông; còn năm nay họ
hứa họ thả ba thì lại càng trông. Nhưng cuối cùng ba không được về nên
gia đình, ai cũng buồn, không ăn Tết nỗi. Tội nghiệp đứa con gái của con
trông ông trở về, rồi ông không về nên nó khóc, cứ buồn hòai ! Cả gia
đình trông, con cũng trông ba về, nhưng cuối cùng ba không về (khóc)!”
Tại sao lại phải nói dối?
Trước tình cảnh như vậy, cháu nội ông Nguyễn Hữu Cầu là Trần Phan
Yến Nhi, 14 tuổi, không cầm được nước mắt trong khi ngày đêm vẫn cứ
trông đợi ông nội về.
Blog Dân Làm Báo trích dẫn lời cháu Trần Phan Yến Nhi kể lại rằng sau khi “hai bác công an bảo là: Cháu cứ an tâm, ông cháu sẽ về ăn tết với gia đình… Ông cháu sẽ về trước tết…”, cháu Yến Nhi “mừng không thể nào tả nổi”, rồi chờ 1 tuần, rồi 2 tuần, rồi bước sang những ngày Tết Giáp Ngọ, nhưng “cháu chẳng thấy Ông đâu!”. Cháu Trần Phan Yến Nhi buồn bã:
Cháu Yến Nhi
“Chờ đợi cháu thấy nó dài thê thảm quá vậy mà 38 năm ở tù của Ông
không biết nó dài ra sao? Mỗi lần cháu nghe chuông điện thoại của Cha
cháu reo là cháu hồi hộp vì chắc có lẽ đó là có người báo cho Cha và
cháu để đi đón Ông về, nhưng lần nào cũng tuyệt vọng.
Từ lúc cháu gặp và nghe hai bác công an nói vậy không đêm nào
cháu ngủ được yên giấc vì trông Ông về và thương cho Ông cháu quá. Cháu
và Mẹ đã chuẩn bị bánh tét, chuối khô và đặc biệt là cốm dẹp Ông cháu
rất thích ăn, nhưng bánh tét và chuối khô Ông cháu ăn được còn cốm dẹp
thì chắc Ông ăn không được vì Ông chỉ còn 1 chiếc răng làm sao Ông ăn
được. Tội cho Ông quá Ông ơi, mỗi lần cháu nhìn những thứ này cháu không
cầm được nước mắt…”
Nhưng rồi cháu Yến Nhi xem chừng như không tránh được dỗi hờn:
“Cháu nhớ như in những lời hai bác công an nói là Ông sẽ về trước
Tết nhưng lúc đó có lẽ cháu mừng quá cho nên cháu quên hỏi hai bác công
an là: “ Trước tết năm nào Ông cháu mới về…?”. Cháu đi học thầy, cô bảo
là không được nói dối, cháu đã không biết nói dối nhưng tại sao cháu
lại phải nhận được lời nói dối.”
Dư luận bất bình
Qua bài “Thủ tướng không biết gì cả ?!”, nhà báo Nguyễn Ngọc Già nhận xét rằng “Thông
tin tù nhân lương tâm xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu, 67 tuổi, không được
trả tự do để về ăn tết như giới cầm quyền hứa, không làm “người lớn”
ngạc nhiên, nhưng quả thật nó trở thành điều quá bất nhẫn với cô bé Trần
Phan Yến Nhi – cháu nội ông Cầu”.
Nhà báo Đỗ Minh Tuyên bày tỏ bất bình về chuyện “Tù nhân thế kỷ
Nguyễn Hữu Cầu vẫn chưa được trả tự do sau những hứa hẹn tốt đẹp của nhà
cầm quyền CSVN ”, và nêu lên câu hỏi rằng “Tại sao lại lừa dối một
đứa trẻ và hành xử tàn tệ đối với một tù nhân lương tâm gần như đã trở
thành một phế nhân - người đã vì cuộc sống an bình của đồng bào mình và
tương lai của quê hương đất nước đã phải trãi qua cuộc đời hơn một phần
ba thế kỷ sau những chấn song sắt đầy khắc nghiệt?”.
Tình cảnh của người tù thế kỷ này cùng nỗi mong nhớ, đợi chờ của
con, cháu ông khiến cựu tù nhân chính trị Nguyễn Bắc Truyển từng ở tù
chung với ông Nguyễn Hữu Cầu phản ứng:
“Khi cháu Bích hỏi tôi về việc này thì tôi có nói với cháu Bích
là khi nào thấy cha con ra thì hãy biết chớ còn bây giờ chúng ta không
thể nào tin vào lời nói của họ được. Bởi vì trong quá trình mấy chục năm
nay thì họ đã hứa hẹn nhiều rồi, nhưng hòan tòan có nhiều điều họ không
thực hiện. Thì hiện giờ đúng là như vậy: Cho tới giờ này, ông Nguyễn
Hữu Cầu vẫn chưa được thả ra khỏi nhà tù”.
Luật sư Nguyễn Bắc Truyển tin rằng vấn đề thương thảo giữa chính
phủ Hoa Kỳ và phía Việt Nam chưa ngã ngũ. Có thể còn nhiều vấn đề họ cần
phải trao đổi với nhau, như vấn đề thả các tù nhân chính trị thì VN sẽ
được lợi gì.
Bởi vì, LS Nguyễn Bắc Truyển lưu ý, công luận từng biết rằng nhà cầm
quyền CSVN luôn luôn lấy người tù chính trị ra để làm con tin cho các
vấn đề thương thảo về kinh tế có lợi cho họ. Thật sự đây là vấn đề mà
“chúng ta hết sức buồn vì cho tới giờ này, sau gần 4 thập niên, tù nhân
lương tâm Nguyễn Hữu Cầu vẫn tiếp tục đón cái Tết thứ 39 và biền biệt
trong trại giam Z30A, Xuân Lộc, Đồng Nai!