Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Tòa phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ

J.B Nguyễn Hữu Vinh - Tôi đi dự phiên tòa phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ (Kỳ 6)

J.B Nguyễn Hữu Vinh
nguyenhuuvinh.jpg
Sau phần tranh tụng, bào chữa của các Ls, nhất là Ls Trần Đình Triển, không khí trong phòng xử án căng như dây đàn. Bởi chủ tọa phiên tòa, Viện Kiểm sát từ thế chủ động tố tụng kết án, chủ động điều khiển phiên tòa… đã bị các Ls đẩy vào trạng thái bị động bằng chính những luận cứ, chứng cớ và các điều luật cách rõ ràng. Ở đó họ chứng minh Chủ tọa phiên tòa đang vi phạm luật pháp, phiên tòa đang vi phạm các điều luật trong bộ luật tố tụng hình sự của nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Sự lúng túng thể hiện rõ nhất là khá nhiều lần, Chủ tọa phiên tòa cứ nhầm lẫn linh tinh như gọi Ls là bị cáo…
Dù phía dưới, thân nhân của bị cáo Cù Huy Hà Vũ là con số hết sức khiêm tốn, đa phần là “nhân dân” được chọn đi dự tòa và công an, nhưng cha ông ta đã nói là “nói phải thì củ cải cũng nghe” nhiều người ngán ngẩm lắc đầu mỗi khi Ls chỉ ra những điều sai phạm theo các điều luật.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Anh thư Đỗ Thị Minh Hạnh

Ý chí kiên cường bất khuất của anh thư Đỗ Thị Minh Hạnh cảm hóa được Mẹ

"Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!"


Cô Đỗ Thị Minh Hạnh bị nhà cầm quyền CSVN xử
7 năm tù vì đấu tranh cho quyền lợi công nhân VN

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong 3 người trẻ tuổi bị nhà cầm quyền kết án tù chỉ vì hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam. Trong một phiên xử của toà án CSVN tại Trà Vinh, nhà cầm quyền CSVN đã xử cô Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam,  và  9 năm tù cho anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Trước đó, cũng chính tòa án CSVN tại Trà Vinh hôm 26-12-2010, đã xử sơ thẩm và kêu án 3 người trẻ tuổi đấu tranh cho quyền của người lao động tại Việt Nam án tù như trên.

Trong thời gian qua, mẹ của cô Minh Hạnh là bà Trần Thị Ngọc Minh trong những lần thăm nuôi con trong tù, đã hiểu được tâm trạng và việc làm của con gái, và bà kể lại qua cuộc phỏng vấn được phổ biến mới đây.

Những nhóm biểu tình thầm lặng tại TPHCM

CHUYỆN THẬT NHƯ BỊA (kỳ1)

      Biểu tình ngồi ở Sài Gòn

Sáng sớm, mò vào nhật báo basam. Lướt qua cái tít “Nhóm biểu tình thầm lặng tại Tp HCM” mình nghĩ, lại biểu tình ngồi chứ gì. Yêu nước, không được bày tỏ, bức xúc quá thì ra vườn hoa ngồi chán rồi về. Định bỏ qua nhưng nghĩ thế nào, mình lại click vào đó, định đọc lướt. Nhưng bài viết lại thu hút mình khiến không thể không đọc kỹ. Hóa ra là Ngô Duy Quyền (phu quân của Luật sư Lê Thị Công Nhân) và Lê Thị Kim Thu trả lời cái anh RFA về việc ba người bị bắt vì tội chụp ảnh những người ngồi. Ba người bị bắt trong đó có 1 phụ nữ. Trong hai cậu thanh niên thì cậu Đạt to khỏe hay võ nghệ như thế nào mình không biết chứ Quyền thì mình biết. Cậu ta trông rất hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ, mảnh khảnh, thư sinh. Vậy cần gì đến ba chục người vây bắt. Quyền nói: “Tôi cảm giác mình đang rơi vào một đám thảo khấu côn đồ. Tôi cảm thấy kinh hãi”.

Viết linh tinh

Có anh chàng sĩ quan Quân Đội Nhân Dân viết "Tình hình càng nóng lên thì chúng càng lôi ra những xuyên tạc của chúng ngày xưa. Như vụ “công hàm Phạm Văn Đồng” đã bị cư dân mạng vạch trần trò xuyên tạc của chúng, giải thích cho chúng từ năm 2000. Đã bàn đi bàn lại trên bao nhiêu diễn đàn. Nay chúng lại lôi ra. Ko phải chúng ko biết trò xuyên tạc, diễn giải của chúng và TQ là sai, nhưng chúng vẫn cố ý nói láo vì thấy nhiều người còn chưa biết rõ. Chúng thừa biết vu khống cụ Phạm Văn Đồng là không đúng nhưng chúng vẫn làm."
hihi, công an đạp lên mặt "đồng chí" chưa đủ, bây giờ "văn hoá" hơn một tí, có anh bộ đội ĐẠP thêm vào mặt các nhân sĩ, tiến sĩ đang lo lắng chuyện Biển Đông, họ phải thành lập Hội nghị Biển Đông để bàn bạc cách đối phó với chuyện Trung Cộng luôn đưa công hàm 1958 của Thủ Tướng Phạm Văn Đồng ra để ...khoe với thế giới, khiến cho báo Đại Đoàn Kết phải đăng một bài nói vòng vo tam quốc biện hộ.
Nhưng có anh bộ đội viết linh tinh quá đến nỗi có bà mẹ Anh Hùng phải vào nhắn nhủ như sau:
 

Chống '' diễn biến'' là phải biết bắn ai ?


Mục Chính Luận của báo Quân Đội Nhân Dân ngày 7/8 có bài viết của thiếu tướng, giáo sư Bùi Phan Kỳ có nhan đề '' Chống diễn biến và tự diễn biến''

Vị chiến lược gia, tác giả của bài bào này bỏ qua ngay phần giới thiệu về diễn biến là loại hình thức gì. Bằng tầm nhìn sâu rộng, Phan Kỳ đã nhận ra mấu chốt của vấn đề mà các nước Đông Âu sụp đổ. Nguyên nhân chính là do quân đội của các nước Đông Âu không chuẩn bị kỹ tư tưởng, nên họ không biết bắn vào ai . Thiếu tướng Phan Kỳ có vẻ ngậm ngùi tiếc rẻ cơ hội cho các binh lính Đông Âu không dứt khoát dùng súng xả đạn, hãy xem đoạn mà ông Kỳ viết

Nó diễn biến nhanh đến mức các lực lượng vũ trang không còn biết nghe ai và bắn vào đâu, như “đội An pha”, giữa đội trưởng và chính trị viên không nhất trí, đành... án binh bất động (!).

Tôi đi dự phiên tòa phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ (Kỳ 5)

Nguyễn Hữu Vinh
Bản bào chữa của ls Trần Quốc Thuận mở đầu cho phần trang tụng khá dài và gay gắt, Chủ tọa phiên tòa đã cắt, bỏ và liên tục thúc giục, cảnh cáo Ls nên đã gây sự căng thẳng ngay từ đầu cuộc tranh tụng.
Sau khi Ls Trần Quốc Thuận ngồi xuống với đề nghị HĐXX ban hành một bản án đúng quy định pháp luật. Một đề nghị đơn giản nhưng là cả một ước mơ cho phiên tòa.
Phần tranh tụng tiếp theo là của Ls Vương Thị Thanh, thuộc Đoàn Ls Hà Nội.
Rút kinh nghiệm phần tranh tụng của Ls Trần Quốc Thuận, ngay từ trước khi đọc bản bào chữa, Ls Vương Thị Thanh đã đề nghị mấy điểm như sau:
- Đề nghị Tòa tạo điều kiện để Ls trình bày đầy đủ bản bào chữa của mình.
- Trong đơn kháng cáo của ông Vũ ghi rõ: “Tôi kháng cáo toàn bộ bản án”.
Sở dĩ Ls Vương Thị Thanh nhắc lại điều này, là vì quá trình từ trước đến đó, Chủ tọa phiên tòa chỉ nhắm một số điểm để nhắc bị cáo và Ls rằng chỉ nói về những điểm kháng cáo còn những vấn đề khác chủ tọa không thích liền bị coi là không liên quan.
Chủ tọa phiên tòa lập tức yêu cầu Ls nói về những vấn đề chính, khi Ls trình bày lý do yêu cầu như trên, Chủ tọa phiên tòa yêu cầu: Nếu Ls không trình bày, thì Ls ngồi xuống.

