Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Hết trẻ em khóc lãnh tụ, đến trẻ em khóc đại tướng?

Hoiàng Ngọc Tuấn
Mấy tuần trước, đọc báo trên internet, tôi tình cờ thấy bản tin “Hàng trăm trẻ em khóc trước bàn thờ Đại tướng tại Bình Dương” kèm 12 tấm hình.
Trong số 12 tấm hình đó, có 5 tấm hình chụp cảnh những trẻ em mồ côi của Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương (Bình Dương). Trong 5 tấm hình đó, thì hết 4 tấm chỉ có cảnh trẻ em đứng xếp hàng bước về phía bàn thờ, rồi đứng trước bàn thờ và chắp tay lại, nhưng không thấy đứa nào khóc. Chỉ có 1 tấm hình chụp một nhóm trẻ em ở lứa 5 - 6 tuổi đứng chắp tay, trong đó có một bé gái đang dụi mắt, một bé gái khác đang cúi lạy với vẻ mặt như đang khóc, và một đứa bé khác (không rõ gái hay trai) khuất phía sau, đang dùng cánh tay che mặt, không rõ có phải đang khóc hay không, và bên cạnh đó có năm đứa bé trai (trông khá rõ mặt) đang chắp tay hoặc đứng thẳng, như đang ngó về phía bàn thờ, nhưng không đứa bé trai nào khóc.

Giới thiệu blog: Hồ Sơ Đất Đai

Tranh chấp đất đai là một trong những vấn đề nhức nhối nhất tại Việt Nam hiện nay. Theo thống kê của các cơ quan chức năng, 70% các vụ khiếu kiện trong cả nước có liên quan tới đất đai. [1]
Số liệu tổng hợp của nhiều địa phương cho thấy chính quyền sai sót trong gần 50% các vụ khiếu kiện về đất đai. Tỷ lệ này ở một số địa phương lên tới gần 70%. Thêm vào đó, trong số các vụ tranh chấp được đưa ra xét xử tại tòa án, tỷ lệ người kiện đúng hoặc đúng một phần chiếm gần 20%. [2]
Con số thực có lẽ lớn hơn đáng kể.
Chắc chắn rằng, trong số hàng ngàn người khiếu kiện về đất đai mỗi năm, số được giải quyết thỏa đáng hết sức khiêm tốn. Số còn lại hoặc phải chấp nhận mất mát khi bỏ cuộc, hoặc phải chịu rủi ro khi đấu tranh cho quyền và lợi ích chính đáng của họ.
Dù họ chọn cách nào, dường như họ luôn cô đơn...

“Ngoại cảm” dự đoán Việt Nam vượt Nhật – Hàn!

“Việt Nam sẽ không thua kém Nhật Bản, Hàn Quốc”. Câu nói của bộ trưởng Kế hoạch đầu tư tại diễn đàn Quốc hội sáng 1.11 làm nhiều người giật mình.
Ông Bùi Quang Vinh đã tin tưởng và tự hào trí tuệ dân tộc Việt Nam và có một cảm hứng như thế. Dĩ nhiên, tin vào trí tuệ dân tộc là điều tốt, nhưng vin vào đó để thổi phồng lên một điều chưa bao giờ có thật trong vòng mấy chục năm qua của nền kinh tế đất nước so với các nước khu vực và Nhật, Hàn thì quả là… hơn cả tự tin.
Nếu phát huy được lòng người, tình cảm dân tộc thì đất nước chắc chắn phát triển, nhưng với tình trạng như hiện nay về sự thật các mối quan hệ vận hành kinh tế, các quan hệ xã hội… thì thật khó cho niềm tin trên.
Nếu tiếp tục ru ngủ nhau, chắc chắn sẽ còn thua cả Lào và Campuchia. Có ý kiến cho rằng, Campuchia đã hơn Việt Nam ở một số lĩnh vực và thời gian tới, họ sẽ trở thành đất nước tiến xa hơn nhiều với những cảm hứng mới mẻ hơn.
Ông Bùi Quang Vinh “ngoại cảm” như thế cũng khiến nhiều người vui khi nghe ngôn rộn ràng, nhưng nhìn lại, Việt Nam của chúng ta lạc hậu với Nhật Bản, Hàn Quốc quá nửa thế kỷ. Vậy thì cách gì đây để vươn tới trình độ như thế đã là hạnh phúc chứ chưa nói đến vượt cả họ theo cách “ngoại cảm” của ông Vinh.

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

Lăng Hồ Chí Minh – 1 trong 10 công trình xấu nhất

Ho Chi Minh Mausoleum, Hanoi, Vietnam [wikimedia.org]
Ho Chi Minh Mausoleum, Hanoi, Vietnam [wikimedia.org] (Ảnh trên trang China.org
Đó là sự bình chọn của trang mạng China.org. Theo đó, lăng chủ tịch Hồ Chí Minh đứng ở vị trí thứ 5 trong 10 công trình xấu xí nhất. Công trình này, được các nhà bình chọn cho là “vụng về”. Có vẻ như ý tưởng kiến trúc muốn kết hợp dáng dấp ngôi đình ở Việt Nam với 1 bông hoa sen nhưng tác phẩm này trông giống như một nhà vệ sinh công cộng thời La Mã cổ đại.
Lời bình trong đó cũng nhắc lại ý nguyện chôn cất của chủ tịch Hồ Chí Minh trong bản di chúc và lăng tẩm này đi ngược lại di chúc của người quá cố.
Trong số 10 công trình xấu nhất có sự góp mặt của Brazil, Trung Quốc, Mỹ, Anh, Séc, Romania, Tiểu vương quốc Ả Rập thông nhất và Nam Triều Tiên.
Lăng Hồ Chủ tịch được chính thức khởi công ngày 2 tháng 9 năm 1973, tại vị trí của lễ đài cũ giữa Quảng trường Ba Đình, trên diện tích rộng hơn 2ha.

Nhân Viện Khổng Tử sắp thành lập ở Việt Nam, điểm qua vài ghi nhận về các Viện Khổng Tử ở Bắc Mỹ và Australia trên báo The Nation

H. H.

“Các Viện Khổng Tử [VKT] kiểm duyệt những cuộc tranh luận chính trị và hạn chế tự do trao đổi ý tưởng. Vậy thì tại sao các trường đại học Mỹ lại đỡ đầu chúng?”.

Câu hỏi in đậm trên đầu bài báo của The Nation (xem ở đây) có lẽ khá dễ trả lời: Nhà nước TQ chi đậm cho các VKT của họ, đổi lấy những thoả thuận pro-Trung được ký kết với các đại học Mỹ và giữ kín với công chúng. Một thí dụ: Trường Stanford nhận 4 triệu đôla từ Hanban (Hán ban – Hội đồng tiếng Hán quốc tế), cơ quan trách nhiệm tối cao của các VKT, trong đó: 1 triệu cho các hội thảo, 1 triệu cho các học bổng nghiên cứu sau đại học, 2 triệu chi tiêu cho các giáo sư.
Chương trình của VKT tại các đại học Bắc Mỹ và Australia chủ yếu là dạy tiếng Trung và văn hoá Trung Hoa, ngoài ra nó bảo trợ nhiều hoạt động ngoại khoá đa dạng bao gồm triển lãm, nói chuyện, hội thảo, chiếu phim và lễ hội Trung Hoa, tài trợ các dự án nghiên cứu liên quan đến TQ.

Trước thềm thông qua hiến pháp sửa đổi: Yêu cầu giải thích rõ cái “Xã hội chủ nghĩa” là cái gì?

