Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Lê thị Công Nhân trò chuyện (tiếp theo)

Thành viên Bonbon:

1- Từ quan điểm của Comparative Political Science, một mô hình xã hội muốn đạt được sự ổn định và phát triển thì cần phải bảo đảm được sự tương thích chặt chẽ giữa cơ sở hạ tầng và kiến trúc thượng tầng. Tiền đề của một xã hội Dân Chủ là phải dựa trên cả một nền tảng kinh tế, văn hóa, chính trị, xã hội, khoa học tương thích và phù hợp với nó.

Đài Loan đã cố gắng dân chủ hóa từ rất lâu, nhưng không thành công cho đến khi hội đủ các tiêu chuẩn này cách đây tầm 20 năm.

Vậy, khi chị cố gắng đứng lên thực hiện đòi Dân Chủ Hóa, chị đã thực sự nghiên cứu một cách kĩ càng và khoa học, dựa trên các bằng chứng, số liệu và luận điểm đáng tin cậy hay mới chỉ nghe nói rằng “Dân Chủ là rất tốt” nhưng thực sự chưa từng nghiên cứu kĩ về các yêu cầu cần có về xã hội Dân Chủ này? Chị đã thực sự nghiên cứu comparative Political Sciences hay mới chỉ lờ mờ phỏng đoán?

Lê Thị Công Nhân: Khi đọc câu hỏi của anh tôi có cảm giác mình đang làm một bài thi viết với một ông giáo khó tính, tự tin (Cũng tốt !) nhưng cũng không phải là quá ư tài giỏi hay thú vị.

Trước hết, xin đính chính Giáo sư Nguyễn Hoàng Phương là cha dượng của tôi. Tôi sống cùng cha dượng 19 năm từ khi còn rất nhỏ nên tình cảm của tôi đối với ông thật sự là tự nhiên như cha con ruột thịt, thậm chí đến giờ tôi cũng chưa bao giờ đặt ra vấn đề sự khác nhau giữa cha dượng và cha ruột là gì. Nhưng từ khi chính quyền cộng sản bắt tôi đi tù thì họ luôn dùng các phương tiện truyền thông tay sai của họ (nhưng lại trấn lột tiền thuế của nhân dân để hoạt động !?) để thường xuyên nhắc nhở gia đình tôi nói chung cũng như tôi nói riêng rằng ba Nguyễn Hoàng Phương chỉ là cha dượng của tôi mà thôi và “ả nhận vơ một ông bố nổi tiếng vì thấy sang bắt quàng làm họ”. Thật khủng khiếp là con người mà lại có thể làm tổn thương con người đến như vậy, tiếc là tôi đã được đọc những bài báo đó bằng chính đôi mắt của mình. Tôi ghê tởm tất cả những tội ác xuất phát từ một văn hóa thấp kém, a dua và tiểu nhân. Nếu có mâu thuẫn đến mức đối đầu thì hãy “choảng nhau” một cách tương xứng. Tay bo đánh tay bo, vũ trang chống vũ trang, lý luận đối lý luận chứ, sao lại lôi đời tư người khác ra để mỉa mai sỉ nhục. Không thấy ngượng với chính mình ư ? Không sợ chẳng may sau này có đứa con tử tế nhân hậu đầy lòng trắc ẩn, nó lại đau khổ nhục nhã vì những việc làm trước đây của mình sao?

Tôi chưa bao giờ là người có tấm lòng nuôi dưỡng thù hằn, nhưng riêng sự việc này lại khiến tôi luôn nghĩ đến khi Việt nam có dân chủ và những hồ sơ về việc chính quyền độc tài cộng sản đàn áp những người đấu tranh dân chủ, được bạch hóa thì tôi sẽ tìm bằng được cá nhân người nào chịu trách nhiệm chỉ đạo những việc làm đê tiện ác độc là bới móc và xúc phạm đời tư người khác. Và, tôi sẽ chỉ nói với người đó một câu duy nhất là “Ông/bà thật là may mắn khi được sống trong một gia đình hạnh phúc không có chuyện cha mẹ ly hôn, tôi thì không được như vậy, nhưng ơn Chúa tôi đã có một người cha dượng mà tôi kính yêu và thân thiết như cha ruột.”

