Đồng Chuông Tử
Có thể khẳng định cột mốc từ năm 2010, Điện hạt nhân (ĐHN)
là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây chia rẽ dư luận ở Việt Nam.
Nổi cộm là cách tuyên truyền “tô hồng” phản cảm về lời giải cho bài toán
năng lượng quốc gia trong tương lai.
Đó là những ý tưởng nghịch mùa, góp phần kéo giảm uy tín của đảng và
là cách thức nhanh nhất tạo nợ nần chồng chất lên đôi vai gầy oằn của
gần 90 triệu dân nghèo.
Di chứng đau thương?
Khi Dự án ĐHN tượng hình và giới lobby thở phào nhẹ nhõm ngay thời
điểm Quốc hội thông qua, thì ngoài đồng ruộng hay trong công xưởng, nhà
máy, những đôi vai xương xẩu của nông dân, công nhân và cả dân tộc lại
thêm trĩu nặng nợ nần.
Người dân có thể cảm thấy vui mừng và an ủi phần nào, nếu nợ nần mà
phát triển kinh tế, văn hoá và an sinh xã hội. Đằng này, nợ nần chỉ để
đem lại bất an, chết chóc và di chứng đau thương cho những thế hệ con
cháu mai sau, là quá nhẫn tâm.
Những tiếng nói khả kính và trái tim lương tri luôn bị cơn lên đồng
lấn át và trù úm. Một Việt Nam ngột ngạt, đáng thương và rừng rú mê man,
mặc dù nhiều cánh rừng đã thực sự chết đi hoặc thoi thóp bởi lâm tặc
đỏ.
Một Việt Nam vẫn chưa ra ngoài danh phận nước nghèo, phải cực khổ để
thế giới công nhận nền kinh tế thị trường, những điệu cuồng vũ của các
số liệu, báo cáo của Chính phủ khiến hoài nghi dâng cao. Trong khi, từ
lâu Chính phủ đã đánh mất niềm tin với nhân dân ở nhiều lĩnh vực nóng
sốt.
Một Việt Nam thang bậc tiền lương chỉ nhích nhắc chậm chạp, dự án xoá
nhà tranh vách lá che mắt thế giới phải chắc mót từng đồng từng cắc, bê
tông hoá đường nông thôn cũng nài dân nghèo chia sẻ, ngày Quốc khánh
2.9 cũng bấm bụng thôi rầm ran, hà cớ làm sao nhiều dự án tiền trăm tỉ,
ngàn tỉ đô la vẫn hàng ngày hàng giờ mọc lên như nấm sau cơn mưa. Trong
lúc nền kinh tế đang phải cắt giảm chi tiêu công, ngân khố quốc gia sắp
bị viêm màng túi vì muôn mặt khó khăn, do năng lực quản lí.
Tình hình bức tranh toàn cảnh Việt Nam hơn thập niên đầu thế kỉ 21 ảm
đạm kiểu nắng sớm mưa chiều, long đong và tật nguyền. Thậm chí loè loẹt
son phấn, thích vòi vĩnh và mít ướt như con gái nhà giàu. Chẳng ai có
thể ngờ, Việt Nam bước chân vào thế kỉ 21 với ngổn ngang tâm chấn, hơn
là thong dong tâm hồn tiến lên CNXH nhuộm rực màu hồng lí tưởng.
Quốc hội cần khẩn trương “quyết lại”
Giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn, người có hơn 30 năm kinh nghiệm ở lĩnh vực
điện và năng lượng hạt nhân, trong một lần trả lời phỏng vấn BBC từ Pháp
quốc, đã tha thiết kêu gọi Chính quyền Việt Nam cấp tốc trưng cầu dân ý
về điện hạt nhân. Ông cảnh báo điện hạt nhân là mối nguy hiểm ngàn đời,
sẽ cắt đôi đất nước nếu có sự cố.