Nhà báo Châu Thành




Có thể nói chắc chắn trong đám gọi là đại biểu quốc hội, tuy đến 92% là đảng viên đấy, nhưng đa số cũng chưa biết cái “xã hội chủ nghĩa” là cái gì! Để tất cà các đại biểu quốc hội hiểu rõ CNXH là cái gí trước khi thông qua dự thảo hiến pháp 1992 sửa đổi, yêu cấu cho đại biểu quốc hội hiểu rõ cụm từ này. Như giáo sư Trần Phương, một nhà lý luận từng được đi học cao cấp Mác Lê ở nước XHCN, từng là phó thủ tướng chính phủ, hiện là Chủ tịch hội Khoa học kinh tế Việt Nam đã khẳng định công khai: “… họ nói xã hội chủ nghĩa là để bịp…”.
Trong bài phát biểu của GS Trần Phương tại hội thảo góp ý về đại hội đảng lần thứ XI do Hội Khoa học kinh tế VN tổ chức, giáo sư nhiều lần nhấn mạnh: “nói CNXH là bịp! bip! bịp!” Đây là hội thảo có đến gần trăm nhà khoa học toàn là giáo sư tiến sĩ đầu các ngành khoa học và trường đại học. Tất cả họ đều tán thành phát biểu của giáo sư Trần Phương. Nhưng tất cả nội dung hội thảo đều bị đảng ỉm, không cho phổ biến. Vì sao đảng cứ nói CNXH nhưng không nói rõ nó là cái gì mà cứ giải thích vòng vo là: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh, gần đây, để bịp họ đảo chữ dân chủ lên trên công bằng. Vậy mọi người hãy đặt câu hỏi, các nước tư bản họ có xây dựng CNXH đâu mà họ đã có dân giàu nước mạnh… đơn cử như nước Thụy Điển kia, từ những năm 1970, sau khi đi thăm Thụy Điển về, chính Phạm Văn Đồng đã thán phục họ hơn nhiều nước gọi là XHCN khá nhất bấy giờ như Liên xô, Đức. Cho đến nay, sau khi đi thăm nước Mỹ, Ca-na-đa, Thái Lan, Singapore nhiều lần về, nhiều người có tri thức đều bảo đó là XHCN (theo kiểu nói XHCN là giàu mạnh… mà đảng hay rêu rao). Còn ta xây dựng CNXH kiểu gì mà đất nước cứ lụn bại thụt lùi, đến nay thì suy thoái toàn diện?

Sáng kiến cuối tuần (3): Những hợp phần của chiến lược Khai Dân Trí

Nguyễn Văn Thạnh



Nếu xem sáng kiến trên là một chiến lược để tiến hành nâng cao dân trí. Trong bài viết này tôi xin trình bày những hợp phần để thực hiện chiến lược trên
1. Hội đồng quản trị:
khaidantri.png
Một hội đồng tầm 10 thành viên, có chức năng hoạch định kế hoạch, triển khai và quản lý. Thành viên của hội đồng nên đa dạng, đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau. Hội đồng có nhiều thành viên uy tín xã hội thì cơ hội thành công càng cao.
Nguyên tắc làm việc của hội đồng là đồng thuận qua bỏ phiếu để quyết định vấn đề.
2. Thư viện, kênh thông tin:
Thiết lập một thư viện, kênh thông tin trực tuyến để đọc giả có thể truy cập, xem được những cuốn sách cần thiết. Rất nhiều cuốn sách khai trí hiện rất hiếm trên thị trường nên sẽ gây khó khăn khi đọc gia quan tâm muốn xem. Hội đồng quản trị tiến hành xin bản quyền các tác phẩm cần phổ biến. Trước mắt triển khai thư viện này trên blog.

Thư của Mark Zuckerberg/ Face book gởi cho Đinh Nhật Huy


Thư của Chief Executive Officer Mark Zuckerberg gởi cho Đinh Nhật Huy Thân gửi Facebooker ,
Tôi rất ái ngại khi viết những dòng Inbox PM này đến bạn, người Facebooker đầu tiên trên thế giới bị lãnh án tù vì …đã chơi FB.
Tôi đã nhận được thư của Má bạn gửi thông báo về phiên tòa sơ thẩm này, và hết sức áy náy là đã không hội đủ điều kiện thủ tục để kịp bay sang đứng kế bên bạn, đứng cùng với bạn, trước vành móng ngựa.
Tôi rất tiếc là công cụ FB đã trở thành lý cớ làm phiền bạn mất mấy tháng trong tù và hơn 10 tháng treo ngoài tù. Cho dù tôi biết bạn cũng thừa nhận rằng không phải tự thân FB ra tay hãm hại bạn, mà là một nhóm thế lực thù địch của tự do dân chủ, hoặc vài nhóm lợi ích nào đó đã phóng tay trả thù bạn, nại lý do bạn dùng FB để “xâm phạm lợi ích” của họ, hoặc “xâm phạm lợi ích cốt lõi” hàng xóm của họ. Tất nhiên là cũng chẳng ai loại trừ cả tay đầu gấu một trong các nhóm đó, cũng là một đồng hương Long An với bạn.

Tại sao tưởng niệm ông Ngô Đình Diệm?


Tổng thống Ngô Đình Diệm được cho là người có quan điểm chống lại sự chỉ đạo của Hoa Kỳ
Tổng thống Ngô Đình Diệm được cho là người có quan điểm chống lại sự chỉ đạo của Hoa Kỳ
Ngày 02/11/2013 là ngày tròn 50 năm ngày ông Ngô Đình Diệm, vị Tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng hòa, và bào đệ của ông là Cố vấn Ngô Đình Nhu, bị sát hại trong cuộc đảo chính năm 1963.
Và trong những ngày này tại Mỹ, Pháp và một số nước khác, cộng đồng người Việt Nam – trong đó có không ít người Công giáo – đã và sẽ tổ chức tưởng niệm, cầu nguyện cho họ.
Riêng ở Việt Nam vào trưa ngày hôm nay (01/11), các Cha Dòng Cứu Thế cũng đã dâng lễ tại nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, ở Lái Thiêu, để cầu nguyện cho hai ông. Và có thể, trong các Thánh lễ ngày mai ở Việt Nam và như nhiều nơi khác, cũng có nhiều người nhắc tên và cầu nguyện họ.
Trong 50 năm qua đã có vô số tài liệu, bài viết bằng tiếng Anh, tiếng Việt, tiếng Pháp (của người Việt cũng như người nước ngoài, thuộc nhiều chính kiến khác nhau) về ông Ngô Đình Diệm, về cuộc đời, sự nghiệp hay về gia đình của ông. Trong số đó, có không ít ý kiến cho rằng ông là một vị tổng thống độc tài, bất lực và chế độ tổng thống của ông là chế độ gia đình trị.

Bác cả Trọng


tong-bi-thu-phat-bieu_copy
Từ mấy tháng nay, thỉnh thoảng lại nghe bác cả Trọng, TBT của Đảng, phát ngôn củ chuối. Ở Vĩnh Phú, nói chuyện với cán bộ, ông cho những người góp ý kiến cho sữa đổi hiến pháp là “suy thoái, cần phải xử lý“.
Đầu tháng 10 nay, ông lớn tiếng rằng “Hiến pháp ở dưới cương lĩnh của Đảng“. Vừa mới rồi, ông lại bình thản tuyên bố trước cử tri Hà nội, rằng “đến cuối thế kỷ này cũng chưa có CNXH hoàn thiện“. Có phải từ độ bà tổng thống Brazil, từ chối không cho ông vào nhà, vì sợ ông nói quàng nói xiên, ảnh hưởng uy tín. Ông hận, rồi đâm hoảng mà thành ra như người mất trí. Chứ người bình thường chẳng ai dám nói như ông. Hay ông cậy mình là đầu đảng, là Vua của VN, nên ông muốn nói gì thì nói. Tôi đồ là cả hai, nhưng có vẻ nghiêng về sự hoảng loạn nhiều hơn. Ông thấy uy tín của mình bị tan nát, quyền lực của Vua bị gặm nhấm, lấn lướt. Sau những cố gắng Tắm rửa, rồi bắt mạch kê thang, để trị bệnh cho mình và bọn cận thần, nhưng chả thằng nào chụi uống thuốc của ông. Ông đặt ra 19 điều răn, nhằm chỉnh đốn băng đảng của ông, cũng chả ăn thua. Trình độ và tầm nhìn của ông ngày một hạn hẹp, trong mớ lý luận củ mèm, mà ông được người ta tâng lên hàng tiến sỹ. Cực chẳng đã, ông gọi bí thư Đà Nẵng ra thủ đô, giúp ông diệt trừ yêu quái. Của đáng tội, vị bí thư này miệng cũng mắc đầy quai, không sao há ra được, nên đành phải tê liệt. Đến nay thì ông bí thật sự, nhìn quanh mình, rặt một lũ cơ hội, ăn hại đái nát.