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Tấm ánh Trường Sa với lời đe doạ



Nhìn bức hình ở đảo Spratly Islands (Trường Sa) với cái ghi chú "Việt công sẽ bị phạt".  Chẳng hiểu bức hình đó được chụp từ hồi nào, mà có ghi chú như thế. Các nhiếp ảnh gia chụp hình đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cần đưa lên Google để ghi nhận chủ quyền bằng hình ảnh.  Kẻo China chơi trò này, cứ upload vào Picasa Google bản đồ với những hình ảnh chữ Tầu như thế thì trước mắt quốc tế, tất cả thuộc về Trung Quốc.  

Bản tin tiếng Việt in năm 1998
24 năm trước, những sĩ quan Hải quân Mỹ đóng tại VN nghĩ rằng Hải quân miền Nam Việt Nam lẽ ra nên im lặng rút lui khỏi Hoàng Sa.  Họ không nghĩ rằng "đội quân nhỏ bé miền Nam" sẽ chọn đánh nhau với Trung quốc to lớn.  "Tại sao các bạn lại chống lại đội quân mạnh hơn với không hy vọng chiến thắng" 

VÌ MỘT XÃ HỘI VĂN MINH.

Theo blog Bác sĩ Huy


Sự xấu hổ

Ba tuần lễ trôi qua kể từ cái ngày 17/7 nặng nề ấy.Bao nhiêu ngôn từ đã bình phẩm về cái bàn chân bỗng dưng đặt ngay mặt người dân yêu nước.Ý kiến của các nhân sĩ,trí thức,các trang mạng “lề trái”,các đài nước ngoài phê phán.Và một vị trong tứ trụ yêu cầu xem clip.Rồi phát biểu trong cuộc họp báo của Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh.Kết quả là hai cuộc biểu tình phản đối sự ngang ngược của nhà cầm quyền Trung quốc ngày 24/7 và 7/8 hôm nay đã diễn ra với những ứng xử văn minh từ phía người biểu tình và lực lượng cảnh sát,an ninh.

Anh Sẽ Về Hà Nội

 

Xin đọc để tặng các Blogger VN


Anh không về đại lễ
Nhưng sẽ về Hà Nội với em
Sẽ đi trong đám biểu tình
Sẽ hát cùng em bài ca yêu nước
Ba mươi mốt năm tròn, giờ này anh nhớ nhất
Vì Tháp Rùa đã đứng dậy hô vang :
Trường Sa, Hoàng Sa là của nước Việt Nam !

Tòa phúc thẩm (tiếp)

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Sau 3 kỳ viết về việc dự phiên tòa phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ tại Hà Nội ngày 2/8/2011 tôi chỉ mới nói được những điều mình thấy mình nghe tại phiên tòa ở phần đầu, sau đó một số việc bận rộn nên viết hơi muộn kỳ này. Xin mọi người thông cảm, nhất là những người sốt ruột, cũng như rất nhiều người đã gọi điện, gửi thư… thúc giục muốn biết được chi tiết trong phiên tòa Công khai này đã xảy ra những điều gì.
Một ngày với một phiên tòa mà theo các Ls thì nếu ở phương Tây, phiên tòa này phải xử ít nhất là một tháng. Vì thế rất dài và nhiều nội dung, bài viết muộn và chia làm nhiều kỳ có thể làm người đọc hơi sốt ruột. Nhưng một bài viết thì không thể quá dài làm mất sức người đọc khi mà nội dung của nó đã làm không ít người phải mệt lòng.

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Hànội 7/8/2011

 
Ảnh trên do Cộng tác viên H.H. cung cấp

Truyền thông...lưà

Hồ Bất Khuất - Lừa chúng tôi về truyền thông bằng truyền thông là rất khó!

Hồ Bất Khuất
Hoang mang vì trình độ thông tin kém; nổi giận vì cảm thấy có sự quanh co. Ví dụ, báo chí trích lời ông Nhanh nói rằng không thể căn cứ vào clip để kết luận là Đại úy Minh đạp anh Đức. Nhưng cũng chỉ căn cứ vào clip, cô gái tát cảnh sát giao thông ở TP. HCM đã bị truy tố. Vậy khác nhau ở chỗ nào?
6005077999_89b58d22e2.jpg

Biểu tình ngày 07/8/2011



Những hình ảnh biểu tình ngày 07/8/2011 (Ba Sàm & Nguyễn Xuân Diện)
Nguồn: Ba Sàm & Nguyễn Xuân Diện

Sau đây sẽ là phần tường thuật trực tiếp biểu tình  tại Hà Nội sáng nay, sau một tuần nghỉ ngơi vừa qua…
6h30’: Quanh tòa Đại sứ Trung Quốc vẫn như các tuần trước, công an và các lực lượng tập trung khá đông, khu vực Bờ Hồ hoàn toàn yên tĩnh, không thấy bóng dáng lực lượng an ninh. Chưa thấy xe buýt chuẩn bị hốt người biểu tình như tuần trước.


Tụ tập biểu lộ lòng yêu…thể dục

07.08.2011: Khắp nơi đứng lên đáp lời sông núi

Xuống đường tuần hành, biểu tình để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam và phản đối Trung Quốc xâm lược là hành động thể hiện lòng yêu nước trong sáng và đầy chính nghĩa. Đây là hành động tự phát của mỗi cá nhân được thôi thúc bởi lòng yêu nước, nghĩa vụ công dân và lời gọi khẩn thiết của núi sông.
Xuống đường tuần hành, biểu tình chống Trung Quốc xâm lược là một việc làm không đi ngược lại với bất kỳ một quy định pháp luật nào và phù hợp với Hiến pháp Việt Nam: "Công dân phải trung thành với Tổ quốc; Bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và quyền cao quý của công dân." (điều 76).

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Tòa phúc thẩm

J.B Nguyễn Hữu Vinh - Tôi đi dự phiên tòa phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ (Kỳ 1)

J.B Nguyễn Hữu Vinh
 
Phiên tòa công khai xét xử sơ thẩm ông TS luật Cù Huy Hà Vũ đã tiến hành xong sau nhiều mong đợi từ các nhân sĩ, trí thức, người dân Hà Nội và khắp nơi, không chỉ trong nước mà cả trên thế giới rằng sẽ có sự nhìn nhận lại của các cơ quan pháp luật để có bản án hợp lòng dân. Nhưng những hy vọng đó đã tan thành mây khói khi tòa tuyên y án sơ thẩm.
Kết quả đó làm nản lòng những người hy vọng một sự đổi thay, làm đau lòng những người yêu nước, làm thất vọng những niềm tin còn sót lại về một nhà nước pháp quyền.
Sự nản đó, thể hiện ở nhiều nơi, nhiều lúc và nhiều mặt. Ngay cả việc người dân yêu cầu quyền chính đáng, cơ bản tối thiểu của họ khi được vào dự phiên tòa công khai thì người ta cũng không thèm nhắc đến nữa.