Bây giờ tôi xin trả lời câu hỏi của anh:

Anh đã hỏi tôi rất cụ thể và nhấn mạnh “Chị đã thực sự nghiên cứu comparative Political Sciences hay mới chỉ lờ mờ phỏng đoán?”, tôi cũng xin trả lời một cách rõ ràng và hoàn toàn trung thực là tôi đã được học về học thuyết này, chứ chưa “thật sự nghiên cứu” và hoàn toàn không “lờ mờ phỏng đoán” gì cả.

Comparative Political Sciences cũng chỉ là một học thuyết trong rất nhiều các học thuyết chính trị mà con người đã nghĩ ra trong chính trị học mà thôi. Tôi đã được học qua về thuyết này và nhiều thuyết khác nữa trong lĩnh vực chính trị được giảng ở trong trường Đại học Luật Hà nội trong 2 môn học chính là Lý luận về nhà nước và pháp luật và Lịch sử các học thuyết chính trị và nhà nước. Những thuyết này đã được giảng cho sinh viên một cách méo mó phiến diện, ngây ngô và thô thiển, mục đích không gì hơn là để bôi nhọ hạ thấp làm cho sinh viên hiểu nhầm, hoặc có thể nói nhẹ nhàng hơn là hiểu thiếu, rồi từ đó cảm thấy không có học thuyết nào hay hơn, không có mô hình xã hội nào tốt hơn là cộng sản chủ nghĩa và một nhà nước độc tài chuyên chính bạo lực vô sản.

Buồn thay, từ khi ấy cho đến tận bây giờ tôi vẫn có ý nghĩ rằng, các giáo sư của tôi là không đến nỗi tồi tệ về mặt tư cách để cố tình dạy sai, dạy dối chúng tôi về mặt nội dung. Vì thế, tôi không còn cách nào khác, buộc phải nghĩ rằng trong quá trình họ là sinh viên, nghiên cứu sinh gì gì đó thì họ cũng được dạy và phải học theo cái cách mà họ đang dạy và chúng tôi đang học như vậy. Đó là nói dối, bôi nhọ, xuyên tạc, bóp méo, cắt xén, tất cả để tạo nên một comparation rằng Communism is the best in the world. Nhưng thực tế cũng có một số giáo sư giảng dạy trực tiếp cho chúng tôi là những người đi du học ở trời Tây về (Tây tư bản và Tây Liên Xô – nơi đã trân trọng vứt bỏ chủ nghĩa cộng sản vào thùng rác lịch sử cách đây hơi bị lâu rồi !), tiếc rằng cũng dạy như vậy. Chẳng hiểu đi du học để làm gì nữa. Nghĩ lại mà buồn ghê lắm đó ! Tôi tự biết thân biết phận mình cũng không phải người thông minh xuất chúng hay chăm chỉ cần cù bù thông mình gì cả, nhưng giá mà được học thật với những người biết sự thật và dám dạy sự thật thì có lẽ tình hình cũng không đến nỗi phải lọ mò tự tìm đọc và học về những điều cơ bản nhất của pháp luật và văn hóa đạo đức nói chung của con người đó là: sự trung thực, sự can đảm nói lên sự thật, và can đảm hơn nữa để bảo vệ quyền nói lên sự thật, là nhân phẩm – nền tảng của nhân quyền, là tự do – dân chủ – nhân quyền 6 chữ vàng quyết định cuộc đời và vận mệnh của một con người cũng như của một đất nước. Vì theo tôi, điều gì đúng với một con người thì cũng đúng với một quốc gia, một dân tộc.