Sửa đổi Hiến pháp Việt Nam: Tại sao Washington cần quan tâm

Murray Hiebert, Kyle Springer
Diên Vỹ chuyển ngữ
Ngày 21 tháng Mươi, Quốc hội Việt Nam đã về Hà Nội để tham gia chương trình nghị sự kéo dài một tháng trong đó các đại biểu sẽ thông qua văn bản hiến pháp mới. Trong khi các nhà lập pháp nhóm họp, kinh tế Việt Nam vẫn đang tiếp tục tăng trưởng ổn định như vẫn từng trong năm qua, nhưng thấp hơn 2% so với mục tiêu hàng năm 7% do chính quyền đặt ra. Những vấn đề khác sẽ được đề cập trong hội nghị bao gồm việc tái cơ cấu hệ thống ngân hàng, các thảo luận về kế hoạch kinh tế trong tương lai và việc sửa đổi luật đất đai hiện thời.
Việt Nam đã trở thành một đối tác ngày càng quan trọng của Hoa Kỳ trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Trong tháng Bảy, gần 20 năm sau khi hai quốc gia bình thường hoá quan hệ ngoại giao, tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã đón tiếp chủ tịch Trương Tấn Sang của Việt Nam, hai bên đã đồng ý thành lập một quan hệ toàn diện để nâng quan hệ Hoa Kỳ - Việt Nam lên tầng cao mới. Trong khía cạnh này, các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đã lưu tâm hơn đến những diễn tiến tại Việt Nam, đặc biệt là những hoạt động dẫn đến hệ quả lâu dài. Một trong những diễn tiến này là việc sửa đổi hiến pháp Việt Nam, vốn được soạn thảo vào năm 1992.

Tiếng chuông cảnh tỉnh của đồng chí Tổng

Các báo chính thống của ta ngày 24 tháng 10 vừa qua đưa tin: Trong kỳ họp quốc hội đang diễn ra, tại cuộc thảo luận ở tổ, đồng chí Tổng Bí Thơ Nguyễn Phú Trọng đã chỉ rõ:
“… XÂY DỰNG CNXH CÒN LÂU DÀI LẮM. ĐẾN HẾT THẾ KỶ NÀY KHÔNG BIẾT ĐÃ CÓ CNXH HOÀN THIỆN Ở VIỆT NAM HAY CHƯA.”
Rất nhiều người đã bàn về lời giáo huấn này. Đa số tỏ ra thất vọng. Có một số còn thể hiện sự hoang mang cực độ.
Còn tui, lúc đầu tui cũng choáng lắm. Nhưng với bản chất luôn trung thành tuyệt đối và vô điều kiện với Đảng, mà nói cụ thể hơn là với đồng chí TBT, cộng với khả năng thích ứng rất nhanh với những thay đổi trong quan điểm của các đời TBT khác nhau, tui thấy vô cùng cám ơn ĐỒNG CHÍ ĐƯƠNG KIM TBT ĐÃ MỞ MẮT CHO CHÚNG TA.
Trước đây, vào các năm 1950, 1960, dân ta và dân các nước XHCN khác luôn coi Liên Xô là thiên đường cọng sản. Lúc đó, chúng ta ai cũng hình dung rằng chỉ một chút nữa thôi là dân Liên Xô sẽ được sống trong chế độ “hưởng theo nhu cầu”, hưởng tùy thích, hưởng bao nhiêu cũng được, muốn cái chi cũng có, còn mằn thì cũng tùy thích, thích mằn bao nhiêu thì mằn, không thích mằn thì thôi. Còn các nước đàn em như Đức, Hung, Việt, Triều, Cu,… thì lên CNCS chậm hơn vài chục niên, tức là đến khoảng 1980-1990 thì cũng sẽ được làm và hưởng đều theo ý thích. Sau đó, không hiểu vì sao đợi vài chục năm nữa cũng chưa thấy ông anh LX có CNCS. Mãi đến khoảng 1974 mới thấy đồng chí TBT lúc đó của LX là Bét Nép chi đó tuyên bố LX đã bước vào thời kỳ “CNXH phát triển”. Hơi thất vọng, nhưng cũng hổng đến nỗi, vì sau “CNXH phát triển” thì sẽ đến thời kỳ bắt đầu xây dựng cơ sở vật chất cho CNCS rồi. Như vậy, chắc khoảng 1990 thì LX có CNCS.

Người Nga quay lại

Tựa đề do Dân Luận đặt
Mới được tin, ngày 7.11 tới đây, chiếc tàu ngầm đầu tiên trong lô hàng xuất khẩu 6 chiếc mà Nga đóng tại nhà máy Admiralty (Saint-Petersburg) theo đơn đặt hàng của Việt Nam, có thể hiện đại hơn của Trung Quốc vì được trang bị tổ hợp tên lửa chống hạm 3M-54 Klub; sẽ được bàn giao cho hải quân Việt Nam tại Hà Nội.
Trong tình hình biển đảo hiện nay, vịnh Cam Ranh ắt sẽ là nơi Việt Nam lập căn cứ tàu ngầm, và sự tham gia của người Nga là không thể tránh khỏi. Năm ngoái, ông Trương Tấn Sang hứa hẹn sẽ cho phép Nga thiết lập cơ sở sửa chữa tàu thuyền tại Cam Ranh. Phía Nga cũng từng yêu cầu Việt Nam để họ có thể trở lại quân cảng, vừa sửa chữa tàu thuyền vừa cho lính nghỉ ngơi. Như vậy là sau hơn 10 năm rút khỏi Cam Ranh, người Nga đang trở lại!

'Cậu Thủy' và 'Cậu Hồ'

Nguyễn hưng Quốc
Nguồn: VOA


Hằng ngày, tôi vẫn vào các tờ báo mạng ở trong nước, từ lề phải đến lề trái, để đọc tin. Có điều, hầu như chưa bao giờ tôi mở các bản tin về những chuyện như “tâm linh” hay “ngoại cảm”. Với tôi, chúng đều thuộc loại nhảm nhí, không đáng mất thì giờ: vô ích, hơn nữa, còn có thể gây cảm giác bức bối khó chịu: vô duyên. Vậy mà, tình cờ, sáng nay, một người bạn lại hỏi tôi về “Cậu Thủy”. Tôi ngơ ngác, không biết gì cả. Anh mới kể vắn tắt về các “thành tích” của “cậu”. Thấy thú vị, về nhà, tôi vào internet để… làm quen với “cậu”.
“Cậu” tên thật là Nguyễn Văn Thúy, quê ở thị trấn Chờ, Yên Phong, Bắc Ninh, sinh năm 1959, năm nay 54 tuổi. Trước, “cậu” làm công an; sau, không biết vì lý do gì, “cậu” về làm dân. Quen thói cũ, làm dân, “cậu” cũng không chịu sống một cách lương thiện: Cậu tàng trữ vũ khí quân dụng và lừa đảo hết người này đến người khác. “Cậu” và vợ “cậu” bị bắt và ở tù hơn 10 năm. Được thả về, mấy năm sau, “cậu” bỗng nổi tiếng là một nhà ngoại cảm xuất sắc và càng ngày càng giàu.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Những Lời Phát Biểu Của Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Trần Quốc Việt (Danlambao) - Nhân dịp năm mươi năm ngày Tổng Thống Ngô Đình Diệmcùng bào đệ Ngô Đình Nhu bị sát hại trong cuộc đảo chính đẫm máu vào ngày 2 tháng 11, 1963, chúng tôi sưu tầm và trích dịch một số lời phát biểu sau của Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Phát biểu tại National Press Club ở Washington, Hoa Kỳ với các nhà lãnh đạo Đông Nam Á thích chủ nghĩa trung lập, tức phong trào không liên kết, Tổng Thống Ngô Đình Diệm nói:

