Chủ Nhật 8/9 vừa qua gia đình đi thăm Thức theo định kỳ hàng
tháng. Đây là lần thứ 3 chúng tôi đến trại giam Xuyên Mộc, cả 3
lần chúng tôi đều được bố trí ngồi nói chuyện trong phòng
thăm gặp chỉ có mình Thức và các cán bộ trại giam.
Thức trông vẫn khỏe, tinh thần vững vàng, dẫu vậy ánh mắt
vẫn có chút mệt mỏi, âu lo. Thức cho biết từ lúc chuyển về
đây đến giờ mình và các anh Cường, Hùng, Trí, Tuấn vẫn bị
giam riêng, mỗi người một phòng. Nay khoảng cách giữa các
phòng lại càng xa hơn, nên không có cách nào trò chuyện với
họ. Trại giam cho mở cửa phòng nhưng hạn chế không cho ra ngoài
phạm vi sân rào xung quanh. Vì vậy, để tránh cảm giác tù túng
và tình trạng trầm cảm do không tiếp xúc với người khác, Thức
nói mình vẫn thiền và tập thể dục thường xuyên.
Trại Xuyên Mộc nghiêm ngặt trong việc gửi đồ ăn, vật dụng hơn
nhiều so với trại Xuân Lộc như chúng tôi từng biết trước đây.
Các túi đồ gia đình mang đến đều phải mở ra tại chỗ và kiểm
tra rất chi li. Tại đây mấy anh em không còn được tự nấu ăn như
trước nữa, mà nhận suất ăn do trại giam phát hoặc mua ở
căn-tin. Thức nói đa phần phải mua thêm từ căn-tin. Vì không được
đi ra khỏi phạm vi hạn chế nên hầu hết anh em chỉ đặt và nhận
đồ ăn khi có người từ căn-tin đến. Do lần thăm trước Thức cho
biết nước chín trại giam cung cấp không đủ nóng cho mì gói và
cà phê, nên đợt này gia đình có chuẩn bị 1 ấm đun nước bằng
nhựa gửi vào. Nhưng đáng tiếc là trại giam không cho phép. Cán
bộ chuyên phụ trách việc thăm nuôi giải thích với chúng tôi
rằng ấm đun nước tuy bằng nhựa nhưng có thể trở thành vũ khí
gây thương tích. Chúng tôi dẫn chứng trước đây ở trại Xuân Lộc
mấy anh em vẫn được dùng ấm đun nước, thì cán bộ này nói từ
sau vụ nổi dậy của tù thường phạm Xuân Lộc cuối tháng 6,
lãnh đạo có chỉ thị việc quản lý an ninh tại các trại giam
phải thắt chặt hơn, nên bây giờ quy định ở Xuân Lộc hay Xuyên
Mộc cũng đều như nhau.
Tôi có hỏi về các tin tức thời sự đương thời, nhưng Thức cho
biết chỉ đọc được tin trên báo Nhân Dân và xem thời sự của
đài truyền hình Việt Nam. Dù vậy, Thức cũng có biết sơ lược
về sáng kiến của anh Lê Hiếu Đằng những ngày gần đây. Thức
bảo sau chuyến công du Hoa Kỳ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang,
không khí ngoài đó chắc là sôi nổi lắm, có cả diễn biến
tích cực lẫn tiêu cực. Thức nhận định rằng dù TPP và FTA (với
EU) chỉ là những cứu cánh tạm thời cho kinh tế trong nước,
nhưng đó lại là “cái phao” cần kíp vào lúc này. Các nhóm lợi
ích và cơ hội vẫn còn đó không ít trong hàng ngũ chính
quyền, vì vậy về cuối năm sẽ có những diễn biến trái chiều.
Việt Nam trong thời gian tới sẽ có viễn cảnh sáng hơn hay tối
hơn phụ thuộc rất nhiều vào quyết tâm chính trị của những
lãnh đạo có lòng, và quan trọng không kém là niềm tin lẫn
trách nhiệm từ người dân.
Có một điều khiến chúng tôi phiền lòng là thời gian thăm gặp
chỉ được 30 phút so với trước là 45 phút, dù số lượng người đi thăm ngày
hôm đó rất vắng. Lúc ra về, Thức và gia đình ôm hôn trước khi từ giã.
Sau đó một cán bộ cao cấp (quân hàm Thiếu tá) nói gia đình đi thăm là
quá nhiều (8-9 người một lượt thăm), và cảnh cáo việc ôm hôn lần sau
sẽ không giải quyết. Gia đình rất không hài lòng và phản ứng mạnh việc
này. Họ không nói gì thêm nữa. Ngoài ra, sách báo từ thư viện cho
mấy anh em đọc cũng khá khan hiếm và thường phải chờ đợi khá
lâu.
Khi ra về, vì không được gửi thư nên Thức có nhờ gia đình
chuyển lời chúc mừng sinh nhật cháu Lê Công Định vào ngày 23/9 tới.
Trần Văn Huỳnh - 09/2013
P/S: Bài viết này được lưu trên trang web: http://tranhuynhduythucofficial.wordpress.com/news-thong-tin-moi/xuyen-moc-ba-thang-cach-ly-nho-sinh-nhat-le-cong-dinh/