Dân chủ tức là dân là chủ, tức là dân làm chủ. Tôi đảm bảo trên thế gian này không ai có thể định nghĩa khác đi được, trừ các thể chế độc tài dùng bạo lực để cưỡng bức người khác phải nói dối suy nghĩ thật của mình. Vì vậy cách anh đặt vấn đề cho thấy anh đã tự làm cho mình rơi vào một sự bế tắc, vì anh đã áp đặt ngay cho chính bản thân anh khi cho rằng “Tiền đề của một xã hội Dân Chủ là phải dựa trên cả một nền tảng kinh tế, văn hóa, chính trị, xã hội, khoa học tương thích và phù hợp với nó” chẳng khác nào ngồi đó và khăng khăng rằng phải có quả trứng thì mới có con gà.

Tôi khẳng định dân chủ là quyền làm chủ của người dân. Quyền làm chủ đó là một quyền thiêng liêng và tự nhiên, không ai ban cho, không ai cầu xin, tự nhiên là con người trong xã hội ai cũng có, thậm chí cư dân vãng lai trong một xã hội bản xứ cũng có những quyền dân chủ của họ, đôi khi còn hơn nhiều cả những quyền dân chủ tối thiểu. Còn việc quyền dân chủ đó sẽ được người dân thực hiện như thế nào là câu chuyện khác, vì nó phụ thuộc vào năng lực của từng cá nhân cũng như tính cách và các tố chất đặc biệt của cả dân tộc đó.

Trong các quyền dân chủ cơ bản nhất của con người thì quyền tự do ngôn luận, theo tôi là quyền cơ bản, quyền tiên quyết, quyền có tính phương tiện để thực hiện tất cả những nhân quyền khác. Và xin thưa với anh là ở đất nước Việt nam xinh đẹp rừng vàng biển bạc của chúng ta (trước đây ! ?) hiện nay không hề có quyền tự do ngôn luận. Trước đây dân ta đã có những quyền dân chủ cơ bản này, mặc dù còn bị hạn chế ở một mức độ nào đó. Nhưng, kể từ khi Hồ Chí Minh và các đồng đảng của ông ta lên nắm quyền, thì tất cả những quyền dân chủ cơ bản nhất đã bị xóa bỏ thậm chí bị cho là thù địch với nhà nước, trong khi cuộc đấu tranh cách mạng bất chấp mọi thủ đoạn của ông ta trước đó lại luôn đưa các quyền dân chủ đó ra làm mục tiêu để kêu gọi tập hợp dân chúng, và không ít nhà trí thức, quý tộc, đại gia thời đó đã bị mắc lừa. Hồ Chí Minh quả là một kẻ lừa đảo nói dối thành thần!

Nếu như không có quyền tự do ngôn luận, mà điều quan trọng nhất và trước tiên của quyền này là “tự nhiên cất lên lời chân thật” chứ không phải ngồi đó lấm lét nghó nghiêng xin quan trên cho chúng con nói thì chúng con mới được nói. Do vậy, kinh tế, văn hóa, khoa học, chính trị ..v..v.. sẽ phát triển bằng cách nào đây, nếu con người không được nói lên suy nghĩ của mình về cái mình cần, điều mình muốn, điều mình có thể làm để đóng góp vào đó. Thưa anh, quá trình người dân được nói lên suy nghĩ của mình như vậy chính là dân chủ tối thiểu, tự nhiên, đơn giản, thiêng liêng và dễ hiểu. Vì vậy, xã hội Việt nam hiện nay người dân chỉ thích và cũng chỉ quen sống bon chen ích kỷ, vô trách nhiệm là bởi vì họ thấy họ không được tham gia hoạch định các thỏa ước cùng chung sống (tôi diễn dịch khái niệm pháp luật, khế ước xã hội nói chung). Họ bị áp đặt, họ không chủ động trong việc đó, do vậy họ không quan tâm và không chịu trách nhiệm. Tất nhiên vẫn có một số ít người sẽ suy nghĩ và sống tích cực hơn mặc dù cũng trong những hoàn cảnh như vậy. Tôi là một người như thế. Tôi thấy mình cần phải lên tiếng, nếu không thì sau này tôi sẽ hối tiếc vì mình đã sống thờ ơ, vô cảm, đạo đức giả, kiêu căng, ảo tưởng, hoang đường đợi chờ người khác làm việc tốt cho mình hưởng. Còn việc tôi lên tiếng như vậy sẽ được gì thì quả thực là không thể nói chắc 100% được. Nhưng đó cũng là điều bình thường vì trước hết là năng lực tôi có hạn, thứ 2 tôi là thiểu số trong xã hội, thứ 3 là tương lai là điều bí ẩn, chính vì thế mà chúng ta tiếp tục sống.