“ Vì cộng sản không trung lập, chúng ta không thể trung lập.”
New York Times, ngày 11 tháng Năm, 1957

Tổng Thống Ngô Đình Diệm phát biểu nhân dịp kỷ niệm bảy năm ngày cầm quyền tại Sài Gòn:

Mâu thuẫn và đồng thuận

Như đã cho biết, hôm kia và hôm qua tôi đã tham dự một hội thảo thường niên với tên gọi “Cập nhật về Việt Nam”. Năm nay, chủ đề hội thảo là “Mâu thuẫn và đồng thuận” do BTC nhất trí với nhà tài trợ. Tôi đã trình bầy về tình hình chính trị ở Việt Nam. Ngày mai tôi sẽ trình bày tiếp bằng tiếng Việt cho một số người bạn Việt Nam ở Melbourne, trong đó có nhiều người Việt hải ngoại và học sinh Việt Nam đang du học tại đây.
Tại hội thảo, tôi đã lắng nghe nhiều bài thuyết trình. Trong đó những bài hay nhất đã đề cập đến những vấn đề nổi bật đối với các thể chế mất hữu hiệu của Việt Nam như hiến pháp, sơ hữu đất đai. Sau hai ngày hội thảo, người tham gia đã thảo luận về kết quả của hội thảo. Tôi cũng như một người khác có quan điểm là chủ đề “Mâu thuẫn và đồng thuận” không phù hợp.

Bi kịch liên đới tới cố Tổng thống Ngô Đình Diệm - A tragedy related to late President Ngo Dinh Diem

Phạm Hồng Sơn

Đánh giá cố Tổng thống Ngô Đình Diệm (3/1/1901-02/11/1963) là một việc khó không chỉ vì ông là một nhân vật lịch sử mà còn vì vẫn có những cấm cản trong việc tìm hiểu, trao đổi về ông. Nhưng, trong bối cảnh hiện tại của thế giới và Việt Nam, không ai có thể phủ nhận tầm nhìn chiến lược của cố Tổng thống Ngô: nhất quyết chống bành trướng Cộng sản, gồm cả tham vọng bành trướng của Trung Quốc, và quyết tâm xây dựng liên minh với khối các nước lấy kinh tế thị trường làm nền, đứng đầu là Mỹ và Tây Âu. 

Ngoài ra, thực tế lịch sử, và cả những tư liệu mới công bố, đã chứng tỏ cố Tổng thống Ngô Đình Diệm là người có phẩm cách độc lập và hết sức gìn giữ giang sơn gấm vóc do cha ông để lại trước sức cám dỗ của viện trợ hay những áp lực từ đồng minh nước ngoài.

Tháng 11 và cái chết của hai tổng thống


Cái chết của Tổng thống Ngô Đình Diệm đến nay vẫn còn nhiều uẩn khúc
Cái chết của Tổng thống Ngô Đình Diệm đến nay vẫn còn nhiều uẩn khúc
50 năm về trước. 1-11-1963 là một ngày nắng đẹp ở Sài Gòn.
Tôi và mấy đứa trẻ đang quây quần bên sân nhà đứa bạn hàng xóm để xem bố và bác của nó xây chiếc bể cá. Với đám trẻ con như chúng tôi lúc đó, nếu trong nhà có được một chiếc bể nuôi mấy con cá vàng, cá chim, cá bảy mầu thì đó là niềm mơ ước lớn của tuổi thơ.
Bỗng dưng nghe tiếng súng nổ liên thanh. Nhìn lên trời có khói hình nấm nổ ra. Người lớn bảo đó là súng phòng không và bàn tán với nhau không biết chuyện gì đang xảy ra. Tin đồn về đảo chánh đã râm ran trong dân chúng lúc gần đây.
Những tháng qua, nhiều cuộc xuống đường chống chính phủ diễn ra tại Sài Gòn và những thành phố lớn như Đà Nẵng, Huế. Đoàn biểu tình với nhiều nhà sư, sinh viên đòi Tổng thống Ngô Đình Diệm chấm dứt đàn áp và tôn trọng quyền tự do tôn giáo.

Lê Công Định, anh đang nghĩ gì?


Nguyễn Ngọc Già


...Và tôi ước gì có ai giải đáp thắc mắc câu hỏi trên cho không chỉ riêng cá nhân tôi.

Tôi đặt câu hỏi, tôi thắc mắc...

Tôi không đặt câu hỏi trên, nếu trong danh sách tham gia "Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự" không có tên luật sư Lê Công Định. 

Tôi cũng sẽ không đặt câu hỏi trên, nếu cho tới nay, tôi vẫn không ngừng tin tưởng nhóm Nghiên Cứu Chấn, gồm có: Trần Huỳnh Duy Thức - Lê Công Định - Lê Thăng Long. Đặc biệt, Trần Huỳnh Duy Thức đang thụ án 16 năm tù giam và luôn bị khủng bố để ép nhận tội bằng mọi hình thức. 

Tôi cũng sẽ không đặt câu hỏi trên, nếu cho tới nay, tôi vẫn không ngừng mong tự do cho tất cả Tù Nhân Công Ước, không chỉ riêng Trần Huỳnh Duy Thức.

Tôi cũng sẽ không đặt câu hỏi trên, nếu Lê Công Định không là một trong những người khởi xướng "Phong Trào Con Đường Việt Nam".

Hoa Kỳ, ASIAN và Trung Quốc

Raja Mohan
Diên Vỹ chuyển ngữ
Những ai nghĩ rằng khái niệm “phạm vi ảnh hưởng” là một quan điểm đã lỗi thời trong quan hệ quốc tế nên xem lại kỹ hơn chiến dịch ve vãn của Trung Quốc đối với Đông nam Á. Tại hội nghị khu vực thường niên vừa qua ở Brunei, Bắc Kinh đã chủ động thúc đẩy một thoả thuận để có được những cuộc thảo luận thường xuyên giữa các bộ quốc phòng với Đông nam Á. Hiện tại Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đã không hưởng ứng đề xuất này. Nhưng chắc chắn là Bắc Kinh sẽ không từ bỏ lời mời gọi trên.
Bất chấp hàng loạt yêu cầu từ Thủ tướng Lý Khắc Cường, bản tuyên bố của cuộc họp “ASEAN cộng Trung Quốc” chỉ “nhắc” qua đề nghị của Bắc Kinh. Nói thẳng ra là ASEAN đã không chấp nhận và cũng không phản đối lời kêu gọi của Bắc Kinh. Thực tế là vì những dị biệt lớn lao giữa các quốc gia thành viên trong việc chấp nhận một đường lối quốc phòng riêng với Trung Quốc. Nên nhớ là ASEAN đã đồng ý tổ chức một đối thoại quốc phòng “cộng một” tương tự với Hoa Kỳ. Đầu năm nay, các bộ trưởng quốc phòng của ASEAN đã nhận lời mời của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel để tham dự một cuộc họp chung tại Hawaii vào năm 2014.

Đảng CSVN: Thu hồi đường phố?

