Thứ Bảy, ngày 24 tháng 10 năm 2015

NGUYỄN NGỌC GIÀ

Tâm Như
Khi viết những bài bình luận thời cuộc không khoan nhượng để thức tỉnh lương tâm của người lãnh đạo, có nghĩa là Nguyễn Ngọc Già tự treo trên đầu anh thanh gươm Damocles, tự biết có ngày vương vòng lao lý. Nhưng anh chấp nhận, như Nguyễn Thái Học và 12 đồng chí Quốc Dân Đảng ngày xưa từng chấp nhận đền nợ nước, khẳng khái bước lên đoạn đầu đài. Việt Nam muôn năm! Một đầu rơi rụng! Việt Nam muôn năm! Người kế tiếp đứng lên. Và tử thần kính cẩn đứng ghi tên. Những chiến sĩ vào bia người tuẫn quốc. Nguyễn Thái Học được lịch sử ghi tên, được người đương thời và người đời sau biết đến. Nguyễn Ngọc Già đã biết trước con đường gian khổ, nhưng anh vẫn bước đi vì đó là sự lựa chọn đúng với cõi lòng tâm như ngọc của anh.


Blogger Nguyễn Ngọc Già. Nguồn hình: Dân Làm Báo.
À qui le tour? Oui, c’est moi!
Đến lượt ai? Vâng, đến lượt tôi!