Anh nói “Đài Loan đã cố gắng dân chủ hóa từ rất lâu, nhưng không thành công cho đến khi hội đủ các tiêu chuẩn này cách đây tầm 20 năm” anh lại sai rồi. Nói anh sai là vì “ dân chủ không phải là một thời điểm, và 20 năm đó chính là quá trình người dân Đài Loan thực hiện quyền dân chủ của mình để đất nước của họ được như ngày hôm nay. Quá trình này được thực hiện một cách khó khăn trên nền tảng một đất nước còn thiếu dân chủ và luôn trong tình trạng căng thẳng về xung đột vũ trang với Trung cộng Mao it, nên thành quả của họ có thể đến chậm so với họ mong đợi, hoặc đến nhanh quá so với kẻ thù của họ đợi mong. Đó là do năng lực của họ và vận mệnh dân tộc của họ.

Việt Nam hiện nay ư, còn triệu lần thua kém nền dân chủ của Đài Loan cách đây 20 năm. Thậm chí người dân Việt nam hiện nay vẫn tiếp tục bị chính quyền độc tài cộng sản lừa đảo bằng thủ đoạn tẩy não nhồi sọ tinh vi, rằng cứ lo làm ăn kiếm tiền (phát triển kinh tế), cứ hoạt động văn học nghệ thuật và vui chơi giải trí theo như nhà nước cho phép và cả bị nhà nước cưỡng bức nữa(văn hóa), cứ an tâm mà phục tùng chế độ độc tài công an đảng trị (chính trị), ai như thế nào cứ tiếp tục như thế (ổn định xã hội), nghiên cứu khoa học theo đường lối và mục tiêu nhà nước đã đặt ra từ trước (thế thì còn gọi gì là khoa học?), rồi thì sẽ có dân chủ. Có lẽ phải gọi tên nền dân chủ cộng sản hão huyền này là “Nền dân chủ hãy đợi đấy!”.

Chính quyền Việt nam coi dân chủ là miếng mồi ve vẩy từ đằng xa, coi dân chủ là phần thưởng để người dân thiếu hiểu biết và dại dột cứ thế mà lầm lũi đi theo từng đàn với tốc độ của loài rùa, trong tâm trạng yên tâm phấn khởi là quyền dân chủ của mình đã có nhưng mình chưa xứng đáng được hưởng cần phải phấn đấu để chính quyền ban tặng hoặc có thế nói là bố thí xin-cho đối với người dân. Tự dưng trong đoàn người lầm lũi ấy, có một số kẻ hùng hổ nhảy ra nhất quyết không đi xin, mà chuyển sang vị thế đi đòi “ Cộng sản đốn mạt lừa đảo lưu manh kia, mày cướp quyền dân chủ của tao mà giờ lại bảo tao đi xin mày rủ lòng thương trả lại à. Không có đâu, tao đòi quyền dân chủ đương nhiên của tao, mày liệu hồn trả lại mau, nếu không sẽ phải trả giá đắt, thậm chí là rất đắt đấy.” Trong số đó có tôi, hơi trẻ một tí, hơi bé một tí, hơi ngố một tí, nhưng chẳng may lại nhận ra rằng nếu mình đi cầu xin bọn cướp cái thứ vốn là của mình đã bị chúng cướp đi thì nghe chả đúng đạo và lý tẹo nào, lại còn hèn hèn thế quái nào ý!

