Cánh Cò

Trong khi Quốc tang của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chưa chấm dứt thì
người dân Hà Nội cảm thấy như có điều gì đó giống như một cuộc đảo chánh
của chế độ đối với biến cố tang lễ của ông. Trưa ngày 13 tháng 10 khi
xe chở linh cửu đại tướng chưa ra tới phi trường Nội Bài để lên chuyên
cơ mang số AVN103 về Quảng Trạch, Quảng Bình để cử hành nghi lễ chôn cất
thì công an Hà nội cùng dân phòng đi tới từng nhà người dân yêu cầu hạ
cờ tổ quốc xuống ngay lập tức mà không một lời giải thích.
Hành động kém cỏi đặt ra nhiều câu hỏi cho tới khi hàng trăm trang
mạng xã hội mang hình ảnh một công văn từ Cục Lễ tân của Bộ Ngoại giao
gửi cho UBND thành phố Hà Nội thì người theo dõi câu chuyện mới biết lý
do lột cờ một cách thô bạo này của công an Hà Nội: Đón ông Thủ tướng
Trung Quốc Lý Khắc Cường!
Nhiều người không vội vã tin vào bức tấm hình chụp lại của công văn
mặc dù nó đóng dấu khẩn, người thì cho rằng công văn giả, người thì cố
chờ thêm để có thể xác định là đúng hay sai...cho tới khi một công văn
khác xuất hiện trên Cổng Thông tin Chính phủ thì nội dung của công văn
do Cục Lễ tân đưa ra mới được kiểm chứng. Công văn này có nội dung như
sau:
Bộ Ngoại giao Cục Lễ tân Nhà nước.
Số 822 LT-LNĐN ngày 10 tháng 10/2013
Về việc: Đón doàn Thủ tướng Trung quốc Lý Khắc Cường thăm Việt Nam.
Kính gửi UBND Thành phố Hà Nội
Từ 13 tới 15 tháng 10/2013, Cục Lễ tân Nhà nước kiến nghị: vì thời gian đoàn đến sân bay quốc tế Nội Bài vào lúc 12 giờ 50 ngày Chù Nhật 13 tháng 10 /2013 (chỉ sau thời gian kết thúc lễ tang đại tướng Võ Nguyên Giáp 50 phút) để đảm bảo thực hiện đúng nghi lễ nhà nước trong việc đón tiếp các đoàn khách quốc tế cấp cao đề nghị UBND/TP Hà Nội chỉ đạo các cơ quan liên quan trên địa bàn Hà nội hạ cờ rủ trước 12 giờ 30 ngày 13 tháng 10/2013.
Cục trưởng Cao Chính Thiện.
Số 822 LT-LNĐN ngày 10 tháng 10/2013
Về việc: Đón doàn Thủ tướng Trung quốc Lý Khắc Cường thăm Việt Nam.
Kính gửi UBND Thành phố Hà Nội
Từ 13 tới 15 tháng 10/2013, Cục Lễ tân Nhà nước kiến nghị: vì thời gian đoàn đến sân bay quốc tế Nội Bài vào lúc 12 giờ 50 ngày Chù Nhật 13 tháng 10 /2013 (chỉ sau thời gian kết thúc lễ tang đại tướng Võ Nguyên Giáp 50 phút) để đảm bảo thực hiện đúng nghi lễ nhà nước trong việc đón tiếp các đoàn khách quốc tế cấp cao đề nghị UBND/TP Hà Nội chỉ đạo các cơ quan liên quan trên địa bàn Hà nội hạ cờ rủ trước 12 giờ 30 ngày 13 tháng 10/2013.
Cục trưởng Cao Chính Thiện.
Ngay sau đó, công văn trả lời của UBND thành phố Hà Nội trên Cổng Thông tin Chính phủ có nội dung:
UBND thành phố Hà Nội.
Số 5684/VP/VX về việc đón đoàn Thủ tướng Lý Khắc Cường thăm Việt Nam
Kính gửi sở Ngoại Vụ
UBND Thành phố Hà Nội đã nhận được công văn số 822 LT-LNĐN ngày 10 tháng 10/2013 của Cục Lễ tân Nhà nước Bộ Ngoại giao về việc đón đoàn Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cưởng thăm Việt Nam trong đó có nội dung đề nghị các cơ quan chỉ đạo có liên quan trên địa bàn Hà Nội hạ cờ rủ trước 12 giờ 30 ngày 13 tháng 10/2013 (Xin gửi bản chụp kèm theo)
Về việc này đồng chí Nguyễn Thị Bích Ngọc, Phó chủ tịch UBND thành phố HN có ý kiến chỉ đạo như sau:
Giao Sở Ngọai vụ hướng dẫn các cơ quan đơn vị có liên quan thực hiện theo quy định.