Phan Châu Thành
Mấy năm gần đây, cả đất nước VN rối loạn lên khắp nơi bởi những vụ chính quyền “thu hồi’ đất của dân, mà thực chất là cướp đất sinh sống của nhân dân bởi tập đoàn cán bộ cộng sản và bè lũ “lợi ích nhóm” của chúng, nhân danh các “dự án phát triển kinh tế” do chúng vẽ ra và trên cơ sở hiếp pháp do chúng viết và “thông qua”, hiếp pháp với điều khoản “đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý”…
Mới đây, có một bài viết của Thanh Hương “Lưu manh: hai chữ “thu hồi”, tất nhiên trên lề dân, tôi đọc trên Dân Luận, la thất thanh về sự lưu manh vô độ của Cuốc hội khi vẫn sẽ đưa vào hiếp pháp và luật (cướp) đất đai điều khoản “thu hồi đất cho các dự án”. Đúng là lưu manh vô độ thật, thế giới chưa từng có, vì người ta thu hồi cái người ta không phát ra và không làm chủ nó. Đó đơn giản là ăn cướp. Trên năm trăm (có thể là hàng nghìn) ngôn ngữ của loài người các dân tộc trên thế giới này đã nghĩ ra, đều sẽ có một từ chung cho cách hành xử đó, đó là ăn cướp. Thế nhưng, trong ngôn ngữ mới rất “sáng tạo” của đảng cộng sản Việt Nam áp đặt cho người Việt hiện thời, thì đó là… “thu hồi”.

Quanh chuyện tượng Trần Nguyên Hãn chỉ còn một chân

Văn Lang/Người Việt
SÀI GÒN (NV) - Cuối tháng 7 vừa qua, cư dân mạng Internet được một phen xôn xao bàn tán về vụ tượng đài Trần Nguyên Hãn đặt trước bùng binh cổng chợ Bến Thành. 

Số là tượng danh tướng Trần Nguyên Hãn cưỡi ngựa tay giơ cao cánh chim bồ câu, đột nhiên bị “rụng” mất một chân (phía bên phải). Thế là các bloger tha hồ được dịp “tán”...



Tượng Trần Nguyên Hãn bị gãy chân phải. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Các chức sắc có thẩm quyền ở Sài Gòn lập tức nhóm họp để bàn cách giải quyết “sự cố” Trần Nguyên Hãn. Nhưng thời gian cho tới nay đã hơn hai tháng... trôi qua, mà tướng quân Trần Nguyên Hãn vẫn phải hiên ngang (với một chân còn lại) trơ gan cùng mưa nắng dãi dầu (đang mùa mưa bão) để giơ cao cánh chim hòa bình.

Ngô Đình Diệm và cuộc chiến kiến quốc

Đã tròn năm thập kỷ trôi qua kể từ khi cố tổng thống Ngô Đình Diệm, người sáng lập Việt Nam Cộng Hòa bị ám sát trong một cuộc đảo chính quân sự với sự tiếp tay của Hoa Kỳ.
Trong mắt các sử gia phương Tây và Việt Nam thời hậu thuộc địa, Ngô Đình Diệm là một con rối của Mỹ, gắn liền ý nghĩa trong một cụm từ đầy mỉa mai và thóa mạ là “bè lũ Mỹ-Diệm”, và rằng chính phủ của Diệm cũng chỉ là một sự sáng tạo của Hoa Kỳ phục vụ cho mục đích địa chiến lược trong Chiến tranh lạnh.

Diệm cũng được miêu tả như là một sản phẩm truyền thống của đạo Thiên Chúa và Khổng Giáo, đại diện cho sự hòa trộn giữa tư tưởng phương Tây và phương Đông trong tiến trình xây dựng một chính quyền chống cộng sản ở Đông Nam Á.

Phủ nhận những quan điểm này, trong Misalliance: Ngo Dinh Diem, the United States, and the Fate of South Vietnam ( tạm dịch: Cuộc hôn nhân không tương xứng: Ngô Đình Diệm, Hoa Kỳ, và số phận Miền nam Việt Nam), Miller đưa ra một cách giải thích mới về Ngô Đình Diệm và mối quan hệ của ông ta với Hoa Kỳ, được soi sáng từ những điểm nhìn văn hóa chính trị của Việt Nam.[1]

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

Những tín hiệu từ thành phố Tân An

Ngô Nhân Dụng

Tân An có chuyện gì vậy? Thành phố này chỉ cách Sài Gòn 50 cây số, nhưng trong năm nay đã được nhắc tới hai lần trên bản tin của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (Reporters Sans Frontieres) gửi cho khắp thế giới; sau các vụ xử Nguyễn Phương Uyên, Ðinh Nguyên Kha, và nay là Ðinh Nhật Uy, anh của Nguyên Kha. Trong hai lần tòa xử, Tân An cũng trở thành trung tâm tụ họp của các blogger, cùng những nhà tranh đấu cho tự do dân chủ. Họ hiên ngang diễn hành trong thành phố, với các biểu ngữ đòi cho dân Việt được tự do, và đám công an trong thành phố phải rút lui, tránh không gây xung đột.


Trong ngày Thứ Ba, 29 Tháng Mười, 2013, khắp thế giới được coi hình ảnh các blogger trẻ cùng nhau đi “diễn hành” chung quanh một gian phòng lớn, tay nắm tay, tay vịn lên vai nhau, có bàn tay đưa lên như đang hô khẩu hiệu. Họ vừa đi vừa hát, “Dậy mà đi, dậy mà đi, dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!” Trông cảnh đó, không ai còn nghi ngờ gì nữa: Tuổi trẻ Việt Nam đang sẵn sàng cùng đồng bào đứng dậy. Tuổi Trẻ Yêu Nước đang sẵn sàng Lên Ðường! Các bạn blogger trẻ có thể hãnh diện, các bạn đang nối gót những chiến sĩ tự do dân chủ một thế kỷ trước đây! Hà Sĩ Phu mới viết một bài về Phan Tây Hồ, đã so sánh: “Ðọc lại những lời Phan Châu Trinh trước đây một thế kỷ mà tưởng như lời một blogger hay một trí thức phản biện của ngày hôm nay!” Ông nêu lên những ý kiến mà nếu Phan Tây Hồ còn sống cũng đang lên tiếng đòi hỏi: “...phản đối chủ trương độc đảng và (ruộng đất thuộc) sở hữu toàn dân; phản đối việc cho đạo Khổng nô dịch dân Việt; yêu cầu phải thực thi tam quyền phân lập và đa đảng đa nguyên, vân vân.” (Hà Sĩ Phu nhắc tới âm mưu đồng hóa dân Việt Nam theo kiểu mới, khi các ông Lý Khắc Cường và Nguyễn Tấn Dũng ký kết với nhau sẽ thành lập một “Viện Khổng Tử” ở Hà Nội; mục này sẽ bàn về Viện Khổng Tử trong một bài sau).