Gia đình ông Cù Huy Hà Vũ

Gia đình ông Cù Huy Hà Vũ: Yêu cầu làm việc với Tổng GĐ Đài truyền hình VN

 
Kính thưa Quý Báo,
Ngày 05/8/2011, gia đình TS Cù Huy Hà Vũ đã có đơn đề nghị làm việc với ông Tổng Giám đốc Đài truyền hình Việt Nam để được làm rõ một số thông tin trong buổi truyền hình thời sự hồi 19 giờ 04/8/2011. Đề nghị Quý Báo cho đăng để những ai quan tâm được rõ.
Trân trọng cảm ơn Quý Báo,
Cù Thị Xuân Bích

De nghi lam viec voi Tran Binh Minh - VTV 5-8-2011.png
___________________

Phóng sự của VTV

Nguyên Hoa – Thấy gì qua đoạn phóng sự của VTV về Cù Huy Hà Vũ

Đoạn video clip dài gần 15 phút trên YouTube là phóng sự của VTV về vụ án CHHV, quay đoạn phóng sự trên, ta có thể nhận ra một số điều.
Trước tiên, nhìn tổng quát phóng sự về vụ án Cù Huy Hà Vũ trên VTV ta có thể dễ dàng nhận thấy rằng nó khá dài, mất đến gần 15 phút, đây là một trường hợp khá đặc biệt so với các phóng sự về những người hoạt động chính trị khác. Một điều lạ hơn, trong phóng sự chỉ có khoảng 1/3 thời lượng về việc xét xử của TAND tối cao, còn lại chiếm một khoảng thời gian lớn dành cho “dư luận”. Ở đây có thể dễ dàng nhận biết, họ muốn lật ngửa thế cờ, muốn đánh ập vàp quần chúng đang xôn xao về vụ án CHHV, nhất là bản kiến nghị thả tự do cho CHHV với gần hai ngàn chữ ký (mà họ cho rằng là trò “bịp bợm”). Sở dĩ dùng những người dân để “phỏng vấn” ý kiến xung quanh vụ án và con người CHHV để cố tình làm cho nhân dân hiểu nhầm, đánh giá sai về vụ án và nhân cách CHHV, như thế sẽ trấn an được dư luận, đồng thời hẹ bệ được hình ảnh CHHV, ý mọ muốn tuyên bố rằng: “Đấy, CHHV là người như thế đấy!”.

Sự thối nát của hệ thống ?

Phải là một con người có lòng căm thù ghê gớm và thú tính tột cùng mới có thể đạp vào mặt của một người khác. Phải là một bộ máy trơ trẽn mới có thể biến trắng thành đen và đen thành trắng. Câu chuyện viên đại úy công an tên Minh đạp vào mặt anh Nguyễn Chí Đức và lời tuyên bố của công an Hà Nội xứng đáng với hai câu trên.
Thời còn theo học trường y tôi nhớ có lần vào nhà xác thực tập môn anatomie, thầy dặn đi dặn lại là phải tôn trọng tử thi. Bất cứ một hành động nào khiếm nhã hay tỏ ra bất kính với tử thi như gõ vào đầu, lấy búa gõ vào chân liền bị thầy “đập” cho một trận nên thân. Bài học đầu đời của sinh viên trường thuốc là không làm hại người, cho dù người đó đã qua đời.

Nói to và dõng dạc xem nào!

V. Quốc Uy

1/ Nỗi buồn riêng và thắng lợi chung

Phiên phúc thẩm LS Cù Huy Hà Vũ ngày 2/8/2011 đã được khép lại, với cái tên phiên toà ô nhục, phiên toà vô phúc, với kết thúc Y án 10 năm tù tội!

Ai cũng xót xa cho người trí thức dấn thân, bỏ lại vợ đẹp con khôn, để chấp nhận cõi tù, vẫn gọi là địa ngục cũng chẳng ngoa đâu, mất tay, mất mạng trước đòn thù như bỡn. Nhưng tạo hoá công bằng, không lấy không của ai cái gì mà không đền đáp. Cửa Toà khép lại nhưng đã mở ra cho xã hội luồng ánh sáng công lý, mà cả những người chiến đấu lạc quan nhất trước đây cũng đành lắc đầu thở dài chịu thua.

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Còn chưa kết thúc

Tôi không tính post lại bài viết sau của Người Buôn Gió, vì ngay sau khi phiên xử Ts. Cù Huy Hà Vũ, thì blog NBG đã đóng lại một khoảng thời gian ngắn, sau đó thì anh post bài "Tháng Tám lá vàng rơi chưa nhỉ?" , nghĩ bụng có lẽ NBG đang được mời uống Café. Nên để cho NBG được nghỉ ngơi với Tí Hớn.


Hôm nay lại đọc bài với cái clip của VTV thì thấy thông tin một chiều rất có hại cho người dân VN. Câu hỏi là VTV phỏng vấn những người dân họ không hiểu biết gì về CHHV, tại sao họ không phỏng vấn những người họ quen biết bênh vực, ký kiến nghị đưa ý kiến là ông CHHV không có tội? Tại sao không phỏng vấn những thế lực thù địch để người dân hiểu được tại sao họ làm vậy? VTV đã coi thường đại đa số người dân không có ý thức nhận xét, cho nên họ tự cho họ quyền hướng dẫn dư luận với những bản tin một chiều, phỏng vấn những người đại khái trả lời "không biết gì cả về ông CHHV" hay là chỉ toàn đem chuyện thường ngày ở huyện ra để nói, mà không đi vào mục tiêu chính là tại sao Ts. CHHV đã thực sự nói gì làm gì, đăng tất cả những bản văn kiến nghị "phản động" của ông cho người dân nhận xét? 

Pháp quyền XHCN ?

Biết đâu ngày mai sẽ đến lượt chúng ta là nạn nhân của cái Pháp quyền XHCN ?



(Viết tặng chị MH – chị gái của tôi)

Nhớ hôm trước, vào một buổi tối bà chị gái tôi vốn là bác sĩ từng du học ở Đông Âu hiện là lãnh đạo một Bệnh viện lớn ở Hà nội, có đến nhà tìm tôi với vẻ mặt buồn bã và giọng nói nghiêm trọng chị tôi gọi tôi ra ngoài sân, vừa nói vừa khóc bảo tôi rằng “Chị nghe có người bảo bây giờ chú viết blog phản động phải không? Thôi đi, chị xin chú, đừng làm như thế. Chú phải biết nghĩ tới truyền thống của gia đình mình chứ!“. Khi ấy tôi cũng chỉ ậm ừ qua loa cho xong chuyện, chả muốn nói đi, nói lại với chị mình, nhưng cũng định hôm nào sẽ nói chuyện nghiêm túc với chị mình.

Tản mạn

Đọc hai bài đề cập đến Ts. Cù Huy Hà Vũ, con trai nhà thơ Huy Cận, người vừa mới bị toà phúc thẩm xử y án 7 năm tù, 3 năm quản chế.  Bài thứ nhất "Cù huy Hà Vũ, và chiêu bài nhân cách" của Qúy Thanh, một tác giả đã phê bán Về sự ngộ nhận của giáo sư Ngô Bảo Châu, và blog anhbasam có post lại với lời bình: không bình được, bài thứ hai là của một ông giáo sư khác ở hải ngoại mà từ trước tới nay ông "nổi tiếng" chống công giáo một cách cực đoan, mà những người có tâm Phật cũng không thể chấp nhận cách viết không có tâm của ông Trần Chung Ngọc, ông giáo sư này bảo ông dùng học thuật để phê phán Ts CHHV.  trong bài Cù Huy Hà Vũ: Từ góc nhìn của một người Việt hải ngoại, blog bác sĩ Hồ Hải có post lại cho mọi người cùng tìm hiểu, cứ tìm đọc hai trang báo và cách comment ở mỗi nơi cho thấy sự bưng bít thông tin tai hại tới mức nào đối với người dân VN. Tuy nhiên bài báo của ông TCN ở CAND cũng đã bị xén gọt, bản gốc ở cuối trang báo này

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Cơm độn khoai?

