Đọc bài viết của Ngô Minh mà không ai không tự hỏi, thời buổi công nghệ thông tin bùng nổ, có bao nhiêu cách để thông tin với nhau, thế mà quan chức VN vẫn dùng phương cách đến tận nơi để họp với hành, rất mất thì giờ của dân. Ở một công ty, người ta cũng hạn chế tới mức tối đa để có những "conference call" , một cuộc họp qua điện thoại mà tất cả những người đang họp cùng có thể bàn luận với một đoàn khác, người khác ở tận bên kia trái đất. Các cuộc huấn luyện chuyên môn còn nhắc nhở nên tổ chức cuộc họp gần giờ cơm, không phải để chấm dứt cho mau còn dắt nhau đi nhậu, mà là để không kéo dài thì giờ cà kê dê ngỗng không đi vào vấn để của cuộc họp. Và họ còn khuyến cáo nên tổ chức họp, cho mọi người đứng hết, để không có kiểu "ngồi lê đôi mách", có như thế mới đạt được hiệu quả. Nhưng đó là hơi cực đoan không ai làm thế, nhưng đủ thấy khi họp ở một công ty tư doanh, họ phải nghĩ đến thời giờ của cá nhân phải sản xuất ra "sản phẩm" có giá trị, chứ không phải là các cuộc họp lê thê chẳng đi đâu vào đâu. Ngày xưa tôi làm cho hãng nhỏ, hàng năm còn tổ chức những sinh hoạt vui chơi từng quí cho nhân viên, cuối năm còn có tiệc Giáng Sinh, nhưng từ ngày vào hãng lớn, mấy ngàn công nhân viên trên thế giới, thì họ lại càng tiết kiệm hơn nữa, những cuộc vui chấm dứt, không còn tiệc Giáng Sinh nữa. Chấm dứt, tập trung vào lãi suất cho cổ đông.
Như thế tưởng tượng, một chính phủ với bao nhiêu ngàn nhân viên lãnh lương của dân nhưng lại chỉ tập trung vào việc đi họp, đi hội. Thì một ngày, một tháng, một năm, họ học hỏi được gì, nắm bắt được gì để phục vụ cho dân? Bảo sao họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra đời sống của dân, hoặc có hiểu họ cũng không có thì giờ giải quyết cho dân. Lại thêm các cơ quan của đảng điều hành song song với chính phủ, chỉ nghe thôi cũng thấy người dân VN đang è cổ ra gánh hai cái thúng nặng ở hai đầu, làm sao người dân ngóc đầu lên được. Chỉ khi nào vất bớt một thúng, thu dọn một thúng cho nó nhẹ, người dân có đội trên đầu, họ vẫn có thể đứng thẳng đi thẳng để giữ cho thúng khỏi đổ. May ra.