Nhà cầm quyền giả câm giả điếc trong khi người dân trong nước tiếp tục lặn ngụp trong bể trầm luân

Nguyễn Duy Vinh

Trước tiên tác giả bài viết này phải giải thích ngay ba chữ “bể trầm luân” sợ các cháu trẻ ở Việt Nam và nhất là ở hải ngoại không hiểu nghĩa ba chữ này. Các cháu nào đã học hay đọc Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du thì chắc chắn đã nghe qua ba chữ bể trầm luân. Trầm có nghĩa là “chìm đắm”, còn luân là “trôi lăn” theo một vài từ điển cũ xuất bản trước 1975 ở miền Nam. Riêng từ điển mới nhất của giáo sư kiêm học giả Hoàng Phê vừa xuất bản lại lần thứ năm trong nước năm 2013 thì ghi rõ hơn và định nghĩa trầm luân là “chìm đắm trong bể khổ, theo quan niệm của đạo Phật” (trang 1322). Như thế lặn ngụp trong bể trầm luân là lặn ngụp trong bể khổ.
Vậy bể khổ đó là bể khổ như thế nào theo quan niệm nhà Phật?
Trả lời được câu hỏi này đòi hỏi chúng tôi phải quay về nghiên cứu thêm về đạo Phật để biết Đức Phật đã nói gì về cái bể khổ này. Sự thật về khổ hay khổ đế là một trong bốn sự thật tuyệt vời (tứ diệu đế) mà Đức Phật đã giảng dạy. Bắt đầu Ngài nói về sự có mặt của khổ đau trong Kinh Chuyển Pháp Luân cho năm anh em ông Kiều Trần Như ngay sau khi Ngài giác ngộ. Trong kinh này Đức Phật nói đến tám cái khổ lớn của loài người. Tám cái khổ này gồm có: Sinh, Bệnh, Lão, Tử, Cầu Bất Đắc, Ái Biệt Ly, Oán Tăng Hội và Ngũ Ấm Xí Thạnh. Dưới đây tôi xin tuần tự đi thêm vào chi tiết của từng cái khổ và xem cách ứng dụng vào hoàn cảnh nước ta.

" Hậu" thẩm mỹ viện Cát Tường!


Theo blog Quê Choa 
Lê Vinh Huy 
Chuyện giám độc thẩm mỹ viện Cát Tường,  Nguyễn Mạnh Tường ném  chị Nguyễn Thị Thanh Huyền xuống sông Hồng để phi tang cho đến nay vẫn chưa tìm được xác đã làm lay động bao nhiêu lòng người. Hàng ngày người ta đọc báo, lên mạng để theo dõi. Trước để biết xác đã tìm được chưa, nhằm chia sẻ bớt nổi đau của thân nhân chị;  sau để biết người ta xử lí vấn đề này như thế nào. Ai là người chịu trách nhiệm và kẻ thủ ác sẽ bị xử lí ra sao. Bao nhiêu câu hỏi đang đặt ra cho lương tâm con người.




ĐẶC BIỆT TỪ VIỆT NAM: HÌNH ẢNH BUỔI LỄ CẦU NGUYỆN TRƯỚC MỘ PHẦN CỦA CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM VÀO NGÀY 1/11/2013


Theo blog Hỏi là Trả Lời


Niềm Tin Tuổi Trẻ
Buổi cầu nguyện cố Tổng Thống VNCH Ngô Đình Diệm nhân kỷ niệm 50 năm ngày mất của ông tại nơi chôn cất - Nghĩa Trang Lái Thiêu, Bình Dương.


Mặc dù cộng sản luôn cố gắng dùng truyền thông bôi nhọ Ngô Gia và riêng cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm thế nào đi nữa, thì người vẫn sống mãi trong lòng thế hệ trẻ đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam.

50 năm sau biến cố 1 tháng 11, 1963: Xét lại nguyên nhân và hậu quả (Phần 1)

Đinh Từ Thức

TT. Ngô Đình Diệm khoảng năm 1955 (Ảnh: Life Magazine)
Nửa thế kỷ trước, vào dịp Tết Quý Mão 1963, sau khi nhận được thông điệp chúc Tết từ Washington, Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm đã gửi cho Tổng Thống Hoa Kỳ John Kennedy một lá thư, do Bộ Trưởng Phủ Tổng Thống Nguyễn Đình Thuần trao tận tay cho người nhận tại Bạch Ốc. Thư đề ngày 23 tháng Hai, 1963, chỉ dài có một trang đánh máy:
Thưa Tổng Thống,
Toàn dân Việt Nam đã xúc động sâu xa về thông điệp của Ngài, với tư cách là người phát ngôn cho nền dân chủ vĩ đại của Hoa Kỳ, đã có nhã ý gửi cho họ vào ngày Đầu Năm Mới.
Họ đã đón mừng thông điệp này như là một sự biểu lộ tuyệt vời và hoàn hảo cho sự hiểu biết và thân hữu của nhân dân Hoa Kỳ, những người đã giúp đỡ họ với viện trợ dồi dào và hữu hiệu trong những ngày khó khăn của cuộc chiến đấu của họ chống lại sự nổi dậy và xâm lấn của cộng sản.

Cái chết của sản phụ Nguyễn Thị Xuân để lại gì?

Nguyễn Trung Tôn
Là một công dân Việt nam đang sống trong chế độ xã hội chủ nghĩa, được hưởng nền dân chủ hơn vạn lần tư bản (theo lời bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan), tôi thật đau lòng vì chỉ trong 2 ngày 18 và 19 tháng 10 vừa qua đã có liên tiếp 3 tính mạng trong 2 vụ việc xảy ra liên quan tới y đức và đạo đức xã hội. Là người đang bị quản chế bởi bản án phi lý với tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”, tôi không thể rời khỏi địa phương cũng như không có khả năng tài chính để đánh đường ra Hà Nội tìm hiểu sự việc đã xảy ra tại cơ sở thẩm mỹ Cát Tường. Nhưng là người Thanh hóa tôi cố gắng tìm hiểu để biết thêm những chi tiết liên quan tới việc 2 mẹ con sản phụ Nguyễn Thị Xuân vừa mới lìa đời tại bệnh viện Thiệu hóa hôm 18 tháng 10 để chia sẻ nỗi đau của anh Đông và 2 con gái của chị Xuân và gia đình nội ngoại cũng là nỗi đau của toàn dân tộc Việt Nam. Tôi có người quen ở Thiệu hóa nên thông qua người quen tôi đã tìm hiểu được một số thông tin sau:

Vì sao đồng qui sinh ra xung đột: Càng trở nên giống nhau, Trung Quốc và Mỹ lại càng xa nhau

Mark Leonard 
Trần Ngọc Cư dịch


Từ nhiều năm nay, mọi động thái đối ngoại của Hà Nội đều được dư luận đánh giá như những dấu hiệu hoặc là tiếp tục thân – thậm chí phụ thuộc – Bắc Kinh, hoặc là đang bắt đầu xích lại gần Washington, theo nghĩa hai khả năng đối lập. Trong bài viết sau đây, nhà nghiên cứu chính trị quốc tế Mark Leonard chỉ ra rằng Trung Quốc và Mỹ ngày càng trở nên giống nhau và hệ quả của điều đó trong trật tự thế giới hiện tại và sắp tới.
______________
Nhiều người lo ngại rằng trong một tương lai không xa, thế giới sẽ bị chia ra nhiều mảng vì hố sâu ngăn cách giữa Trung Quốc và Mỹ ngày càng nới rộng. Họ nêu lên câu hỏi, vì sao một chế độ độc tài cộng sản và một chế độ dân chủ tư bản có thể bắc một chiếc cầu để khắc phục khoảng cách giữa hai bên? Nhưng đã đến lúc ta nên từ bỏ cái tư duy cho rằng hai nước này đến từ những hành tinh khác nhau và những căng thẳng giữa chúng là sản phẩm của những dị biệt giữa hai quốc gia. Trên thực tế, cho đến tương đối gần đây, Trung Quốc và Mỹ khá hòa hợp với nhau – chính vì những lợi ích và thuộc tính của hai nước khác nhau. Ngày nay, chính những tương đồng ngày càng gia tăng, chứ không phải những dị biệt, đang đẩy hai nước cách xa nhau.

Thành phố Hồ Chí Minh định hợp tác những gì với tỉnh Thanh Hải Trung Quốc?

