
Một đoàn tàu vừa xuất xưởng tại một nhà máy đóng tàu ở thành phố Leningrad để chào mừng lễ kỷ niệm 55 năm ngày “Cách mạng Tháng Mười”, được đặt tên là “Đoàn tàu xã hội chủ nghĩa”.
Trong các vị khách danh dự người ta thấy, ngoài các bậc khả kính như
Tổng công trình sư Marx, Nhà thiết kế công nghệ Lenin, Kỹ sư thi công
Stalin, còn có các đồng chí công nhân thuộc xí nghiệp đóng tàu và đông
đảo nhân dân lao động.
Đồng chí Giám đốc Sở Giao thông thành phố Leningrad phát một bài diễn
văn quan trọng tuyên bố về ý nghĩa đoàn tàu và một dàn kèn đồng dóng
lên “Bài ca chiến thắng”, người ta phát lệnh để đoàn tàu khởi hành.
Sau khi máy khởi động một lúc lâu, thì còi tàu bỗng rú lên rộn rã một
hồi, rồi lại rú lên một hồi nữa, rồi … đứng ỳ ra đấy. Cả đoàn tàu xôn
xao. Thảo luận và thảo luận.
Cuối cùng một hành khách lên tiếng “Xin đề nghị đồng chí Tổng công
trình sư kiểm tra đoàn tàu”. Tổng công trình sư Marx xem xét rất kỹ càng
rồi tuyên bố: “Thưa các đồng chí! Đoàn tàu được chế tạo theo đúng những
nguyên lý của tôi. Còn vì sao nó không chạy thì quả thực tôi chưa phát
hiện ra. Đề nghị thử lại xem ra sao”.
Đoàn tàu khởi động lại lần nữa. Còi tàu lại rú lên, và đoàn tàu lại
đứng ỳ ở vị trí ban đầu. Quần chúng lại xôn xao bàn tán. Sau đó tất cả
quần chúng quyết định mời nhà thiết kế công nghệ, đồng chí Lenin giúp
kiểm tra xem sao”
Nhà thiết kế Lenin lại xuống tàu, xem xét máy móc một hồi, rồi tuyên
bố: “Thưa các đồng chí. Đoàn tàu được thiết kế theo đúng nguyên lý của
Marx, và hơn nữa, rất đúng phương án công nghệ của tôi. Còn vì sao nó
không chạy, thì tôi không thể nào hiểu nổi. Thôi, ta thử lại một lần nữa
xem sao”. Đoàn tàu lại nổ máy, còi tàu lại rú lên, và đoàn tàu lại đứng
ỳ ra đấy. Cả đoàn tàu lại xôn xao thảo luận và đề nghị đồng chí Kỹ sư
thi công Stalin kiểm tra xem sao.
Kỹ sư thi công Stalin xem xét một hồi, rồi tuyên bố: “Đoàn tàu được
chế tạo theo đúng nguyên lý của Marx, và hơn nữa, rất đúng phương án
công nghệ của Lenin và hoàn toàn không sai với phương án thi công của
tôi, còn vì sao nó không chạy, thì ta phải tìm hiểu thêm. Tôi đề nghị nổ
máy lại một lần nữa”. Nếu đoàn tàu vẫn không chạy, thì tôi đề nghị các
đồng chí công nhân kiểm tra giúp xem máy móc có trục trặc gì không.
Đoàn tàu lại nổ máy, còi tàu lại rú lên mấy hồi, và đoàn tàu lại đứng ỳ ra đấy.
Một đồng chí công nhân già vác cây búa rõ to xuống tàu gõ gõ, đập đập
một hồi, hết đầu tàu lại đến bánh xe. Cuối cùng đồng chí công nhân cười
váng, thét to: “Tôi tìm ra lý do rồi”. Cả đoàn tàu mừng rỡ. Cả ba đồng
chí Marx, Lenin, Stalin và toàn bộ quần chúng trên đoàn tàu đồng thanh
lên tiếng đề nghị đồng chí công nhân phát biểu ý kiến. Đồng chí công
nhân nhún vai, rồi cất cao giọng:
“Thưa các đồng chí, đoàn tàu được thiết kế theo đúng các nguyên lý
của Marx, theo đúng phương án công nghệ của Lenin và hoàn toàn tôn trọng
phương án thi công của Stalin, nhưng chỉ sai mỗi một chỗ…”
Cả đòan tàu reo lên hối thúc… “Sao…Sao …”. Rồi tất cả nín thở chờ
đồng chí công nhân phát biểu ý kiến tiếp tục. Và đồng chí công nhân hạ
giọng:
“Nhưng, thưa các đồng chí …”. Cả đoàn tầu im phăng phắc … hồi hộp.