Đọc hai bài viết sau, cảm tưởng của người dân là sẽ có một ngày người dân VN sẽ trở lại thời kỳ ăn cơm độn khoai, và lúc đó chính phủ Trung Cộng sẽ cười hà hà "Chúng ta đã dậy cho VN thêm một bài học nữa, cũng không cần tốn một viên đạn".
Người dân vì thiếu thông tin nên chỉ thấy lợi nhỏ trước mắt và lòng yêu nước mai một vì đã có đảng lo nên họ cũng chẳng còn muốn quan tâm đến vận mệnh đất nước một khi đời sống hàng ngày quá chật vật???

Buồn thay ở thế kỷ 21 con dân Việt đã thua xa cha ông chúng ta rất nhiều về việc gìn giữ quê hương.  Lịch sử cận đại cha anh chúng ta đã thắng thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, nhưng thử hỏi Pháp và Mỹ đã mang gì về xứ họ, đã lấy gì của tài nguyên đất Việt? Câu trả lời xin dành cho mọi người.

Cả nước cận thị?

Úi giời ui, đoạn video được tướng Nhanh cho biết là do máy nước ngoài phát tán :-), và ông Minh chỉ có bước xuống xe bus chứ không có đạp.  Thế cả nước cận thị hết, cứ cho mời 4 ông "bế" anh Chí Đức lên xe bus và những người xung quanh xem họ nhìn thấy gì.  Khổ, có thế mà cũng không hỏi.
"Về đoạn video clip phát tán trên mạng, trung tướng Nhanh cho rằng: “Đoạn video này được đưa lên mạng từ máy chủ nằm ở nước ngoài, nên không thể xác minh được ai là người đã quay đoạn băng ấy và ai là người tung đoạn video clip ấy lên mạng. Chúng tôi cũng không xác định được đoạn băng ấy có bị cắt, dán hay không. Nhưng tôi cũng không đồng ý với việc cảnh sát khiêng người lên xe buýt, vì đây là người biểu tình yêu nước, không phải là đối tượng hình sự, nên cần phải rút kinh nghiệm, chấn chỉnh ngay”."
Việt Chiến
Nguồn: Thanh Niên.

Nữ bác sĩ Việt đầu tiên tại Pháp

Thăm nữ bác sĩ Việt đầu tiên tại Pháp - Henriette Bùi Quang Chiêu
Paris, một chuyến đi

PARIS - Về lại Paris sau bao nhiêu năm xa cách, Paris vẫn là Thủ Ðô Ánh Sáng, thủ đô tráng lệ, là cái nôi của văn hóa.
Bà Henriette Bùi Quang Chiêu, ở tuổi 105. Hình chụp tại Paris nhân chuyến viếng thăm của đoàn bác sĩ từ Hoa Kỳ. (Hình: Tác giả cung cấp)

Đòn thù

Trong phần giới thiệu bài “Viết cho anh Anh Cù Huy Hà Vũ trước ngày ra toà” (của Lê Diễn Đức) Phạm Toàn đã đoán trước, từ phiên toà sơ thẩm: “Bản án sẽ tuyên nặng, vì sẽ là một đòn thù.”

Ông nhà giáo, kiêm nhà báo, nói (đại) vậy mà … trúng phóc. Đúng là một cú đòn thù. Và người biết điều này rõ nhất, không ai khác hơn là chính Cù Huy Hà Vũ: “Ông bị Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả thù vì các đơn kiện của ông đối với việc thủ tướng Dũng đồng ý cho phép khai thác bauxite và ký quyết định cấm không cho người dân khiếu kiện tập thể.”

Vượt tường lửa

Dân saigon U30

UltraSurf 10.16 là một phần mềm miễn phí cho phép những ai sống tại những nước có chế độ kiểm duyệt Internet chặt chẽ có thể vào thăm những trang web bị chặn.


Các tính năng:
* Không cần cài đặt
* Dễ dàng sử dụng (chỉ click là chạy có hình ổ khóa màu vàng dưới góc màn hình,xài xong Exit)
* Xóa tất cả dấu vết duyệt web tự động* Hàng ngày hơn 800 triệu lượt truy cập trên toàn TG ( Mỹ sản xuất để chống lại các nước ngăn chặn internet)

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Vài ý “phản động” về trí thức

Bằng Công - Nhân bài "Trí thức và một vài đặc điểm của trí thức" của GS Thuyết: Vài ý “phản động” về trí thức

Bằng Công(Minh Thái chấp bút)


Cái rọ “Tiểu tư sản”

Theo quan điểm Mác-Lênin được vận dụng ở nước ta, từ đầu thập niên 1953 lao động trí óc (từ cô thư ký đến các cụ Trần Đức Thảo, Nguyễn Hữu Đang, Ngô Tất Tố…) được xếp tuốt vào giai cấp tiểu tư sản, chung với cháu học sinh, chị hàng xén, bác cắt tóc và chú vá xe. Khi đó tôi gần 30 tuổi. Không có cái giai cấp nào hẩu lốn, hỗn tạp như cái giai cấp tiểu tư sản ở Việt Nam. Đủ thấy lao động trí óc nói chung - và trí thức nói riêng - một thời đáng thương hại biết bao.

Con tôi trí nhớ rất tốt, vẫn kể lại, năm 1960 mới 15 tuổi đã phải khai lý lịch là tiểu tư sản, đã học chính trị, nghe đảng khẳng định: Nước ta, đã xoá bỏ bóc lột (diệt địa chủ, tước đoạt tư sản) để xây dựng chế độ XHCN. Giai cấp tiểu tư sản là lực lượng cản trở lớn nhất. Đây là giai cấp bấp bênh về lập trường, ngả nghiêng về quan điểm; do vậy mà khó cải tạo nhất để được chuyển hoá thành Công, Nông.

Nhận định chính thống này – như ngọn mác hay mũi lê - chĩa thẳng vào trí thức, chớ không phải nhằm ám chỉ bác cắt tóc hay chị hàng xén… đâu nhé. Vì trí thức thích tự do, hay lý sự, thích căn vặn… cái mầm chống đối cứ như nằm sẵn trong tim, trong tuỷ.

Trước sự đối xử như vậy, trong trí thức nảy sinh hai thái độ, hai cảm xúc: từ tủi thân, tự ti, ức chế…, đến bất bình, chê bai ngầm hoặc phản kháng đầy lễ độ, nhất là sau vụ Nhân Văn – Giai Phẩm, ai cũng tự thấy cần rèn luyện cho cột sống mềm mại hơn.

Liệu GS Nguyễn Minh Thuyết (tác giả bài Trí thức và một vài đặc điểm của trí thức) khi đó đã đủ lớn để tự khai mình thuộc thành phần tiểu tư sản và trực tiếp cảm nhận thân phận như cha anh chưa?

Liệu có phải cuộc “đổi đời”?

Hơn 40 năm sau, cha tôi về hưu (trước đó 25 năm đã trầy trật để được kết nạp vào đảng) thì… bỗng nhiên, đảng tuyên bố: Từ nay, trí thức được xếp vào “hệ thống chính trị” của chế độ XHCN, đứng ngay sau Công, Nông.