Dương Danh Dy

Báo Sài Gòn Giải Phóng cơ quan ngôn luận của thành phố Hồ Chí Minh ngày 28 tháng 10 năm 2013 đưa tin: ngày 27/10 khi tiếp ông Lạc Huệ Ninh, Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ tỉnh Thanh Hải (Trung Quốc) đang có chuyến thăm và làm việc tại Việt Nam, đồng chí Nguyễn Thị Thu Hà, Uỷ viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thành uỷ TPHCM đã “bày tỏ hy vọng trong thời gian tới mối quan hệ giữa TPHCM và tỉnh Thanh Hải ngày càng tốt đẹp hơn, góp phần thúc đẩy quan hệ hợp tác trên nhiều lĩnh vực mà hai bên có tiềm năng”.

Và ông Lạc Huệ Trung đã bày tỏ: “TPHCM có nhiều kinh nghiệm trong việc thu hút nguồn vốn đầu tư nước ngoài, phát triển kinh tế-xã hội mạnh mẽ, kinh tế dịch vụ rất phát triển, vì vậy, tỉnh Thanh Hải mong muốn hợp tác với TPHCM trong các lĩnh vực kinh tế, thưong mại, văn hoá du lịch…”.


Qua mấy dòng chữ do chính báo chí của thành phố đưa tin đó có thể thấy ngay một điều: trong khi lãnh đạo phía ta chỉ nói chung chung (góp phần thúc đẩy quan hệ hợp tác trên nhiều lĩnh vực mà hai bên có tiềm năng) thì lãnh đạo phía bạn đã chỉ rõ những ưu điểm của TPHCM và những lĩnh vực cụ thể mà họ muốn hợp tác (như đã dẫn trên). Sự đối chiếu này nói lên cái gì, chắc bạn đọc tự thấy!

Liệu rồi có vụ án chính trị nào trắng án?



NGUYỄN TƯỜNG THỤY



Cũng như Phương Uyên, cuối cùng rồi Đinh Nhật Uy cũng được trở về nhà nhưng lại bị thòng vào một cái án treo.



Phương Uyên được thả ra với cái án treo 3 năm, mức cao nhất của án treo. Mặc dù Uyên bị truy tố theo tội danh tuyên truyền chống nhà nước nhưng tìm cả bản cáo trạng dài ngoẵng vẫn không thấy họ đưa ra được hành vi nào chống Nhà nước.



Đinh Nhật Uy bị truy tố theo điều 258, tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.



Nhiều ý kiến cho rằng, Đinh Nhật Uy bị bắt là vì Đinh Nguyên Kha, em trai Uy. Không có Kha thì Uy sẽ không bị bắt. Họ bắt Uy để khủng bố, tác động đến tâm lý Kha và chị Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của Uy và Kha, buộc Kha và mẹ phải nhượng bộ, hợp tác, nhận tội.



Trong bản kết luận điều tra cơ quan điều tra đã đưa ra những hành vi rất vớ vẩn, thậm chí vô lý và nực cười để ghép Uy vào tội "xâm phạm lợi ích..." (mời xem lại Thấy gì qua bản kết luận điều tra vụ án Đinh Nhật Uy)

Khi người cộng sản mất phương hướng

J.B Nguyễn Hữu Vinh
 Trong bài viết “Ba nguồn gốc và ba bộ phận cấu thành chủ nghĩa Mác”, Lênin viết: “Trái lại, tất cả thiên tài của Mác chính là ở chỗ đã giải đáp được những vấn đề mà tư tưởng tiên tiến của nhân loại đã nêu ra. Học thuyết của ông ra đời thành sự thừa kế thẳng và trực tiếp học thuyết của các đại biểu xuất sắc nhất cho triết học, chính trị kinh tế học và chủ nghĩa xã hội. Học thuyết của Mác là học thuyết vạn năng vì nó chính xác, nó hoàn bị và chặt chẽ; nó cung cấp cho người ta một thế giới quan hoàn chỉnh, không thoả hiệp với bất cứ một sự mê tín nào, một thế lực phản động nào, một hành vi nào bảo vệ áp bức của giai cấp tư sản.” (Giáo dục”, số 3, tháng Ba, 1913).
vodich
Đúng 100 năm sau, Chủ nghĩa Mác – Lênin chỉ còn là mớ kinh sách vẫn được dùng để tụng niệm tại một vài nước châu Á. Khi mà các đệ tử môn phái này đang rã rời, buồn ngủ, mơ màng những bữa tiệc linh đình và tìm cách hưởng thụ những món tư bản khổng lồ cướp được nhờ địa vị thống trị của mình, dưới cái nhãn mác cách mạng và ô che của cái Học thuyết Mác – Lênin “vĩ đại” danh cho giai cấp vô sản kia.

Viet Nam political update, 2013

Giáo sư Jonathan London thuyết trình về tình hình chính trị của VN 2013 tại hội nghị Nghiên cứu về Á Châu và Quốc Tế tại đại học quốc gia Úc ở Canberra.
 

Vì sao tòa án “nương tay” với thanh niên yêu nước?

Hòa Ái, phóng viên RFA



Sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên tại phiên xử sáng ngày 16/05/2013 ở Tòa án Nhân dân tỉnh Long An.
Trong thời gian vừa qua, các bản án xét xử của tòa án Tỉnh Long An dành cho các thanh niên như Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy và Nguyễn Phương Uyên được cho là chính quyền Hà Nội có động thái nhượng bộ với những người hoạt động và đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam.

Do quốc tế can thiệp?

Những hình ảnh về nụ cười hạnh phúc của Đinh Nhật Uy trong vòng tay bạn bè ngay sau khi phiên tòa xét xử tại tỉnh Long An kết thúc vào khoảng 12 giờ trưa ngày 29/10/13 được lan truyền khắp các trang mạng xã hội không chỉ làm ấm lòng cho người mẹ của anh, bà Nguyễn Thị Kim Liên, mà còn an ủi rất nhiều cho những gia đình có thân nhân đang trong vòng lao lý với tội danh “tù nhân lương tâm” ở khắp các trại giam từ Bắc tới Nam.

Muốn bị bóc lột mà không được

Nhà tư bản bỏ tiền ra mua thiết bị, máy móc, nguyên vật liệu, thuê công nhân … làm ra hàng hóa rồi bán đi thu về được một khoản lớn hơn vốn bỏ ra ban đầu. Theo cụ Mác vĩ đại thì cái khoản dôi ra đó là do bóc lột công nhân, còn gọi là giá trị thặng dư (gọi tắt là m) mà có.
Đây là điều sinh tử của chủ nghĩa tư bản. Tư bản sinh ra từ nó và cũng sẽ chết đi vì nó. Thế nên mới có câu ví rất hay, lại mang theo màu sắc tình ái lãng mạn về bọn tư bản “sống vì em (m), mà chết cũng vì em”.
Đương nhiên, chế độ xã hội chủ nghĩa tốt đẹp không có người bóc lột người, chỉ có những người làm chủ xã hội.
Cụ Mác nói thế không biết đúng sai thế nào, chỉ biết là hiện nay, xã hội ta có rất nhiều người chưa có việc làm (nên nhớ không được gọi là không có việc làm hay thất nghiệp) nên lâm vào cảnh thiếu thốn, muốn bị bóc lột mà không ai bóc lột cho.

Khổ nỗi danh xưng

Nguồn: Báo Người Việt
Khoảng năm 1985, khi nhà văn Ðỗ Tấn bị bạo bệnh qua đời tại Sài Gòn, tôi là người có nhiệm vụ đi đăng cáo phó cho anh. Lúc bấy giờ trong thành phố đã đổi tên chỉ có một tờ nhật báo của chế độ mới, đó là tờ “Sài Gòn Giải Phóng.” Sau khi xem qua bản cáo phó viết tay của tôi mang đến, chắc là thấy cái tên người chết có vẻ lạ, nhân viên tòa báo trả lại tờ giấy cho tôi và nói:
-Ông này có ở trong Hội Nhà Văn không và nếu có, cho tôi xem giấy chứng nhận, tôi mới đăng được!

