Minh Diện
Bị cáo ngoài năm mươi tuổi, người thấp đậm, khuôn mặt bì bì, xám như
chì, cặp mắt ti hí như mắt rắn ánh lên tia sáng khô lạnh và nham hiểm.
Ông ta vênh mặt lên xoáy cặp mắt ấy vào Hội đồng xét xử, đối đáp lại
từng câu hỏi, dằn giọng bác lại từng kết luận của cơ quan điều tra,
khẳng định mình vô tội. Cả khi Hội đồng xét xử đưa nhân chứng, vật chứng
ra ông ta cũng không chấp nhận, cho rằng vật chứng ngụy tạo, hoặc đã bị
đánh tráo và nhân chứng bị mớm cung. Hội trường lớn nơi mở phiên tòa
được bảo vệ rất nghiêm ngặt, không khí căng thẳng như sợi dây đàn.
Ngoài những người có liên quan và đại diện chính quyền, đoàn thể
không ai được bén mảng tới. Phóng viên các báo, đài phải có thẻ đặc
biệt. Phía sau hội đồng xét sử, chỉ cách một bức ngăn, bí thư tỉnh ủy,
giám đốc công an, viện trưởng viện kiểm sát tỉnh, đại diện viện kiểm sát
tối cao và tòa án tối cao trực tiếp theo dõi, chỉ đạo phiên tòa sơ
thẩm đồng thời chung thẩm đặc biệt nghiêm trọng ấy.
Mười Vũ, nguyên đại tá giám đốc công an tỉnh, một
người từng được ca ngợi như một anh hùng, giờ đứng trước vành móng ngựa.
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát, từ năm 1978 đến 1979, lợi dụng chức
vụ quyền hạn, Mười Vũ và đồng bọn đã tổ chức người trốn đi nước ngoài.
Khu vực Hồ Cốc, Bình Châu, Lộc An là những địa điểm Mười Vũ đã “bán” cho
một số người Hoa sử dụng làm bến bãi vượt biên. Bọn này thành lập
đường dây móc nối người muốn trốn ra nước ngoài,thu vàng nộp cho Mười
Vũ, rồi thuê tàu vượt biển. Những chuyến tàu nửa bí mật nửa công khai do
Mười Vũ bảo kê bằng cái gọi là “Chiến dịch X” xuất phát từ Bình Châu,
Hồ Cốc, Lộc An liên tục đưa người trốn ra nước ngoài.
Trong thời gian gần hai năm thực hiện “chiến dịch”
Mười Vũ và đồng bọn đã thu được hơn nửa tấn vàng. Số vàng đó thật giả
thế nào, đi đâu không rõ , chỉ biết Mười Vũ và đồng bọn thả sức ăn
chơi sa đọa, và có tên cất giấu riêng hơn 1.000 cây vàng.
Hàng ngàn người đã nộp vàng vượt biên theo con
đường bán chính thức ấy, nhưng không phải ai cũng tới được bến bờ tự
do như mơ ước. Có người bị chặn bắt ngay trên đường đến Hồ Cốc, Bình
Châu, Lộc An, có chuyến tàu rời bến không xa thì bị bắt. Thậm chí có
chuyến tàu mấp mé hải phận quốc tế vẫn bị bắn chìm, hàng trăm thuyền
nhân bị vùi xác dưới biển sâu. Những thủ đoạn đê tiện,tàn nhẫn và độc ác
đó đều do bọn Mười Vũ lợi dụng quyền lực sẵn có ,thực hiện bằng nghiệp
vụ chuyên môn rất bí mật lạnh lùng.
Những người sống sót đã lên tiếng trên báo chí nước
ngoài và viết thư gửi về nước tố cáo tội ác cùa Mười Vũ và đồng bọn. Có
thư viết : “ Oan hồn những người dù chìm dưới đáy biển sâu cũng sẽ
vượt lên đòi nợ máu!”
Chính từ những lá thư ấy, chốn “thâm cung bí sử” mới
hé mở , và Mười Vũ mới bị lôi từ trên chiếc ghế giám đốc công an ra
vành móng ngựa.
- Tôi làm theo mệnh lệnh cấp trên!
Mười Vũ nhắc đi nhắc lại như vậy. Nhưng chả ai thèm để ý đến lời ông ta.
