Thanh Ngân chuyển ngữ, CTV Phía Trước
Nếu các nước này được vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc thì sẽ gửi đi những thông điệp như thế nào đến phần còn lại của thế giới?
Trong vài tuần gần đây, một nhà hoạt động nhân quyền và ca sĩ nhạc
rap người Cuba, Angel Yunier Remon hay còn được gọi là “El Critico”, đã
tuyệt thực để chống lại việc anh bị giam giữ và gần mất mạng. Anh là một
nghệ sĩ sáng tạo với số lượng người hâm mộ khá đông, đa phần là giới
trẻ Cuba nghèo khổ. Anh đã bị lực lượng của Castro dàn dựng bắt giam tại
tư gia ngày 26 tháng Ba, 2013 nhằm buộc anh phải im lặng. Nhưng thay
vào đó, anh đã kiên quyết và chống lại việc bị bắt giam tùy tiện này.
Gần đây, bạn bè và những người ủng hộ Remon đã tổ chức các chiến dịch
trên mạng xã hội nhằm kêu gọi thế giới chú ý đến hoàn cảnh của anh.
Nhưng những vụ bắt giam và đàn áp ở Cuba vẫn không ngừng lại. Ủy ban về
Nhân quyền và Hòa giải Quốc gia Cuba báo cáo rằng chỉ riêng trong tháng
Mười đã có đến 909 vụ bắt giữ liên quan đến chính trị, số cao nhất trong
nhiều tháng qua. Nhiều người trong số những người bị bắt giữ có liên
quan đến phong trào “Những phụ nữ trắng”, những người vợ và các bà mẹ
của các tù nhân chính trị đã bị bắt giữ vào các ngày Chủ nhật khi họ đi
bộ đến và về từ Mass.
Trong một biểu hiện đạo đức giả, Cuba đang tìm kiếm một ghế trong Hội
đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc gồm 47 nước thành viên. Đại Hội đồng sẽ
bỏ phiếu vào ngày 12 tháng Mười một để bầu chọn 14 nước thành viên mới.
Gần đây, Rosa Maria Paya – con gái của người bất đồng chính kiến nổi
tiếng người Cuba Oswaldo Paya – người đã qua đời trong một tai nạn xe
hơi đáng ngờ hồi năm ngoái, đã kêu gọi các nước thành viên không nên bầu
chọn Cuba. Bà cũng lưu ý các nước rằng những mối đe dọa giết người, bắt
giữ tùy tiện và bạo lực thường được sử dụng để đàn áp những người bất
đồng chính kiến.
Theo một nghị quyết Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc, các ứng cử viên vào
Hội đồng Nhân quyền được cho là những quốc gia “duy trì các tiêu chuẩn
cao nhất trong việc thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền”. Nhưng Cuba không đáp
ứng được tiêu chí đó. Một số các chế độ khác dựa vào sự tàn ác và bạo
lực bởi vì họ thiếu tính hợp pháp chính trị cũng đang ứng cử vào hội
đồng này. Phải thừa nhận rằng, hội đồng không phải là lực lượng hiệu quả
nhất, nhưng tại sao phải cho phép cho các nước thành viên – những nước
cai trị thô bạo và vi phạm nguyên tắc cơ bản về phẩm giá con người, đại
diện cho hội đồng?
Có nên cho Trung Quốc, một nước không cho phép các tổ chức chính trị
khác thách thức quyền lực và sự độc quyền của Đảng Cộng sản cũng như
giam giữ hàng loạt các tù nhân chính trị và là nơi kiểm duyệt Internet
lớn nhất thế giới, được ngồi vào hội đồng để phán xét về nhân quyền?
Nhiều người không muốn nói ra bởi vì quyền lực kinh tế khổng lồ của
Trung Quốc. Điều này thật đáng xấu hổ.
Nga cũng vậy. Nước này cũng muốn có một ghế trong hội đồng. Nhưng
trình độ chuyên môn của Nga là gì? Hai phụ nữ trẻ thuộc nhóm nhạc nữ
Pussy Riot vẫn còn bị giam cầm vì dàn dựng một cuộc biểu tình tại một
nhà thờ; cả chục người bị truy tố vì tham gia vào các cuộc biểu tình ở
Quảng trường Bolotnaya; ông trùm dầu mỏ Mikhail Khodorkovsky đang bước
vào năm thứ 10 sau song sắt; và một làn sóng thoái lui trong hệ thống
pháp luật đang tiếp tục gây sức ép lên phong trào xã hội dân sự.
Tương tự, Việt Nam cũng đang ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp
Quốc. Việt Nam trong thời gian qua đã liên tục trấn áp những nhân vật
bảo vệ nhân quyền, những người bất đồng chính kiến, luật sư, nhà báo,
các blogger, những người ủng hộ dân chủ, các nhà hoạt động tôn giáo và
nhiều người khác.
Ngoài ra, Saudi Arabia cũng muốn một ghế trong hội đồng này mặc dù
chính phủ nước này đã thường xuyên ném người vào tù mà không cần thông
qua xét xử. Hà khắc hơn, chính quyền Saudi Arabia còn cấm phụ nữ lái xe.
Nếu các nước này được vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc thì sẽ
gửi đi những thông điệp như thế nào đến phần còn lại của thế giới? Những
người như El Critico hoặc những người dũng cảm dám đứng lên chống lại
sự đàn áp?
© 2013 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC – www.phiatruoc.info
Nguồn: The Washington Post