Ơn này, liệu có ngang với ơn cứu mạng? Có giống như người từ đáy ao được vớt lên bờ? Trí thức đổi đời rồi chăng?

Điều này, tôi xin nhường cho quý vị nào có bằng cao đẳng trở lên phát biểu. Nhưng nếu cần chú thích, xin nhớ rằng lúc này lớp trí thức cũ – do tư bản đào tạo (mà Dương Trung Quốc gọi là thế hệ vàng) - đã chết hầu hết, lớp kế tiếp đã hưu hầu hết; còn lại, đều do chế độ ta đào tạo - với thời gian rất lớn dành cho môn Chính Trị (hy vọng họ trung thành hơn ư?). Trung thành đâu chưa biết, nhưng nhếch nhác thì rõ. Họ được đứng cạnh công nông cũng phải.

Nhìn tổng quát – ví dụ cử nhân mới tốt nghiệp, nếu may mắn có việc làm, với lương trung bình 2 triệu, làm sao khỏi nhếch nhác?. Nhìn toàn cảnh, ai dám bảo Công, Nông Việt Nam hiện nay (2011) không nhếch nhác hơn so với các tầng lớp khác?. Thừa nhếch nhác ngoài đời, nhưng trong Nghị quyết thì lại khác.

Những năm gần đây, ông Nông Đức Mạnh làm tổng bí thư. Ông này học trường trung cấp, ngành Lâm Nghiệp, làm đội trưởng khai thác gỗ (từ “tiểu tư sản”, ông tiến hoá thành “công nhân” – giai cấp lãnh đạo). Sau đó ông được sang Nga học để có bằng đại học, lẽ ra trong lí lịch ông phải khai đã “thoái hoá” trở lại, thành tiểu tư sản, nhưng khi ứng cử trung ương, ông vẫn cứ khai xuất thân “công nhân”. Chủ nghĩa lý lịch kinh thật đấy. Nay, được thay bằng chủ nghĩa bằng cấp. Cái bằng tiến sĩ thời nay không hẳn để trở thành nhà nghiên cứu – như truyền thống - mà là để… bỏ hẳn nghiên cứu, làm lãnh đạo.

Thời ông Mạnh, đảng Cộng sản có 5 nghị quyết thuộc loại quan trọng nhất:

- Nghị quyết chống tham nhũng (nay, vẫn “càng chống, càng tăng”); và

- Bốn Nghị quyết về Thanh – Công – Nông – Trí.

Đến nay, thanh niên cứ xa dời lý tưởng, công nhân cứ bãi công, nông dân cứ chống đối cướp đất. Còn trí thức? Hẳn là phấn khởi khi được xếp thành đội ngũ, đứng ngay sau công nông về vị thế trong xã hội?.

Phản kháng yếu ớt

Tôi muốn nói thêm về sự chuẩn bị cho cái nghị quyết Xây Dựng đội ngũ trí thức XHCN này. Vì bài của Giáo sư Thuyết ra đời trong bối cảnh đó

Nghị quyết này cũng có Bản Dự Thảo để mọi người góp ý. Gọi là “mọi người”, chớ thực tế chỉ có trí thức là đủ năng lực làm việc đó (kể cả với 4 NQ đầu tiên). Gọi là “góp ý” cũng được, thực chất gọi là dăm ba phản biện xa xôi và nhẹ nhàng, cũng được.

Chế độ ta tâng bốc Công Nông tới trời, khỏi nói. Nay đến lúc ca ngợi trí thức. Mới đọc Dự Thảo, thấy hởi lòng hởi dạ. Nhưng nếu đọc kỹ, nắm tinh thần toàn văn, sẽ thấy… té ra trí thức chỉ là công cụ để đảng sử dụng “xây dựng CNXH”. Và đảng ta đang hết lời ca ngợi cái công cụ tuyệt vời mà mình có trong tay. Ví dụ, ca ngợi lòng trung thành. Trí thức (đúng nghĩa) đang bị trộn với lao động trí óc nói chung - khiến số lượng tăng vọt lên tới nhiều triệu - đủ đông đảo để xếp thành “đội ngũ”. Đã là “đội ngũ” thì phải mặc đồng phục mới đẹp. Phải đồng phục về tư tưởng thì mới răm rắp theo lệnh hô. Còn gì đẹp bằng một đội ngũ duyệt binh trong lễ chào mừng?.

Xin đọc lại toàn văn nghị quyết để thấy (ít nhất) 2 điều:

- Về hình thức, đảng ta rất lão luyện dùng câu chữ.

- Về nội dung, nghị quyết tiếp thu quá ít những gì đã được góp ý (so nghị quyết với dự thảo).

Mọi góp ý chỉ là sự phản kháng lễ độ, yếu ớt.

Hai nội dung đáng chú ý

Rất nhiều góp ý, đủ mọi khía cạnh, mọi hướng. Xin nói về hai hướng đáng chú ý.

- Yêu cầu định nghĩa “trí thức”. Đây là cách phản đối khéo léo và kín đáo chuyện đảng ta cố ý mở rộng “đội ngũ” - giống như ngày xưa, đảng xếp Nguyễn Mạnh Tường, Tôn Thất Tùng hay Nguyễn Tuân… vào cái rọ tiểu tư sản, ngồi chung với chị hàng xén và bác cắt tóc…

Bài của GS Thuyết thuộc hướng này. Ông có nêu một ý: Trí thức (tuy đông đúc như vậy) nhưng cần chú trọng tới khối “hạt nhân” của nó.

- Yêu cầu coi đoàn thể của trí thức là một đoàn thể chính trị (không phải là một Hội nghề nghiệp, hay một đoàn thể xã hội) vì trí thức đã chính thức được kề vai sát cánh với công nông. Lạ chưa? Thoạt xem, có vẻ như “trí thức” mắc bệnh hình thức, háo danh? Không đâu. Chúng ta đứng ngoài, quan sát hời hợt, làm sao hiểu được thâm ý người trong cuộc, nhưng đảng lại hiểu quá rõ thật sự trí thức muốn gì.

Thoạt nhìn, cứ tưởng trí thức xin được xếp ngang với các đoàn thể chính trị khác (Công đoàn, Nông hội, Thanh niên, Phụ nữ, Cựu chiến binh…) chỉ để cho oai – so với Hội người già, Hội cựu giáo chức, Hội nhà báo, Hội y học cổ truyền… Nhìn thiết thực hơn, nếu là đoàn thể chính trị thì kinh phí được cấp (từ ngân sách) sẽ dư dả hơn hẳn. Còn thâm ý nhất là để lỡ ra trí thức có góp ý thẳng quá cũng không bị coi là… phản động (như góp ý của Trần Dần. Trần Đức Thảo… ngày xưa).

Đấu tranh hợp pháp, ở thế yếu, với một đảng lõi đời về chính trị, quả không dễ dàng.

Xin hãy đọc lại các bài của trí thức thời đó để có thể hình dung cụ thể hơn sự bức xúc của những trí thức chân chính. Một điểm chung, là các bài góp ý đã bất chấp cái “định hướng” mà đảng muốn trí thức phải tuân theo khi góp ý.

Định hướng góp ý cho dự tháo NQ về trí thức (vắn tắt):

- Trí thức: người có trình độ từ cao đẳng trở lên (được hay tự đào tạo);

- Yêu nước, thể hiện bằng toàn tâm, toàn ý xây dựng CNXH ở VN;

- Là một đội ngũ, có đoàn thể riêng đứng trong Mặt Trận, được đảng tin tưởng;

- Lực lượng trực tiếp thực hiện công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước… v.v.