Khí tòa cho nói lời sau cùng, khuôn mặt Mười Vũ biến sắc,
không câng câng vênh váo như ngày đầu mà cúi gằm, nhợt nhạt như sáp
ong. Cặp mắt ông ta đờ đẫn không còn chút tinh anh nào . Ông ta chới
với như người sắp chết đuối quờ quạng tìm chiếc cọc, thét líu lưỡi :
- Tôi bị oan! Anh Hai cứu em!
- Tôi bị oan! Anh Hai cứu em!
Không ai đáp lại lời kêu cứu của Mười Vũ.
Hội đồng xét xử vào phòng nghị án.
Tôi gặp ông Tư, ông Năm và vài người ở hành lang hội
trường. Họ kể, Mười Vũ quê ở Long An là con của ông Chín. Gia đình ông
Chín có mấy mẫu ruộng , lại có nghề buôn chuyến. Ông thường chở chiếu
cói ở Long Định ngược sông Vàm Cỏ lên Gò Dầu, Trảng Bàng bán rồi mua
nông sản về. Mười Vũ hồi nhỏ theo cha trên những chuyến ghe xuôi ngược
sông nước ấy.
Sau cách mạng tháng tám 1945, Mười Vũ tham gia công an
xã. Nhờ nhanh nhẹn hoạt bát và tính gan lì, nên tiến bộ nhanh. Năm 1949,
Mười Vũ đã được đề bạt chức phó đồn công an huyện Long Định.
Ngày đó Long Định thuộc tỉnh Chợ Lớn, địa bàn phức tạp ,
Việt Minh hoạt động đan xen với chính quyền Nam Kỳ tự trị và các tổ
chức đảng phái , tôn giáo. Mười Vũ quen sông nước, thường chặn bắt ghe
buôn bán của dân trên sông Vảm Cỏ ăn hối lộ.
Việc làm mờ ám của Mười Vũ đã bị đồng chí huyện đội
trưởng phát .Mười Vũ liền bàn bạc với trưởng công an, người cùng hội
cùng thuyền, từng ăn nhậu bằng tiền nhận hối lộ của Vũ, dựng lên vụ án
“Đại Việt quốc dân đảng” và trực tiếp phá án. Huyện đội trưởng bị bắt,
bị giết oan.
Năm 1954, Mười Vũ tập kết ra Bắc, tham gia đội cải
cách ruộng đất , rồi lảm đội phó đội trị an một tỉnh miền núi. Một đêm
vào rừng săn thú, Mười Vũ đã bắn chết đội trưởng. Vụ án bị chìm vì Mười
Vũ khai bắn nhầm và vợ của đội trưởng làm đơn bãi nại. Chỉ đến khi Mười
Vũ đi B, mới lộ chuyện quan hệ giữa Mười Vũ và vợ người đội trưởng. Thì
ra Mười Vũ đã cố tình “giết phu đoạt phụ”, chứ không phải bắn nhầm như
đôi gian phu dâm phụ dàn dựng.
Sau hơn mười năm ở chiến trường, sau giải phóng Mười
Vũ được phong quân hàm đại tá ,làm giám đốc công an tỉnh, bản chất gian
tham độc ác vẫn nguyên vẹn.
Ông Năm nói:
- Mười Vũ đội trên đạp dưới, gian trá độc ác vô cùng,
không từ bất cứ thủ đoạn nào để triệt hạ ngay cả những người y gọi là
đồng chí. Tôi và chị Ba là nạn nhân của Mười Vũ. Bằng nghiệp vụ chuyên
môn và quyền hành trong tay, Mười Vũ dựng chuyện chúng tôi làm gián
điệp, được CIA cài lại chống phá cách mạng. Chúng tôi bị bắt giam mấy
năm trời, tra tấn dã man tưởng không sống nổi. May nhờ anh Tư đây giải
oan cho...
Tôi hỏi ông Tư:
- Hồi ấy anh Năm là thường vụ tỉnh ủy, mà cũng bị oan uổng như vậy hả chú?
- Ờ!
- Chả lẽ quá khứ của Mười Vũ không ai biết, và không ai dám nói sự thật để ông ta làm mưa làm gió như vậy?
Ông Tư cười buồn:
- Biết chớ ! Nói chớ! Nhưng bí thư tỉnh ủy bảo: “ Mười
Vũ nó là thằng tốt, các ông thành kiến với nó!” Cấp trên nữa cũng có
người bênh, nên không ai dám đụng tới!
Hết giờ giải lao, Chủ tọa phiên tòa đọc bản án ,và tuyên phạt tử hình Mười Vũ.