Đồng chí công nhân lại nhún vai, thở dài, và lần này hạ giọng thấp hơn,
có vẻ gì đó rất nghiêm trang:
“Nhưng, … các đồng chí ạ. Lỗi là tại hệ thống cung cấp năng lượng …
Đáng lẽ các đường dẫn năng lượng phải cung cấp cho bánh xe … để bánh xe
chạy, thì thật buồn, … thật buồn các đồng chí ạ…”
Cả đoàn tầu vẫn im phăng phắc. Có người thét to: “Nói toạc ra đi, còn ạ với ậm cái gì mãi thế!”
Đồng chí công nhân nín thở, lấy hơi:
“Nhưng khó nói lắm”
Một giọng đáp lại:
“Thôi đừng có sợ. Năm nay là 1972 của Tổng bí thư Brezhnev rồi, chứ
không phải là 1952 của Stalin nữa. Đảng cho tự do tư tưởng mà”
Đồng chí công nhân lấy lại bình tĩnh:
“Đáng lẽ …”
“Đáng lẽ…Ư hừ…”
“Đáng lẽ … Ư hừ… Khó nói quá… Đáng lẽ phải truyền năng lượng vào bánh
xe cho tàu nó chạy, thì … thì… các bố lại dồn hết cho cái …”
“Cái gì… Ấm ư mãi thế!”
Nhìn quanh lấm lét… rồi lão đồng chí công nhân mới cất tiếng chậm rãi:
“Ư hừ… Mẹ nó… (lão đồng chí công nhân buột mồm chửi thề) … Dồn hết
năng lượng cho cái còi… Ư hừ… Thế là cái còi cứ rú lên, còn đoàn tầu cứ
đứng ỳ ra đấy. chứ còn …… chứ còn … cái mẹ gì nữa”
Cả đoàn tầu đồng thanh ồ một tiếng thở phào nhẹ nhõm:
“À thì ra chỉ tại… chỉ tại… dồn hết sức cho cái còi …” ;))
(st)
_________________________
Thành tích thì ông oang oang, sai lầm thì câm như hến
Mấy hôm nay, truyền thông nhà nước thi nhau nói “được nhân dân thừa
nhận”, mà trên TV tôi thấy toàn “nhân dân” đảng viên nói về sửa đổi HP,
phê phán một số người “lợi dụng” vụ sửa đổi này để chống đảng, chế độ.
Phát biểu của các ông GS TSKH (chủ yếu là TS Mác – Lê) được chiếu đi
chiếu lại trên TV, kể lể công lao trời biển của đảng. Nào có ai nói đảng
vô công đâu? Có ai nói đảng không phải là lịch sử đâu mà các vị cứ ca
nhạc mãi? Đảng có công:
Công làm CMT8, OK; công đuổi Nhật, đánh Pháp, OK; công đánh Mỹ, OK; công đánh Pôn Pốt, OK.
Thế còn sai lầm (đúng ra là tội) thì các cha im re:
Ai làm dân điêu đứng, hàng ngàn người chết oan trong cải cách ruộng đất?
Ai đánh nhân văn giai phẩm, để đến nỗi cả một thế hệ những nười tài hoa của đất nước bị vùi dập một cách oan uổng?
Ai triệt phá đền chùa miếu mạo, mà ngay đến cả bom đạn của Pháp cũng chừa ra?
Ai bịt miệng ca trù để mấy chục năm sau các nhà văn hoá, khoa học mới ươm cấy trở lại để được LHP công nhận là di sản VH TG?
Ai triệt tiêu đường sống của nông dân khi ông Kim Ngọc tìm lối thoát cho nông dân thì bị thôi chức?
Ai làm cải tạo tư sản sau năm 1954 để giới doanh nhân non trẻ của miền Bắc không còn đường sống?
Ai tiến hành cải tạo tư sản 2 lần ở miền làm làm tiêu tan các tầng lớp doanh nhân?
Ai làm cho hàng triệu người VN phải bỏ nước ra đi, dù phải vượt biển hàng ngàn dặm?
Ai làm cho 70% việc khiếu kiện kéo dài là do thu hồi đất?
Ai bây giờ là “một bộ phận không nhỏ” đang hàng ngày hàng giờ đục khoét tiền bạc của nhân dân?
Ai chia biên giới ...? ai chia biển đaỏ ....?
Ai để cho sau khi thống nhất gần 40 năm rồi mà dân tộc VN vẫn còn chia rẽ, chưa hoà giải được?
...