Gần đây, rục rịch sửa hiến pháp; đảng đã kịp định hướng thảo luận; ví dụ:

Sửa hiến pháp theo hướng thực hiện hiệu quả hơn Cương Lĩnh (bổ sung và sửa đổi) tiến lên XHCN do đại hội XI vừa thông qua…

Bài của Giáo Sư Nguyễn Minh Thuyết

Cả nội dung (hai phần) và cách trình bày phù hợp vị thế tác giả (đảng viên, đương chức, cương vị cao trong quốc hội) – nghĩa là không thể thẳng thừng nói ngược những gì mà đảng đã “định hướng” cho mọi người góp ý. Ngoài ra, để được đăng lên Tia Sáng (báo của trí thức) thì cách nói và nội dung đều phải cẩn trọng (tờ báo này đã từng bị khiển trách, kể cả đình bản khá lâu). Vẫn nói, nhưng chớ làm nổi bật những gì khó lọt tai đảng v.v… Chính do vậy, tuy GS Thuyết khéo léo nói được nhiều điều, nhưng bài của ông cứ kể lể lan man, loãng, không phải là bài “hay” nhất, “mạnh” nhất, hoặc “trúng” nhất… trong số bài thuộc đề tài này. Đã vậy, nó xuất hiện khá muộn.

Phần đầu, ông giải đáp câu hỏi: Thế nào là trí thức. Ông buộc phải nói vòng vo, nhiều ý tưởng không mới, thậm chí đặt trường hợp đặc biệt ngang với cái phổ quát. Đơn cử, trí thức phải có một nghề (như mọi người) để mưu sinh – đó là cái phổ quát, thì ông lại nói điều này là “không nhất thiết” và ông đem trường hợp riêng của nhà thơ Tú Xương (được vợ nuôi) ra làm bằng chứng.

Cho đến khi ông “tóm lại” mà người đọc vẫn thấy chưa ổn.

Nói tóm lại, trí thức là:

1) những người lao động trí óc,

2) có hiểu biết sâu rộng về một hoặc một số lĩnh vực (khoa học - công nghệ, văn hóa - nghệ thuật, quản lý kinh tế - xã hội),

3) thường xuyên vận dụng những hiểu biết đó để phát hiện và giải quyết những vấn đề lý luận và thực tiễn nảy sinh trong lĩnh vực hoạt động của mình,

4) vì lợi ích chung của cộng đồng và nhu cầu nhận thức của bản thân.

Quả vậy, khi đã “tóm lại” như trên, ông vẫn phải viết tiếp khá dài, trong đó ông nhấn mạnh rằng “có một hạt nhân” trong cái tầng lớp lao động trí óc lộn xộn đó.


Trong phần 2, Một số đặc điểm của trí thức, thì nhiều đặc điểm được ông nêu lên lại không… đặc trưng; mà là chung cho tất cả những ai sống chết với nghề của mình (buôn bán, công nhân, quân nhân), đâu phải của riêng trí thức. Ví dụ: ham đọc, ham sáng tạo, hoài bão vươn lên (trong nghề)… của người trí thức thì cũng giống như một nhà thể thao ham tập luyện, có hoài bão chiếm ngôi vô địch… Vậy thôi. Đó là đặc trưng nghề nghiệp.

Còn các đặc trưng khác, ông nêu lên (hay lật lại vấn đề, trọng danh hơn lợi, niềm tin vào chân lý, muốn nói lên sự thật, khảng khái…) đều đúng, không nhiều thì ít. Và chính những đặc điểm đó khiến trí thức ham… phản biện - thì ông không nêu.

Vài lời nói ngang

Thói quen của trí thức là phản biện, xuất phát từ đặc điểm nghề nghiệp. Nhà bác học lẫy lừng Hawking, tưởng rằng tàn tật đếm mức ấy thì không còn quan tâm gì tới chuyên xã hội nữa. Nhưng không. Bằng cách riêng, ông vẫn toe được thái độ đầy trách nhiệm.

Chuyện này ở các nước dân chủ chẳng có gì lạ. Đó là chuyện thường ngày, như ăn, uống, đi lại… Trí thức phê phán có lý lẽ, có biện bạch, những bất cập trong xã hội, để xã hội tốt đẹp lên, thì đâu có gì lạ?. Họ phản biện như họ thở. Thế đấy! Người ta thở mà có mấy khi nhận ra mình đang thở đâu. Cùng phản biện một vấn đề, nhưng các trí thức vẫn có quan điểm ngược nhau, cãi nhau chí choé, đâu có gì lạ? Tranh luận sẽ ra sự thật. Trí thức có thiên bẩm là rất nhanh nhận ra sự thật, do vậy trong tranh luận nếu thấy mình sai, sẽ sớm nhận ra ngay. Chưa thấy mình sai, hoặc tin rằng mình đúng thì… gươm kề cổ, súng kề tai cũng không sợ.

Nhưng ở Việt Nam thì khác, nhiều người chưa quen cái từ “phản biện”, kể cả những hiểu sai. Nếu đảng cầm quyền biết chấn chỉnh lại những hiểu sai đó, nó sẽ còn cầm quyền lâu. Nếu nó lại gán thêm ý xấu cho phản biện: Nó đang tự chống nó.

Tất nhiên, có cả trường hợp giả vờ hoan nghênh phản biện. Kiếm tra không khó: Câu hỏi là bao giờ sẽ ban hành Luật Phản Biện.

Xã hội nếu được ví như một cơ thể, sự tiến hoá chủ yếu đánh giá bằng sự phát triển của hệ thần kinh, thì lao động trí óc chính là hệ thần kinh, trong đó trí thức chính là bộ não của cả hệ thần kinh. Trí thức là bộ phận nhận thức của cơ thể, hướng dẫn tay chân và cơ bắp thực hiện. Đó là bản chất sự liên minh Trí – Công – Nông trong thường nhật cũng như trong cách mạng.

Não có nhiều thiên chức: nhận thông tin, xử lý thông tin, truyền đạt thông tin… trong đó có cả chức năng cảnh báo nguy cơ và điều chinh hành vi (sửa chữa). Đó là phản biện.

Trong một xã hội hiện đại, người dân rất biết tên tuổi những trí thức đáng kính - do cống hiến lớn và do cuộc sống cá nhân trong sạch. Nếu đa số những trí thức này không hài lòng với chế độ: Chế độ này có nguy cơ suy tàn.

Một chế độ tiến bộ bỗng ngán phản biện (ví dụ, cho phản biện nhưng cấm công khai các ý kiến phản biện), đó là dấu hiệu thoái hoá. Vua cha tha thiết được nghe lời nói thẳng, vua con lại kỳ thị người can ngăn: Triều đại này chết đến đít rồi.

Đã có người đưa ra hình tượng: người nông dân dùng xẻng xúc đất, năng suất thấp nên được trả công thấp; anh công nhân dùng máy xúc năng suất gấp 50 lần, nhưng xã hội chỉ trả lương cho anh ta gấp 5 lần anh nông dân kia. Ai cống hiến nhiều, nhưng hưởng ít sẽ được xã hội trọng vọng hơn. Câu hỏi tiếp: Ai thiết kế và chế tạo cái máy xúc? Lẽ ra trí thức phải hưởng đãi ngộ vật chất gấp 50 lần công nhân, nhưng thực tế chỉ gấp 5 lần. Sáng tạo văn học, nghệ thuật sẽ ngày càng được đánh giá cao, vì cuộc sống tính thần ngày càng là nhu cầu. Mới hiểu: Tại sao xã hội nào cũng trọng vọng trí thức? Chủ nghĩa Mác nói thế nào về Công – Nông – Trí? Liệu có ngược với sự thật hiển hiện từ thượng cố tới nay không?