- Tôi oan! Tôi o.a.n!
Mười Vũ gào lên. Tiếng kêu khản đặc, khô khốc dội vào bầu không khí thâm u trong phòng xử án lúc xế chiều.
Tôi cảm thấy rùng mình. Hình như đó không phải là
tiếng kêu oan, mà chính là tiếng báo oán! Linh hồn người huyện đội
trưởng huyện Long Định, linh hồn người đội trưởng đội trị an và linh hồn
những người dân vô tội bị Mười Vũ lừa cướp vàng rồi giết giữa biển
khơi đang tụ tập về. Tôi bỗng nhớ một câu trong lá thư của thuyền nhân :
“Oan hồn những người chết dù ở đáy biển sâu cũng hiện về báo oán đòi nợ
máu!”
Phiên tòa ấy đã chìm vào dĩ vãng 30 năm rồi.
Mới đây chị H, và nhóm bạn đọc ở Vũng Tàu viết thư
cho tôi, trong thư đó có đọan: “ Trên một số trang mạng vừa qua đăng
đơn tố cáo cùa ông N..., cho rằng mình bị tù oan vỉ chống tham nhũng,
được nhiều độc giả tỏ thái độ đồng cảm. Thực ra ông N, từng là một sỹ
quan công an dưới quyền giám đốc Mười Vũ, và trong thời gian làm nhiệm
vụ “chống vượt biên” , ông ta đã gài bẫy nhiều người dân vô tội,
chiếm vàng bạc , đẩy họ vào tù tội. Hiện ông ta nhà cao cửa rộng, hai
con du học nước ngoài. Tài sản đó đều là mồ hôi nước mắt cùa những
người dân vô tội. Ông ta bị bắt đi tù chẳng qua là ác giả ác báo , nhưng
vẫn chưa trả hết nợ đâu, bây giờ ông ta mắc bệnh tâm thần”.
Mười Vũ bị thi hành án ngay sau phiên tòa sơ thẩm đồng
chung thẩm 30 năm trước. Ông N, thoát trong vụ án ấy nhưng sau này cũng
bị trùng phạt. Tội ác dù khéo ém nhẹm đến đâu, bao che cỡ nào rồi cũng
lòi ra. Không cần tìm kiếm đâu xa, mấy vụ vừa sảy ra đã chứng minh
điều đó: Những người nhân bản xét nghiệm máu ở bệnh viện Hoài Đức đâu có
ngờ bị moi ra từ những tờ giấy mỏng manh trong tập hồ sơ bệnh án
tuyệt mật? Ba công an Lạng Sơn gài bẫy hai cô gái điếm đến nhà nghỉ
làm tình, rồi trấn lột hai chỉ vàng và một triệu bạc của họ, chắc
nghĩ hai thân phận bọt béo ấy sẽ câm nín chẳng dám tố cáo mình! Và tám
ông quan chức lãnh đạo bốn công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên ở
thành phố Hồ Chí Minh chả ngờ ăn chia kín thế, được bao bọc kỹ thế mà
vẫn vỡ chuyện...
Trong sách “Minh Tâm bảo giám” có mấy câu thơ của người đời xưa:
Hành tàng hư thực tự gia tri
Họa phúc nhân do cánh vấn thùy?
Thiện ác đáo đầu chung hữu báo
Chỉ tranh lại tảo dữ lai trì!
Họa phúc nhân do cánh vấn thùy?
Thiện ác đáo đầu chung hữu báo
Chỉ tranh lại tảo dữ lai trì!
+ Tạm dịch:
Hư thực mình biết thì người biết
Phúc họa mình gây giấu được ai?
Thiện ác bao giờ cũng có báo
Chẳng sớm thỉ chầy sẽ đến thôi!
Phúc họa mình gây giấu được ai?
Thiện ác bao giờ cũng có báo
Chẳng sớm thỉ chầy sẽ đến thôi!
Đức Phật dạy: “ Chỉ cần không tạo cái duyên ác thì sẽ
được quả lành. Cho nên đoạn ác tu thiện mới chính là lối đi ngay, tránh
nghiệp chướng vậy!”
Theo yêu cầu của bạn đọc ở Vũng Tàu tôi kể lại phiên
tòa xét xử ông đại tá giám đốc công an (không lấy tên thật) và trích
đoạn lá thư của chị H, giúp bạn đọc suy ngẫm, ngoài ra không có mục đích
gì khác.