Người ký: ông Đỗ Đình Hồng, Phó chánh văn phòng.
Số 5684/VP/VX về việc đón đoàn Thủ tướng Lý Khắc Cường thăm Việt Nam
Kính gửi sở Ngoại Vụ
UBND Thành phố Hà Nội đã nhận được công văn số 822 LT-LNĐN ngày 10 tháng 10/2013 của Cục Lễ tân Nhà nước Bộ Ngoại giao về việc đón đoàn Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cưởng thăm Việt Nam trong đó có nội dung đề nghị các cơ quan chỉ đạo có liên quan trên địa bàn Hà Nội hạ cờ rủ trước 12 giờ 30 ngày 13 tháng 10/2013 (Xin gửi bản chụp kèm theo)
Về việc này đồng chí Nguyễn Thị Bích Ngọc, Phó chủ tịch UBND thành phố HN có ý kiến chỉ đạo như sau:
Giao Sở Ngọai vụ hướng dẫn các cơ quan đơn vị có liên quan thực hiện theo quy định.
Người ký: ông Đỗ Đình Hồng, Phó chánh văn phòng.
Câu chuyện hạ cờ rủ như chúng ta thấy là có thật và lý do chính là
chuyến đi của ông Lý Khắc Cường tới Việt Nam. Tuy nhiên có mấy việc cho
thấy ngoại giao của nước ta chưa thoát được vòng kim cô từ phương Bắc
khiến mọi cử động, tuyên bố, hay xử sự ngay trong nước nếu dính líu tới
yếu tố Trung Quốc đều như gà mắc thóc, không đủ sáng suốt của một Bộ
mang tên là Ngoại giao, bộ phận quan trọng bậc nhất của một quốc gia chỉ
sau Bộ Quốc phòng trong thời chiến.
Rõ ràng là chuyến công du Việt Nam của ông Lý Khắc Cường đã được lên
lịch trước đó từ lâu, trước khi đại tướng qua đời và trước khi Bộ chính
trị quyết định ngày treo cờ rủ tưởng nhớ đại tướng. Lịch đưa ra khít
khao với lúc ông Lý hạ cánh đến nỗi Cục Lễ tân tới giờ chót mới phát
hiện ra và gửi công văn kêu cứu với UBND thành phố. Đây là một việc khó
thể chấp nhận trong thời đại mà mọi sự có thể tính trước từng phút trong
mọi nghi thức.
Bộ Ngoại giao sơ sót hay Bộ Chính trị chủ quan? và khả năng làm rối
này là vô tình hay có chủ đích? Khó mà biện luận hay suy đoán khi cuộc
đời của vị danh tướng đang nằm đó vẫn dính chặt tới nhiều câu hỏi mà qua
nhiều đời Bộ chính trị vẫn chưa chịu trả lời.
Thêm nữa, buổi sáng đưa đám tang, VTV không trực tiếp truyền hình như
đã được chỉ thị của Ban tổ chức lễ tang, và buổi chiều hôm ấy sau khi
cờ rủ được kéo lên thì VTV tiếp tục đưa tin, truyền hình cho dân chúng.
Phải chăng trong khoảng thời gian im lặng này VTV đang chờ một cú phôn
cho phép nào đó khi ông Lý Khắc Cường đã được xe chở về dinh Thủ tướng
ngang qua Quảng trường Ba Đình nơi mà ông Cường sẽ không cảm thấy khó
chịu vì lá cờ không còn rủ nữa?
Những nghi vấn ấy không kết luận điều gì ngoài sự sợ hãi của cả một
hệ thống từ trung ương tới địa phương. Sợ hãi một cách khó hiểu và làm
tăng "uy tín" về sự độc đoán, ức hiếp mà Trung Quốc luôn áp đặt lên
người anh em Việt Nam. Thủ tướng Lý Khắc Cướng chưa chắc đã biết gì về
ngày giờ tang lễ để mà hạnh họe nếu ông ta có tư cách của một bà hàng
xén. Ngoại giao vốn lấy chữ sợ làm gốc nên thấy đâu cũng đầy những sai
lầm có thể khiến nước bạn phật lòng.
Giống như nhà đang có tang, khách phương xa tới thăm thay vì hướng
dẫn người ta vào đốt một nén nhang thì lại la hét người nhà cuống quýt
dọn dẹp, phi tang những hình ảnh đau buồn của đám tang ấy.
Ngay cả khi Trung Quốc không có một lời chia buồn nào đối với Việt Nam thì cũng không nên lấy làm sợ hãi. Bộ Ngoại Giao nên lấy đó làm kim chỉ nam khi đối phó với một nước lớn nhưng tâm tính quá nhỏ để có cung cách hành xử của một kẻ tiểu nhân.