(Hình minh họa: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
Tôi đành mang tờ cáo phó ra về. Trong chế độ này tất cả những thứ như nghệ sĩ ưu tú, nghệ sĩ nhân dân, nhà giáo nhân dân, thậm chí là anh hùng cũng phải được “Nhà Nước” phong tặng, có văn bản đàng hoàng, nói chung là Ðảng và nhà nước giành quyền ấn định danh xưng cho nhân dân.
Trong chế độ này, muốn trở thành nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ phải mang giấy chứng nhận có con dấu của đảng, duy chỉ có một cái giấy chứng nhận cần thiết không nghe ai nói đến là giấy chứng nhận làm người.
Chẳng bù với đời sống ở hải ngoại này, ai muốn có danh xưng nào tùy thích chọn lựa, không hề bị ai hạch hỏi. Một người không biết nói, biết hát, biết đàn, biết vẽ, biết làm thơ viết văn... có thể tự nhận mình là... nghệ sĩ.

Y Khoa và sai sót chết người

Nguyễn Văn Tuấn 
Nguồn: Blog Nguyễn Văn Tuấn

Nhận những vụ "tai nạn" trong và ngoài bệnh viện gần đây, tôi muốn chia sẻ cùng các bạn vài thông tin về những sai sót chết người trong y khoa. Đọc để biết đây là một ngành nghề rất dễ xảy ra sai sót. Vấn đề không phải là giấu diếm mà là tìm hiểu có hệ thống để giảm thiểu tai nạn. Người viết bài này từng đề nghị vài đồng nghiệp nghiên cứu về medical errors ở Việt Nam, nhưng ai cũng lắc đầu vì nói phi thực tế, không ai dám làm. Có lẽ chưa đến thời điểm để làm. Có lần tôi nghe một báo cáo trong một hội nghị khoa học cho biết tỉ lệ chết sau phẫu thuật thay khớp háng trong bệnh viện VN rất thấp (gần như 0), nhưng ở bệnh viện nước ngoài thì tỉ lệ này là khoảng 5% (ở bệnh viện Úc tỉ lệ cũng khoảng 5%). Có thể dựa vào đó mà nói rằng bệnh viện VN an toàn hơn bệnh viện Úc? Dĩ nhiên là không, vì khác biệt về văn hóa (văn hóa y khoa và văn hóa truyền thống) giữa hai môi trường.

Bệnh viện là một môi trường đầy những rủi ro, bất trắc. Năm 1995, ông Willie King, 65 tuổi, được đưa vào Bệnh viện Công cộng thuộc trường Đại học Tampa (tiểu bang Florida) để giải phẫu chân trái; nhưng các bác sĩ đã cắt nhầm chân phải của ông. Ông King trở thành tàn tật suốt đời. Mới đây, một trường hợp nhầm lẫn tương tự như thế cũng ở Mĩ đã được báo chí phanh phui rầm rộ: đó là trường hợp của cụ ông Morson Tarason, 79 tuổi, được vào bệnh viện danh tiếng thuộc trường đại học Pennsylvania (tiểu bang Philadelphia) để giải phẫu chữa trị lá phổi bên trái; nhưng thay vì chữa trị lá phổi bị bệnh đó, các bác sĩ đã cắt nhầm lá phổi tốt bên phải! Cụ ông Tarason không hề hay biết gì. Cụ ông này may mắn hơn là còn sống sót sau hai lần giải phẫu, nhưng tuổi thọ của cụ chắc sẽ bị giảm và cuộc sống của cụ chắc sẽ khó khăn hơn.

Kẻ ở miền xuôi

Tưỏng Năng Tiến
“Tô Hoài luôn hướng ngòi bút về phía người cùng khổ… bằng tất cả sự đồng cảm của trái tim. Đọc Truyện Tây Bắc của ông để hiểu thêm về cuộc sống của miền núi, với những mặt trái như những nỗi đau. Tập truyện có một chủ đề rất tập trung: những người dân miền núi vừa là nạn nhân của thực dân Pháp, của chế độ phong kiến, của chính những phong tục, tập quán lạc hậu, mê tín dị đoan của mình. Họ đã đứng lên đấu tranh, giải phóng…”
(Nhà xuất bản Trẻ)
Nhiều tác phẩm của Tô Hoài được trích dẫn và giảng dạy trong chương trình học ở miền Nam. Ông cũng rất được yêu quý và được ghi nhận, với tất cả sự trân trọng, như là  một nhà văn của tuổi thơ:
Một ngày phiên chợ, u tôi mua về đôi gà nhỏ. Hai con gà: một trống, một mái, dáng còn bé tí teo, như vừa mới lìa đàn. Suốt ngày chúng cứ rúc vào một góc sân và kêu chim chíp bằng một giọng ai oán, thảm thương!
Ðoạn văn ngắn này, trong tập truyện O chuột, tôi đã được cô giáo đọc cho nghe – đôi lần – khi còn thơ ấu. Dù rất nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn tin rằng mình vừa ghi lại đúng nguyên văn, nếu không hoàn toàn đúng thì chắc cũng gần đúng (y) như thế. Sao tôi cứ thương mãi đôi gà nhỏ côi cút “dáng còn bé tí teo,” và có cảm tình hoài với người viết những dòng chữ ghi trên.

Đã đến lúc tuyên bố khai tử điều 258 Bộ Luật Hình Sự

Lê Thu Hà
Sáng ngày 29/10/2013, tại Tòa án Nhân dân tỉnh Long An đã diễn ra môt vụ án đặc biệt - xét xử người sử dụng mạng xã hội Facebook đầu tiên trên thế giới - Facebooker Đinh Nhật Uy - với bản án là 1 năm 3 tháng tù treo và 1 năm thử thách.
Liền sau đó, tối ngày 30/10/2013, Blogger Nguyễn Lân Thắng, một nhà hoạt động tích cực cho quyền con người và tự do ngôn luận tại Việt Nam, đã bị tạm giữ tại cửa khẩu sân bay Nội Bài sau khi trở về Việt Nam từ Bangkok trên chuyến bay mang số hiệu VN612, hạ cánh lúc 20:15. Blogger Nguyễn Lân Thắng vừa có một chuyến đi ra nước ngoài khoảng ba tháng. Trong thời gian đó anh có tiếp xúc với Văn phòng Cao Ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Bangkok, và tham dự một số Hội nghị Quốc tế về Nhân quyền ở Châu Âu để thúc đẩy cho Tuyên bố 258 kêu gọi Chính phủ Việt Nam xóa bỏ Điều 258 Bộ Luật Hình sự, vốn gần đây được chính quyền Việt Nam dùng để bắt giữ một số blogger bất đồng chính kiến.
Như vậy, cả hai blogger Đinh Nhật Uy và Nguyễn Lân Thắng đều đã bị chính quyền bắt bớ, xét xử, tạm giữ với những lý do liên quan đến Điều 258 của BLHS, nhưng hãy xem xét hành vi "phạm tội" cũng như tính chất "nghiêm trọng" của việc "xâm phạm" đến lợi ích nhà nước nhìn từ vụ án của Nhật Uy và việc tạm giữ Nguyễn Lân Thắng dưới góc độ pháp lý đã diễn ra như thế nào.

Sức lay động của "Dậy mà đi!"

Gs Tương Lai
Theo blog Quê Choa

Có lẽ những chàng trai cô gái say sưa hát bài "Dậy mà đi" để chào đón Đinh Nhật Uy buộc phải được trả tự do tại Tòa án Long An hôm 29.10.2013 không biết và cũng không cần biết rằng bài đó ra đời từ trong nhà tù thực dân năm 1941, khi đất nước còn nằm trong xiềng xích nô lệ. Bài thơ làm trong nhà tù thuở ấy tự nhắc nhở :
"Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần?
Huống đường đi còn lắm bước gian truân
Đây chưa phải trận sau cùng chiến đấu"!

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"