Nguyen Quang Quy
- Một học sinh mười sáu tuổi, Đào Nguyên Anh, cháu nội Phó Giáo sư Đào
Công Tiến (người đã có các bài viết về dân chủ). Nguyên Anh đã được
những người biểu tình khác chăm sóc, rửa mắt bằng những chai nước uống
mang theo. Sau đó em đã bị công an bắt đi khiến gia đình phải đi tìm để
bảo lãnh.
Lúc trở về nhà, cậu học trò mười sáu tuổi đã viết một status ngắn gọn
nhưng cũng đủ để nói lên tất cả những gì cậu đã suy nghĩ và gởi gắm cho
mọi người:
Nghe tiếng mẹ khóc, con thấy mình khốn nạn quá, con cũng
trách mình không ở bên mẹ nhiều hơn, không làm mẹ vui hơn, trước
mẹ con yếu đuối và bé nhỏ.
Giờ con đã hiểu cảm giác đó, cảm giác của A Lầu bị bắt
rồi bị đánh. Con hiểu cảm giác của anh Trương Minh Tam, của bác
Điếu Cày, và những người đã sẵn sàng hy sinh.
Chúa ơi, quá nhiều thứ vì mong muốn!
Ngày hôm nay, con thấy họ lôi đồng bào ra, 10 người đánh một, con thành người Việt Nam.
Ngày hôm nay, con thấy nước mắt mẹ chảy và lòng gia đình bạn bè con lo, cũng thành kẻ có tội.
Ngày hôm nay, con thấy những gương mặt đau đớn, và vẻ mặt hả
hê của đầy tớ nhân dân, và tiếng xúc phạm danh dự nhân phẩm
của các anh trị an, con thành người Việt Nam.
Con tự hào biết bao, và cũng đớn đau biết bao khi biết cái
giá con phải trả không chỉ là mạng sống và tương lai con, mà
còn là trái tim mẹ và gia đình.
Một bên con bất hiếu không chăm lo cho mẹ được hết, một bên
con khao khát hòa chung với ước ao của dân tộc, lạy Chúa, là
chúng con được nhìn nhau cười vui, quên đi những cú đánh căm hận
đó.
Sáng danh Chúa, những lúc bần cùng, là lúc tỏ mọi sự, con,
một thân phận yếu hèn hòa chung vào bản hòa ca của đời này,
cho những gì đáng để tin và đáng để hy sinh, có phải đó là hy
sinh?
Con đang cố gắng đánh đổi, vì một xã hội yên ấm hơn, con
cũng nghĩ tới mọi người gia đình, bạn bè anh chị em, mà cũng
như con đang mất tất cả.
Con đã không đổ một giọt nước mắt trước những cây gậy,
trước những người vô cảm sẵn sàng làm đủ thứ, nhưng con sẽ đau
khổ vì những gì con phải trả giá”.