Có ý kiến còn quét cái nhìn nhạy cảm, chính đáng “xây ĐHN, đất nước
dễ dàng thành con tin chính trị”. Xét về phần chìm của tảng băng, điều
đó, không phải là không có khả năng xảy ra.
Trước đó, nhiều công trình nghiên cứu của các nhà khoa học tên tuổi
khẳng định Việt Nam không cần thiết có nhà máy điện hạt nhân. Năng lượng
mặt trời và năng lượng gió là thế mạnh của quốc gia nhỏ bé này, có thể
thay thế nguồn điện cố hữu hiện nay. Bài học nhãn tiền từ các nước giàu
và lời khuyên chân tình của bạn bè năm châu dành cho chúng ta, cơ quan
nào ngó ngàng tới.

Trong lúc Việt Nam tích cực đẩy mạnh tuyên truyền ĐHN đến người dân
một cách phung phí và vấp phải làn sóng dư luận lên cao, thì cùng thời
điểm trên, hàng loạt quốc gia tiên tiến trên thế giới đã quyết tâm dần
loại bỏ nó, và hớn hở hướng tới nguồn năng lượng sạch, ít tốn kém, hiệu
quả kinh tế cao.
Trong nước tiếng nói uy tín mở đường có Giáo sư Phạm Duy Hiển, nguyên
Viện Trưởng Viện nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt, đã viết nhiều bài tâm
huyết, từ khuyên can nhẹ nhàng đến mạnh mẽ dứt khoát không nên day dưa
với ĐHN. Ông có câu nói nổi tiếng : “Ta chỉ yêu nước khi chịu hy sinh”.
Bên cạnh đó là tiếng nói của nhiều tầng lớp ưu tú của đất nước, đặc
biệt là tiếng nói của những văn nghệ sĩ nổi tiếng người Chăm bản địa, cư
trú nơi Dự án nguy hiểm đáp xuống. Riêng nhà thơ Inrasara đã có nguyên
tập tiểu thuyết về điện hạt nhân, đến nay nhiều nhà xuất bản trong nước
đã từ chối cấp phép.
Nhưng hình như cái thế phóng lao buộc phải theo lao là hiện tồn, ở
vấn đề ĐHN của Chính phủ. Nhiều bài báo trong nước đưa tin tất cả đã dọn
dẹp sẵn chỉ chờ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng quyết định mà thôi.
Có lẽ ông Thủ tướng đang rất đau đầu về làn sóng phản biện và phản đối. Trong một bài viết gần đây, nhà báo Thục Quyên nhận định: “ Một quyết định sai lầm dù đã được quốc hội thông qua vẫn là một quyết định sai lầm, cần bàn thảo lại và sửa đổi, ngay cả hủy bỏ”, “…và không ngừng thay đổi theo đà tiến triển của nhân loại , thay đổi những quyết định sai lầm có hại cho đất nước”.
Có lẽ ông Thủ tướng đang rất đau đầu về làn sóng phản biện và phản đối. Trong một bài viết gần đây, nhà báo Thục Quyên nhận định: “ Một quyết định sai lầm dù đã được quốc hội thông qua vẫn là một quyết định sai lầm, cần bàn thảo lại và sửa đổi, ngay cả hủy bỏ”, “…và không ngừng thay đổi theo đà tiến triển của nhân loại , thay đổi những quyết định sai lầm có hại cho đất nước”.
Thiết nghĩ từ nay đến cuối năm, khi Quốc hội vào phiên làm việc cần
kíp phải khẩn trương mở cuộc trưng cầu dân ý về ĐHN hoặc buộc phải
“quyết lại” theo hướng có lợi cho hàng triệu người dân, cho túi tiền
quốc gia đang mùa khó và cho uy tín ngày càng sa lầy của đảng.
Đồng Chuông Tử Gửi cho BBC từ Việt Nam
Bài viết phản ánh quan điểm riêng và văn phong của tác giả, một
blogger người Chăm sinh năm 1980, đang sinh sống và làm việc ở Việt Nam.