Thứ Ba, ngày 23 tháng 12 năm 2014

Mạng người không bằng quả bóng!

Viết Từ Sài Gòn
Mấy ngày qua, thông tin về những người bị mắc kẹt trong hầm nước ở công trình thủy điện Đạ Dâng, Lâm Đồng luôn là mối quan tâm hàng đầu của rất nhiều độc giả, trong đó, báo giới trong nước cũng bày tỏ sự quan tâm của họ bằng các thông tin cập nhật liên tục, chi tiết. Và, cơ quan lãnh đạo Lâm Đồng cũng bày tỏ sự quan tâm của họ bằng cách viết thư động viên (thông qua ống dẫn oxy vào hầm, như vậy, thư quí hơn oxy, nếu thư mắc kẹt nửa chừng, oxy không vào được thì vẫn có thư lãnh đạo gửi trước khi chết ngạt!)! Cuối cùng, sau bốn ngày chịu đựng ngột ngạt, đối diện với cái chết, mười hai công nhân cũng được cứu. Sau đó, họ được hỗ trợ 10 triệu đồng mỗi người. Chuyện nghe cứ như đùa!

Sở dĩ nói chuyện nghe cứ như đùa vì chúng ta đang sống trong một đất nước mà theo lời bà phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan là “dân chủ gấp trăm lần các nước tư bản”, lẽ nào lại đối xử với con người tệ hại đến mức như vậy?
Nói là đối xử với con người quá tệ hại, cũng không dám so sánh với Chi Lê, một đất nước tư bản, chỉ dân chủ bằng 1% Việt Nam thôi (theo lời bà Doan). Nhưng họ đã làm gì với những công nhân hầm mỏ của họ? Đích thân Tổng thống của họ đã đến hiện trường để đôn đốc cứu sống những công nhân đang mắc kẹt trong hầm, họ đã vận dụng mọi phương tiện có được để cứu các công nhân và họ chấp nhận để mọi đài truyền hình trên thế giới đến hiện trường để tường thuật cuộc cứu hộ của họ.
Vì sao 1% dân chủ này lại để truyền hình các nước đến tường thuật cứu hộ? Vì chỉ với 1% dân chủ so với Việt Nam nhưng họ lại dám công khai thông tin, điều này không những có lợi cho vấn đề truyền thông quốc tế mà có lợi cho cả những người bị nạn đang nằm dưới hầm, bởi chính truyền thông sẽ mang hình ảnh cũng như thông tin về vụ sụp hầm đến mọi nơi, và cũng thông qua truyền thông, những cơ quan cứu hộ thuộc loại xuất sắc cùng với công nghệ tiên tiến nhất của họ sẽ tìm đến để hỗ trợ cứu hộ nếu xét thấy cần. Đó là những gì cần có đối với mạng người.
Nhưng, ở Việt Nam thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác, sau hàng loạt kiểu thử nghiệm từ mũi khoan này cho đến mũi khoan khác vẫn chưa thấy gì, đến khi bộ đội công binh vào cuộc, đào bằng thuỗng, xẻng, cuốc và còng lưng đào, cuối cùng, họ cứu được những người trong hầm. Trước đó mấy giờ đồng hồ, cơ quan tỉnh Lâm Đồng còn đưa ra lời hứa sẽ khoan ít nhất ba ngày nữa mới cứu được các nạn nhân và gửi thư động viên họ cố sống mà chờ đợi. Và cũng đương nhiên, không có đài truyền hình nước ngoài nào đến đây tác nghiệp, truyền hình trực tiếp cuộc cứu hộ. Vì làm như vậy, lỡ không cứu được thì biết ăn nói làm sao?!
Thế mới biết các phương tiện công nghiệp, các công nghệ khi tham gia cứu người không bằng cái cuốc, cái xẻng của nông dân, hèn gì xứ sở này việc gì nổi trội cũng do nông dân làm, từ chiếc máy bay tự chế, cho đến xe hơi tự chế, xe tăng… đều do nông dân làm. Không lý giải được, xứ sở này vốn vậy, công nghệ ở nước người có thể chấp vài chục lần người lao động, thậm chí chấp vài trăm lần tay không, nhưng khi về đến Việt Nam, nó chào thua bàn tay lao động. Có lẽ vì thế mà Việt Nam có huân chương lao động từ hạng Một đến hạng Ba cũng không chừng!
Và khi được cứu ra khỏi hầm ngập nước, cái điều làm người ta ngạc nhiên nhất là những người bị nạn cho biết họ đã sống được nhờ vào lá thư của chủ tịch tỉnh Lâm Đồng, nhờ sự động viên của ông ta mà họ tin là mình sống, mình được cứu… Và sau cùng, tập thể 12 người được lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng và huyện Lạc Dương đến ‘thăm hỏi’ và ‘động viên’ bằng gói tiền ‘hỗ trợ’ mười triệu đồng mỗi người. Một con số khá ấn tượng để tưởng thưởng cho những lao động đã dũng cảm vượt qua cái chết, tránh mang lại tai tiếng cho lãnh đạo Cộng sản Việt Nam. Bởi nếu như mười hai người này chết, chắc chắn bộ sậu lãnh đạo sẽ mang tai tiếng nhiều thứ, trong đó lộ ra hàng loạt mắc xích tham ô, rút ruột công trình.
Và cũng có một điều dễ nhận thấy là bà bộ trưởng y tế Kim Tiến không bỏ lỡ cơ hội này, đến đôn đốc cấp cứu và tiếp tế sữa, đạm trong lúc hàng chục sinh mạng trẻ em tử vong do tiêm nhầm thuốc thì bà không hề lên tiếng, thế mới gọi là dân chủ, tiến bộ!
Nhưng, đáng buồn cười nhất vẫn là ở xứ 100% dân chủ này, mức độ tiến bộ còn đáng sợ hơn nhiều, một cầu thủ sút vào lưới trong trận cầu khu vực ít nhất cũng được thưởng vài trăm triệu đồng, may mắn thì tiền tỉ. Như vậy, nếu so sánh những mạng sống vừa thoát khỏi hầm ở Đạ Dâng với một quả bóng sút vào lưới, những mạng sống kia còn lâu mới kịp quả bóng, nếu không nói là bằng 1% của quả bóng.
Đó lại là một chuyện hay khác, một tỉ lệ rất tương ứng, các nước tư bản chỉ dân chủ bằng 1% Việt Nam và mạng người ở Việt Nam lại bằng 1% trái bóng sút vào lưới! Còn gì buồn cười, khôi hài và đáng phỉ nhổ hơn cái chính thể này?!
Và, phải nói rằng số tiền mà nhà cầm quyền Việt Nam (dù ở cấp nào chăng nữa) đã trao cho những người vừa thoát nạn là một số tiền không sòng phẵng, sự sống của họ không đơn giản là được cứu sống mà đó là sự sống đã cứu cho bộ mặt của chính thể, sự sống cứu nguy một phen bẽ mặt của một nhà cầm quyền vốn dĩ xem thường người lao động, không quan tâm đến chế độ của người lao động, bòn rút, tham nhũng, đầu cơ chức quyền… Tất cả những thứ ấy sẽ bị đánh xoáy, phanh phui thêm một lần nữa nếu như những người lao động chết trong hầm.
Mười triệu đồng cho một mạng người sống sót và che đậy chế độ, một mức giá thật đặt biệt!

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"