Tất cả những nói ngang ở trên, đều lấy từ các bài của trí thức góp ý với đảng khi chuẩn bị Nghị Quyết.

Bằng Công (Minh Thái chấp bút)



Ta đã thấy gì hôm nay

Nhà văn Thùy Linh - Ta đã thấy gì hôm nay - 2/8/2011?



Hồi tiến sỹ họ Cù xuất hiện với những tuyên bố, việc làm “không giống ai” khi đó mình chỉ thấy ngồ ngộ. Sau đó anh Vũ không dừng lại mà dấn thêm những việc “động trời” chưa từng có ở nước ta: kiện các quan chức, thậm chí kiện cả Thủ tướng…

Lúc đó mình không còn nhìn anh ấy ngồ ngộ như trước nữa mà bắt đầu để ý, quan tâm. Nhiều người bảo anh Vũ “đội đá vá trời”, hoặc “ném đá ao bèo”, tức là làm những việc vô nghĩa cực…Nhưng rồi có ngày mình chợt hiểu, anh ấy không ảo tưởng đến mức việc kiện cáo của anh ấy được đáp ứng. Anh ấy chỉ muốn dạy cho người dân về quyền lợi công dân chưa từng được dùng đến, chưa từng biết cách sử dụng, chưa từng ý thức là được phép…Bao thế hệ người Việt đã sống mà không hề tư duy, trăn trở: Chúng ta có quyền gì? Chúng ta được phép làm gì? Sống bao năm người dân không dám làm những việc ngay cả khi nguyện vọng, luật pháp cho phép…Thương thay!

Nghĩ đến Đất nước mình ngổn ngang bao điều trớ trêu, ngang trái, uất ức, đau khổ…Sao mãi trầm luân thế này hả Việt Nam?

- Sa mạc hóa Trí tuệ của người dân.

- Thu hồi Lòng yêu nước, giải tỏa Cái ác, xây dựng các chung cư Tăm tối, Lạc hậu, Tham nhũng, Bệ rạc…để nhốt cả Dân tộc vào đó.

- Tính khả thi của các dự án “Xây dựng xã hội Công bằng, Văn minh, Phát triển” ngày càng xa vời…

Bao giờ Ta về đi cùng con đường của thời đại? Bao giờ Ta hít thở hơi thở của thời đại? Bao giờ Ta được uống dòng nước ngọt ngào của thời đại? Bao giờ trên đầu Ta là bầu trời xanh mênh mông không ranh giới của hệ ý thức, chỉ có Tính người cao cả, nhân văn? Bao giờ…

Hãy ghi lại ngày hôm nay, 2/8/2011, để nhớ bài học mà tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đã dạy cho chúng ta bằng chính Tự do của Anh.

Cầu mong tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ ở trong kia luôn giữ vững niềm tin về tương lai của Dân tộc và Lý tưởng anh đã chọn.

Cầu mong tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ vượt qua bệnh tật để chờ ngày đoàn tụ cùng Gia đình, Bạn bè, Nhân dân, Tổ quốc.

Cầu mong Đức Phật gia hộ cho Anh mọi sự an lành.

Nhà văn Thùy Linh





Thỉnh nguyện thư của thân phụ Trần Huỳnh Duy Thức


Kính gửi Ban Điều Hành Đàn Chim Việt

Tôi tên là Trần Văn Huỳnh, là thân phụ của Trần Huỳnh Duy Thức, người đã bị kết án 16 năm tù giam và 5 năm quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” tại phiên tòa sơ thẩm ngày 20/01/2010 và phiên tòa phúc thẩm ngày 11/05/2010 tại Tp. HCM.

Gia đình tôi nhận thấy rằng con tôi không có tội và là một người có lòng yêu nước sâu sắc nên tôi đã nhiều lần gửi đơn các cấp thẩm quyền để kêu oan và yêu cầu giám đốc thẩm cho con tôi.

Sự phẫn nộ về một cú ĐẠP

Lại thêm chuyện cười ra nước mắt, "đồng chí" thì chỉ bị Đạp thôi, chứ người dân bình thường thì chả ai biết sẽ biến đi đâu.

Bí thư đảng CS Nam Tư Milovan Djilas đã nói: "20 tuổi mà không theo CS, là không có trái tim, 40 tuổi mà không từ bỏ CS là không có cái đầu."

Không rõ anh Chí Đức đang ở tuổi nào, nhưng người "đồng chí" đạp vào mặt anh, cho anh Chí Đức thức tỉnh đấy thôi. Đừng buồn nữa, hãy làm gì để lấy lại trái tim mình ở tuổi 20.  Phải cám ơn những người "đồng chí" ấy.  Và dư thì giờ thì anh Chí Đức nên đọc thêm một "bài báo" nói về một phiên toà mà theo anh phát biểu là không quan tâm, với câu kết về những cuộc biểu tình chống ngoại xâm vừa qua, để hiểu anh đang ở đâu trong cuộc chiến chống ngoại xâm.
2011-08-02
Chiều ngày 2/8, Công an thành phố Hà Nội có thông báo chính thức về kết luận điều tra, xác minh về việc lực lượng an ninh giải quyết việc tập trung của người biểu tình tại Hà Nội vào hôm 17/7.

RFA screen shot

Đại úy công an tên Minh đứng trên xe đạp liên tục vào mặt một thanh niên đi biểu tình chống Trung Quốc hôm 17-07-2011 tại Hà Nội.


Chừng nào Việt Nam trở thành khu tự trị của Trung Quốc?


Võ Long Triều


Từ ngàn xưa vua chúa nước Tàu luôn luôn chủ trương mở rộng bời cõi. Thu phục chư hầu, bắt phải triều cống ngọc ngà châu báu, lương thực và hiến dâng mỹ nữ vào làm cung phi.


Dân tộc Trung Quốc hãnh diện về văn hóa và lịch sử của mình, nó ăn sâu vào tim óc của họ, do đó tinh thần Bành Trướng không phải là chính sách mà đã trở thành bản chất của đa số người Hán tộc. Ðặc biệt đối với nhà cầm quyền cộng sản cũng vậy (Bộ Chính Trị đảng) họ cũng độc quyền cai trị, cũng nuôi tham vọng thống trị như vua chúa ngày xưa. Hơn thế nữa, Trung Quốc ngày càng đông dân, nhu cầu thực phẩm ngày càng nhiều, tham vọng bá quyền càng lớn nên sự cạnh tranh kinh tế quân sự ngày càng thôi thúc mãnh liệt hơn.

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

PHIÊN TÒA PHÚC THẨM

Y án 7 năm tù với ông Cù Huy Hà Vũ

Phiên toà diễn biến xem ra có vẻ tuân thủ các trình tự tố tụng xét xử, và cuối cùng thì Y ÁN. 

Xem như một cú đạp vào mặt những người yêu nước chống ngoại xâm một lần nữa, cú đạp trước thì đã được chính "nạn nhân" ghi nhận với công an là không có đánh đập (?), còn cú này thì ĐẠP được luật pháp VN bảo vệ, đạp công khai nhé cho những ai còn tin tưởng ở luật pháp VN và những người thực thi công lý ở VN.  Không biết có còn ai đứng lên biểu thị ý kiến vào Chủ Nhật này về những cú ĐẠP không? Buồn!!!