Cuộc đời lên tiếng hỏi, và Nguyễn Ngọc Già đã trả lời. Như một sự chọn lựa từ thuở đời đời, anh bỏ lại sau lưng hoàn cảnh sống đầy đủ vật chất, bỏ lại sự phong phú tinh thần, bỏ lại gia đình êm ấm, bỏ cả cái tôi thành đạt, mang trên vai niềm thống hận không vơi của kiếp người yêu nước cùng khốn – một người yêu nước bị lưu đày nay trên quê hương của chính mình, bước lên nhận lãnh sứ mạng thà thắp lên một ngọn nến còn hơn nguyền rủa bóng tối, để cộng đồng thế giới biết rằng: Hôm nay đây tại giải đất mang tên Việt Nam hình cong như chữ S, vẫn còn có những người hát vang ca khúc đảng đã cho ta một mùa xuân, đảng đã cho ta sáng mắt sáng lòng, nhưng lại đi bịt miệng người khác, nhưng lại tự hào "lột mặt nạ" của người khác, và quy kết cho họ là thành phần phản động cáo buộc họ mang tội danh xách động nhân dân, gây rối trật tự an ninh xã hội, âm mưu lật đổ chính quyền, tuyên truyền chống phá nhà nước bằng những điều luật mơ hồ 79, và 88.
Những kẻ tự hào "chuyên lột mặt nạ" người khác, đã bị Nguyễn Ngọc Già - một người cương trực dùng ngòi bút như thanh gươm công lý lột chiếc mặt nạ gớm ghiếc của họ, và nói với họ rằng:
Chính thể đồi bại này không còn biết nghe tiếng người (lương thiện) từ lâu rồi. Bản chất xấu xa của đa số bọn cầm quyền hiện nay là không bao giờ biết phục thiện. Bọn chúng, từ trung ương đến địa phương là những kẻ mất gốc làm người Việt Nam. Bọn chúng chỉ là những tên tham tàn, bán nước hại dân.
Nếu những ai cho rằng tôi đánh đồng cả lũ, hay "quơ đũa cả nắm", thì hãy nghiêm túc suy nghĩ lại điều này: Khi ông (bà) nào còn khó chịu điều tôi nói như vậy, nghĩa là chính ông (bà), hoặc còn vấn vương "ánh hào quang" xưa cũ để tự ru ngủ, vô hình chung đang tiếp tay cho lũ tham tàn, hoặc ông (bà) còn lợi ích cá nhân gắn chặt với bọn cầm quyền. Nên nhớ, lợi ích của ông (bà) dù ít đi chăng nữa, vẫn là XƯƠNG MÁU, MỒ HÔI, NƯỚC MẮT & SỰ PHẪN UẤT của dân lành. Nếu quả vậy, ông (bà) hãy đứng một mình, trước gương, trong một căn phòng sáng, nhìn thẳng vào khuôn mặt của mình, đôi mắt của mình, đang phản chiếu trên đó, để tự vấn lại toàn bộ đời sống cá nhân, kể từ khi đủ tuổi làm người công dân cho đến nay. Hãy nhìn vào tấm gương đó và tự sỉ vả bản thân, bởi không có ai xung quanh ông (bà) cả, do đó, ít nhất ông (bà) không cảm thấy bị chà đạp. Sau khi ông (bà) dám làm điều đó một cách thành tâm nhất, tôi tin, ông (bà) sẽ có nghĩ suy và hành động khác để thể hiện sự ăn năn sám hối trước toàn thể dân tộc Việt Nam.
https://www.danluan.org/tin-tuc/20120111/nguyen-ngoc-gia-cam-quyen-cap-cao-dang-chia-re-vu-an-doan-van-vuon
Nguyễn Ngọc Già - một người cương trực dùng ngòi bút như thanh gươm công lý lột chiếc mặt nạ gớm ghiếc của họ, hiện nay đã bị bắt. Không như những người đồng thời cùng cầm bút như Tạ Phong Tần, như Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, như Trương Duy Nhất, và còn nhiều người đấu tranh khác – những người tù nhân lương tâm có danh xưng, có cán bộ quản giáo rõ ràng và "được" liệt vào thành phần phản động, gây rối trật tự an ninh xã hội, âm mưu lật đổ chính quyền theo điều luật 79, tuyên truyền chống phá nhà nước theo điều luật 88, mà cả thế giới đều biết. Riêng Nguyễn Ngọc Già thì không. Anh đang ở trong một nhà tù lớn, đó là nhà tù Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, một nhà tù độc tài toàn trị. Anh đang ở giữa quê hương, nhưng không ai biết anh ở đâu, ở Hỏa Lò, ở Khám Chí Hòa, ở Phan Đăng Lưu, hay ở Cổng Trời...Gia đình của anh không được đi thăm. Con trai vừa qua đời chắc chắn anh cũng không được biết.
Nguyễn Ngọc Già bước xuống cuộc đời, lý tưởng đầy ắp thâm tâm, lòng cưu mang một niềm hy vọng được nhìn thấy sự thật, công bình, tự do, công lý, hòa bình, hạnh phúc, cho những người dân yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời như anh. Nhưng anh khác mọi người, khác cả lãnh tụ vĩ đại của đảng cộng sản Việt Nam.
Nguyễn Ngọc Già không đứng lên cầm khăn tay lau ngấn lệ xin lỗi cả nước như ông Hồ, mà lòng vô cảm trước hàng muôn ngàn cái chết oan khiên của những người bị đấu tố thời cải cách ruộng đất, đặc biệt là cái chết của bà Nam Thành Long Nguyễn Thị Năm- tấm gương tày liếp để hậu thế nhìn vào đánh giá.
Nguyễn Ngọc Già cũng không hô hào "đồng bào có nghe tôi nói không" bằng chất giọng của Hồ kịch sĩ, như nhà văn Vũ Thư Hiên từng nhận xét: "Ông Hồ có tài đóng kịch."
Nguyễn Ngọc Già thầm lặng dùng ngòi bút như thanh gươm công lý đấu tranh cho sự thật, cho tự do, cho hòa bình, hạnh phúc của những đồng bào đau khổ của anh, những dân oan bị cưỡng chiếm đất, những người cầm bút bị tù đày.
Khi viết những bài bình luận thời cuộc không khoan nhượng để thức tỉnh lương tâm của người lãnh đạo, có nghĩa là Nguyễn Ngọc Già tự treo trên đầu anh thanh gươm Damocles, tự biết có ngày vương vòng lao lý. Nhưng anh chấp nhận, như Nguyễn Thái Học và 12 đồng chí Quốc Dân Đảng ngày xưa từng chấp nhận đền nợ nước, khẳng khái bước lên đoạn đầu đài. Việt Nam muôn năm! Một đầu rơi rụng! Việt Nam muôn năm! Người kế tiếp đứng lên. Và tử thần kính cẩn đứng ghi tên. Những chiến sĩ vào bia người tuẫn quốc. Nguyễn Thái Học được lịch sử ghi tên, được người đương thời và người đời sau biết đến. Nguyễn Ngọc Già đã biết trước con đường gian khổ, nhưng anh vẫn bước đi vì đó là sự lựa chọn đúng với cõi lòng tâm như ngọc của anh.
Quả nhiên bây giờ đến lượt anh. Anh âm thầm bị tù đày như trước đây anh âm thầm viết.
Bi kịch của Nguyễn Ngọc Già và những người cầm bút chân chính là họ thắp sáng một ngọn lửa trong đêm tăm tối, trong cái thời như nhà thơ Lê Minh Quốc mô tả: "Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa. Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi." Cõi người ta được sưởi ấm, trong khi xác thân kẻ sĩ cháy thành than.
Phải chăng tôi và chúng ta đều nợ một ân tình của kẻ sĩ Nguyễn Ngọc Già?
Tôi từng xem bộ phim "Chị Tư Hậu." Người phụ nữ Miền Nam chân chất ấy đã nói: "Các anh nỡ nào cầm súng bắn vào đồng bào mình."
Khi tôi tự hỏi: Ai nổ súng bắn vào những bài viết đầy tâm huyết của Nguyễn Ngọc Già? Ai ký bản án bản án chung thân chẳng hạn kỳ cho Nguyễn Ngọc Già? Chị Tư Hậu đã trả lời giùm tôi.
Cho dẫu đời đầy bất công và nghiệt ngã, những bài viết của Nguyễn Ngọc Già như ngọn lửa thiêng Olympic được tôi và bằng hữu chuyền tay nhau, sẽ bùng cháy lên giữa cái đêm hôm ấy đêm gì. Thật dịu dàng nhưng cương quyết, chúng tôi muốn nói: Anh Nguyễn Ngọc Già, em và bằng hữu không quên anh.
Tâm Như
3:13 am Thứ Bảy ngày 24 tháng 10 năm 2015

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"