Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

Nhân quyền hay mơ mộng (phần tiếp)

MartianMobile
Trong khi ông Tiến Sĩ Người Mỹ gốc Việt Nguyễn Quốc Quân thì vẫn bị tạm giam 4 tháng ở Việt Nam và blogger Ðiếu Cày thì được hân hạnh được "nhớ đến" trong ngày Quốc Tế Tự Do Báo Chí của ông Obama thì ông Trần Quang Thành (GuangCheng Chen) được may mắn hơn. Không biết ông Thành chỉ vì không phải là người của nước nhược tiểu Việt Nam hay ông ta là người của nước "lạ" Trung Quốc nên nước Mỹ trọng vọng hơn, hôm qua ông Thành đã rời bệnh viện hay nơi "tạm giam" ở Bắc Kinh qua Mỹ đi "du học."

Ông Thành là có lẽ là một người đặc biệt rất nổi bật trên thế giới về nhân quyền. Bị mù nhưng vẫn tự học để trở thành luật sư giúp đỡ những người phụ nữ nông dân lên án chính phủ ở Shandong có những hành vi dã man, thiếu công lý khi áp dụng chính sách "một con" của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Ông ta bị liên tiếp tù đầy và giam lỏng tại nhà trong liên tiếp hơn 7 năm mà chính quyền Obama và ngoại trưởng Clinton thường xuyên lên tiếng trong những năm trước đây. Nhưng sự có mặt của ông ta tại Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Bắc Kinh lại làm cho chính quyền Obama lúng túng với lãnh đạo Trung Quốc. Thay vì lấy cơ hội này và đặt nó vào trọng tâm của chính sách về ngoại giao của Obama, thì họ làm mất cơ hội để đối thủ của họ trong mùa tranh cử năm nay là Mitt Romney nhanh chóng kêu gọi chính quyền Obama "dùng mọi biện pháp để bảo vệ Trần." Đáng lẽ họ dùng nó để nêu cao chính sánh dân chủ, tự do, và nhân quyền của Mỹ thì họ lại bị thụt lùi "the down low." Chẳng khác nào Washington miệng vẫn nói về nhân quyền nhưng khi phải đối đầu với nó thì chính quyền Obama đâm ra lúng túng không biết đối xử ra sao. Nhưng sự "ngu ngốt may mắn" (dumb luck) cuối cùng của nhân viên ngoại giao Mỹ cũng đã xong và ổn thỏa. Nhưng thực ra có lẽ cũng nằm trong ván bài tháu cáy của Trung Quốc trong phút cuối là đẩy Trần Quang Thành ra khỏi nước và làm vô hiệu hóa tiếng nói của Thành và các cảm tình viên về nhân quyền.
Mọi năm có khoảng 22,000 sinh viên Trung Quốc qua du học Hoa Kỳ nhung không ai nổi đình nổi đám bằng ông Trần Quang Thành hôm qua. Rời Trung Quốc chỉ biết trước gần hai tiếng, được đưa cấp tốc từ bệnh viện, được đẩy bằng xe lăn, từ thang máy, qua lối vô máy bay, tại phi trường quốc tế Bắc Kinh hôm Thứ Bảy, lên thẳng máy bay đi Mỹ, chấm dứt gần một tháng giằng co giữa Washington và Bắc Kinh. Ông Thành và gia đình gồm vợ và hai con lên chuyến bay United Airlines 88. Giấy tờ hộ chiếu thì giao cho viên chức Hoa Kỳ tại phi trường. Nhìn vào thì ai cũng nghĩ là vấn đề này đã xong nhưng thực tế khác hẳn. Ai là người thua thiệt trong vấn đề ngày. Nhà nước và Đảng Cộng Sản Trung Quốc thì mất mặt, chính phủ Mỹ thì thất bại vì lúng túng, ông Trần Quang Thành lúc này thì coi như thắng nhưng đường trường thì ông ta thua thấy rõ. Không ai biết là ông ta liệu có được trở về Trung Quốc để thăm người mẹ cô độc hơn 80 tuổi nữa hay không chứ đừng nói chuyện là ông ta liệu có trở lại sinh sống trên quê hương của ông ta nữa? Chưa kể chỉ vì hành động của ông, bao nhiêu họ hàng của ông ông bị chính quyền địa phương truy tố về tội "giết người" vớ vẩn nào đó để răn đe quần chúng.