Ngay cả khi Trung Quốc không có một lời chia buồn nào đối với Việt Nam thì cũng không nên lấy làm sợ hãi. Bộ Ngoại Giao nên lấy đó làm kim chỉ nam khi đối phó với một nước lớn nhưng tâm tính quá nhỏ để có cung cách hành xử của một kẻ tiểu nhân.
Liệu kẻ tiểu nhân ấy khi đưa ra đề nghị thành lập những Viện Khổng Tử
tại Hà Nội thì phía sau nó có gì mà người Việt cần phải cảnh giác?
Nhanh với người ngoài đến nỗi bất kể sự phán xét của nhân dân đang
khóc lóc tiễn đưa đại tướng cho thấy phần nào bức tranh kém cỏi của Bộ
ngoại giao trong cách ứng xử được gọi là Lễ tân ấy.
Chữ Lễ phải bắt đầu bằng sự kính trọng người chết chứ không phải chỉ
kéo nhanh chiếc màng tang chế che đậy một nghi lễ ngoại giao mà không
nói cũng biết đầy những ranh ma quỷ quái.
. . . . . .
Bỏ chuyện cờ rủ, quay lại một chút với lễ tang.
. . . . . .
Bỏ chuyện cờ rủ, quay lại một chút với lễ tang.
Một người quen khi đọc bài cảm tạ của anh Võ Điện Biên đã tự viết lại
theo cách của ông. Mình nghĩ, đây cũng là chia sẻ của người dân trước
những gì đang diễn ra trên chính quê hương Quảng Bình của tác giả, nếu
ông là Võ thiếu gia thì bài cám ơn sẽ như thế này:
-Kính thưa quý bậc trưởng thượng khắp nơi đang hướng về linh cửu Đại tướng.
-Kính thưa các bậc đồng chí, đồng đội đã và đang hướng về Đại tướng.
-Kính thưa quý vị lãnh đạo chính phủ, quý bậc lão thành cách mạng đã
cùng đồng cam cộng khổ với Đại tướng trong gần một thế kỷ qua.
Hôm nay chúng tôi xin đại diện gia đình Đại tướng Võ Nguyên Giáp,
kính cúi đầu trước quý vị, cám ơn sự thương tiếc, đau lòng qua việc ra
đi của Đại tướng. Gia đình chúng tôi tin rằng Đại tướng đang cùng với
đồng chí, đồng đội của ông ngồi lắng nghe gia đình chúng tôi than khóc,
trong khi đáng ra chúng tôi phải vui mừng vì thân xác Đại tướng đã tan
vào miên viễn, chỉ còn lại một linh hồn trong veo như những ngày đầu
tiên cùng cả nước tiến vào vùng rừng núi Điện Biên.
Đại tướng đã thực sự thoát ra khỏi những gì mà cuộc đời một danh
tướng bị ràng buộc. Đại tướng của gia đình chúng tôi và nhiều người nữa
chưa bao giờ mất sự tự hào mà ông dành được trong suốt cuộc đời của ông.
Đại tướng và gia đình chúng tôi cùng chia sẻ với nhau những vinh
quang cũng như buồn bã, nhất là trong hơn 1.500 ngày ông chiến đấu một
mình với thần chết nhưng không bao giờ đầu hàng như ông từng chiến đấu
cho chính số phận của dân tộc và của riêng ông. Ông ra đi thanh thản và
những người chung quanh ông chứng kiến sự thanh thản ấy vào lúc 18 giờ
09 phút ngày 4 tháng 10 năm 2013.
Đại tướng Võ Nguyên của gia đình chúng tôi và của nhiều người đã được
lịch sử ghi chép, và ông sẽ tiếp tục được ghi chép những chương về sau.
Những gì còn thiếu, còn mơ hồ sẽ được viết lại về một quãng thời gian
dài ông vắng mặt trong từng bước chân lịch sử của đất nước và con người
chung quanh ông.
Đại tướng của chúng tôi và của nhiều người sẽ vô cùng biết ơn nếu
ngay trong giờ phút cuối cùng này đừng ai nhắc gì tới những chiến công
của riêng ông, mà hãy tiễn đưa ông như một đồng chí thật sự, một người
bạn chân thành và một người thầy đơn sơ như ông đã từng.
Cuối cùng của bài cảm tạ hôm nay, chúng tôi xin đại diện gia đình cúi
đầu trước tất cả quý vị có mặt tại đây và khắp nơi đang nhìn vào buổi
lễ này. Xin được cám ơn từng nén nhang đơn sơ, cám ơn từng tiếng khóc
ngập ngừng hay tiếng thờ dài não nuột của mọi người khắp nơi đang hướng
về Hà Nội, tất cả đã cùng cộng hưởng giúp cho gia đình chúng tôi một
niềm an ủi lớn lao bù đắp lại quãng thời gian dài, rất dài xót xa chờ
đợi sự ra đi êm ái của ông.
Xin kính lạy.