ANH BA SÀM THUẬT LẠI DIỄN BIẾN BÊN TRONG PHIÊN TÒA PHÚC THẨM


Nguyên văn dưới đây, chép từ trang Anh Ba Sàm:

Phần buổi sáng rất hấp dẫn, khác hẳn phiên sơ thẩm … Mời bà con đón coi vì lúc này BS đang ráng thay “cậu đánh máy”, trực tiếp gõ nội dung và liên tục đưa dần lêN.
Diễn biến phần sáng nay của phiên tòa phúc thẩm xử TS Cù Huy Hà Vũ:
Nhìn tổng thể thì bị cáo CHHV được các luật sư đặt nhiều câu hỏi, rồi trả lời thoải mái (hic! Thiệt là phiên tòa văn minh dưới chế độ XHCN), nào là đa nguyên đa đảng, giải thích rằng ông không chống đảng, không chống nhà nước …
Bắt đầu, LS Trần Đình Triển đề nghị chủ tọa khi đọc nội quy phải nhắc nhở những quy định của phiên tòa cho rõ ràng, đúng đắn. Ví dụ như yêu cầu LS chỉ được trao đổi với bị cáo khi được chủ tọa phiên tòa đồng ý là sai.
Kế đến LS Trần Vũ Hải đề nghị tòa triệu tập ông Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội, lý do là Văn phòng LS Cù Huy Hà Vũ có gửi một văn bản yêu cầu ông giải thích điều 88 của Bộ luật Hình sự hiện nay đang có nhiều ý kiến khác nhau. Và có một Kiến nghị của ông CHHV gửi Quốc hội, đề nghị tuyên dương binh sĩ VNCH, đổi tên quốc hiệu v.v.. Tài liệu này được coi như chứng cứ buộc tội ông CHHV chống nhà nước XHCN, vậy thì Quốc hội đã nhận được chưa, có ý kiến gì không, có quan niệm như thế không …

Việt Nam mấy tuần qua

"Sự phong thánh cho rùa hồ Gươm gần như không thể sửa được cho đến khi “thánh” rùa chết vì đó là niềm tin của mấy chục triệu người.
Nhưng sửa sai trong việc chót dại “phong thánh” cho Luật sư Cù Hà Huy Vũ lại có thể làm được. Thà muộn còn hơn không, vì hiện nay rất nhiều người Việt chưa kịp nhận ra một ông “thánh” khác. Dân ta vốn dốt môn lịch sử, thường tin dã sử hơn là chính sử."

Hiệu Minh

Từ lệ thuộc chính trị trở thành bán nước

"Năm 1974, khi Trung cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, Hải quân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã một lòng hy sinh cố giữ lãnh thổ ông cha. Ngược lại nhà cầm quyền Hà Nội đã lặng im đồng lõa để thực hiện lời hứa kể trên. Tạp chí Kinh tế Viễn Ðông, ngày 10/2/1994, ký giả Frank Ching viết về vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Quần Đảo Hòang Sa nhận xét miền Bắc luôn miệng cho rằng miền Nam là theo đế quốc Mỹ bán nước nhưng hành động của nhà cầm quyền Bắc việt đã chứng minh ngược lại. Theo cách nói của chúng ta Việt cộng là bọn bán nước và Công Hàm 1958 là Công Hàm bán nước.

Ký giả Frank Ching đã kết luận bài viết như sau: “Không một ai trong cộng đồng thế giới muốn bước vào để dàn xếp sự bất đồng giữa Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc. Lý do rất rõ ràng: cái công hàm ngoại giao và sự nhìn nhận của Cộng sản Việt Nam không thể nào xoá bỏ được bởi một nước nhỏ như Việt Nam, kẻ đã muốn chơi đểu để lừa dối Trung Quốc. Hơn nữa, Cộng sản Việt Nam không thể nào tránh được Trung Quốc trong khi họ phải bắt chước theo chính sách “đổi mới” của Trung Quốc để tiến lên chủ nghĩa xã hội.”"


Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

1 người tù

Truyện kể về 1 người tù

Gã Ðầu Bạc

(Nguồn: Facebook)

Năm 1982 sau khi đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự, tôi về lại Hà Nội nơi sinh ra và lớn lên.

Trong thời gian tim kiếm việc làm tôi vô tình được tham gia 1 chuyến đi, được tiếp xúc, được nghe kể 1 câu chuyện. Câu chuyện đó đã đọng lại trong tôi suốt năm tháng mặc dù đã gần 30 năm trôi qua song đến nay nó vẫn còn mang tính thời sự và vẫn là 1 dấu hỏi lớn cho mọi người trên đất Việt này, cũng như những người vì thời thế xô đẩy đã phải ly hương.

Số là tôi có 1 người bà con mà tôi gọi là dì. Dì Lê. (Tên địa danh kể cả tên người trong câu chuyện này tôi đều sử dụng tên thật.) Dì tôi đẹp lắm, năm đó dì chắc chỉ khoảng trên dưới 30 tuổi. Cao, trắng, khuôn mặt thanh tú, giọng nói Sài Gòn rất truyền cảm. Dì có chồng là 1 sĩ quan quân đội Cộng Hòa mà chúng ta vẫn gọi là “Ngụy quân.” Ông bị đi học tập cải tạo sau 30 tháng 4 như cả vạn người khác thời đó.

Chồng tôi vô tội!

Lê Thị Kiều Oanh - Chồng tôi, anh Phạm Minh Hoàng, vô tội!

Lê Thị Kiều Oanh
Sài Gòn, ngày 1 tháng 8 năm 2011
Kính gửi quý ân nhân trong và ngoài nước,
Tính cho đến ngày hôm nay, chồng tôi là giảng viên Phạm Minh Hoàng của Đại Học Bách Khoa TP Hồ Chí Minh đã bị giam giữ gần 12 tháng và đến ngày 10/8/2011, tòa án TP Hồ Chí Minh sẽ mang anh ra xét xử với tội danh "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" theo điều 79 của bộ luật hình sự.

Những dấu hỏi

Xem những hình ảnh này từ hôm qua, copy lại mà không post lại vì còn lấn cấn những điều như, đúng là một một hội ngộ tốt đẹp, nhưng liệu có kéo dài được bao lâu không? Miền Nam không thể lên tiếng nói yêu nước vì sự đàn áp mạnh tay, dân miền Nam sợ chính quyền hơn? Đã có bao nhiêu người ở miền Nam đang bị bị mời đi âm thầm trong hai tháng qua?  Có phải vì miền Bắc được ưu ái hơn vì những người đi biểu tình có gốc gác hơn? Vì miền Bắc chính quyến sợ dân hơn? Vậy liệu ngày 8-2 sẽ có bao nhiêu người nữa biểu tình bảo vệ cho một người cũng vì lên tiếng chống ngoại xâm mà  phải lâm vào cảnh tù tội.  Không những thế người miền Bắc có sẽ lên tiếng nói cho những người còn đang trong tù vì những người đã đi trước họ, đang ở trong tù, những người đang làm công việc "lót đường" cho họ "được" bìểu tình trong suốt hai tháng qua và có cuộc hội ngộ ngày Chủ Nhật vừa qua? Vì thế trách nhiệm hôm nay được đặt trên những nhân sĩ, thanh niên miền Bắc, họ phải tiếp tục giữ lửa "biểu tình" như một ngọn đuốc Olympic để có thể khêu gợi lòng yêu nước cả nước cùng đứng lên chống ngoại xâm, để cho những người đứng bên lề đường không thể phê phán một cách thờ ơ  "đó là phản động"

Thư cảm ơn đồng bào

Thư cảm ơn đồng bào trước ngày xử phúc thẩm của tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ

Cù Huy Hà Vũ
Kính gửi Quý Báo, Kính mong Quý Báo cho đăng Thư cảm ơn của TS Cù Huy Hà Vũ gửi tới đồng bào trước ngày xét xử phúc thẩm.
Trân trọng cảm ơn Quý Báo
Cù Thị Xuân Bích

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"