Ai là người thua thiệt nhiều nhất? Có lẽ nhân quyền là kẻ thua thiệt nhất. Người dân Mỹ hiểu biết nhiều nhất về nhân quyền. Biết bao nhiêu người Mỹ trước khi đến đây đã bị đàn áp về chính trị, tôn giáo, chủng tộc tại quê hương nhà. Quyền tối thiểu của họ đã bị va chạm mãnh mẽ, nhân quyền là mồ hôi, nước mắt và máu của họ đã phải hy sinh. Nhưng nhân quyền đã bị sói mòn, ăn cắp, lợi dụng bởi các chính trị gia của hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa chỉ vì mang nợ nhiều quá, họ trở nên lệ thuộc vào kẻ cho vay Trung Quốc và dùng nhân quyền để bao vây Trung Quốc. Họ dùng ông Trần cũng như Ðiếu Cày để trả giá cho những chi tiêu của họ hay những bàn cờ "có qua có lại" (Quid pro quo) trong ván cờ chính trị, quân sự hay ngoại giao. Ngày nào con cờ Trần Quang Thành, Nguyễn Quốc Quân hay Ðiếu Cày còn có giá thì sẽ có những cuộc trả giá về "nhân quyền."
Nước Mỹ có quá nhiều luật sư chả lẽ họ lại cần thêm một luật sư Trần Quang Thành. Nguời Mỹ muốn dùng họ Trần để thăm dò ảnh hưởng của Bộ Chính Trị Trung Ương đảng Cộng Sản Trung Quốc. Việt Nam và Trung Quốc không dễ gì sụp đổ do các yếu tố bên ngoài hay đảo lộn bởi các hành động quân sự nhưng Việt Nam, Trung Quốc có thể sụp đổ vì các rạn nứt bên trong như Xô Viết. Xô Viết sụp đổ không phải vì Hoa Kỳ xâm lăng mà xụp đổ vì Gorbachev. Trung Quốc có thể sụp đổ vì các rạn nứt của các nhân vật trong Bộ Chính Trị. Lich sử của Trung Quốc cho thấy nước này nhiều lần tan rã trong quá khứ vì các lãnh tụ chia rẽ. Trong trường hợp Trần Quang Thành đã tạo ra tầng lớp dân chúng vô sản đứng lên chống lại chính quyền Cộng Sản tại địa phương tạo ra tình trạng phản cảm đối với chính quyền trung ương. Liệu nó cáo bị ảnh hưởng xấu rộng trong quần chúng cả nước, người Mỹ đang quan sát và học hỏi điều này.
Nhưng một điều chắc chắn là hôm qua, Thứ Bảy ngày 19 tháng 5 2012, khi ông Trần Quang Thành đặt chân tới nước Mỹ thì nhiệm vụ về nhân quyền của ông ta đã xong. Con cờ Trần Quang Thành không còn ảnh hưởng nhiều đến nhân quyền tại Trung Quốc nữa ngoại trừ sự may mắn và tài giỏi của ông ta sau này vì chính quyền Trung Quốc rất mánh khóe. Ông Wu'er Kaixi, một lãnh tụ trong cuộc biểu tình tại Tiananmen Square (tháng Tư, 1989) đã không vào được Tòa Đại Sứ Trung Quốc tại Washington để về Trung Quốc hôm thứ Sáu tuần trước sau khi bố mẹ ông ta đã bị từ chối rời Trung Quốc sang Hoa Kỳ để thăm Wu.
Cho dù Trung Quốc thành công là một quốc gia có sức mạnh về kinh tế và quân sự hiện nay nhưng một điều chắc chắn chúng ta biết rõ là Trung Quốc không phải là một quốc gia "lớn" "khi công dân Trung Quốc phải lánh nạn tại Hoa Kỳ để được đảm bào về an ninh và nhân quyền. Là một công dân Trung Quốc, tôi rất lấy làm buồn cho đất nước này và cho chính bản thân tôi" theo lời nói của luật sư Liao Rui, sống ở phía tây nam vùng Sichuan than thở.
MartianMobile

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"