Nhưng nếu tôi không nhầm thì anh vẫn ở trong đoàn người kia, đi mãi, đi mãi, cầu xin lòng thương xót của đảng cộng sản trộm cướp lưu manh trả lại quyền dân chủ cho anh vào một ngày đẹp trời nào đó khi anh đã “tiến hóa và phát triển” đến mức xứng đáng! Nhưng biết thế nào là xứng đáng đây khi anh vẫn không hiểu được rằng-là con người- anh đương nhiên có các quyền dân chủ đó. Ok, vậy thì khi nào anh cảm thấy mình đã hội đủ các tiêu chuẩn xứng đáng để được đảng cướp trao trả quyền dân chủ ( mà chúng vẫn “đang khóa cất trong hòm” – lời Hồ Chí Minh) thì báo cho tôi với nhé. Vì tôi e rằng cộng sản đợi lâu quá mà vẫn không thấy anh có chút biểu hiện nào là xứng đáng được có quyền dân chủ (theo tiêu chí chúng ban ra) nên quên mất tên anh trong danh sách chủ nhân tài sản có tên gọi “quyền dân chủ” mà chúng đang cất trong hòm, thì tôi sẽ giúp anh đi kiện để đòi lại, tôi vốn là luật sư mà, chắc chắn sẽ helpful trong việc này.

Thành viên Bonbon:

2-Tôi cũng được biết rằng, có những quốc gia độc đảng nhưng có nền KT rất phát triển như là Singapore, cũng như có những quốc gia mà sự Dân Chủ Hóa, Đa Đảng đều dẫn tới sự khủng hoảng, thiếu ổn định về KT,CT… như là nhiều quốc gia ở châu Phi..

Vậy tôi xin hỏi, chị phân tích như thế nào về các mô hình xã hội được áp dụng một cách thất bại và thành công mà tôi đã nêu ra? Chị hướng tới sự dân chủ kiểu các nước châu Phi hay hướng tới sự độc đảng kiểu Singapore? Và được dựa trên luận chứng khoa học gì?

Tôi nói anh là ông thầy không tài giỏi và thú vị chính là ở ý hỏi thứ 2 này. Và phần trả lời này của tôi hoàn toàn liên quan đến phần trên, một số ý miễn nhắc lại.

Lê Thị Công Nhân: Trước hết Singapore không phải quốc gia độc đảng. Tôi không biết kẻ nào và động cơ đê hèn gì mà chúng lại nhồi sọ anh một sự dối trá trắng trợn như vậy. Singapore là quốc gia dân chủ và đa đảng, còn việc đa phần người dân cứ bầu một đảng lên cầm quyền (được bầu lên cầm quyền chứ không phải trơ trẽn tự phong mình là đảng cầm quyền như đảng cộng sản Việt Nam tự ghi trong hiến pháp đâu nhé) là do người dân họ muốn thế. Vì, đảng của ông Lý Hiến Long đó đã chiếm được cảm tình và niềm tin của họ so với các đảng khác. Anh hoàn toàn có thể kiểm tra điều này trên báo chí.

Còn các quốc gia có dân chủ và đa đảng mà vẫn có khủng hoảng, thiếu ổn định … như các quôc gia ở châu Phi là vì năng lực, tính cách của họ, và thậm chí có thể nói là do vận mệnh dân tộc của họ nữa (Tôi là người hữu thần mà – Ki tô hữu Tin Lành). Chứ hoàn toàn không phải vì có dân chủ đa đảng mà họ trở nên khủng hoảng, thiếu ổn định. Và lại càng không phải là vì có dân chủ đa đảng mà vẫn khủng hoảng, thiếu ổn định nên họ cần/nên thiết lập một chế độ độc tài – theo kiểu Việt nam chẳng hạn, nghe cho đỡ ghê so với “gã lùn Bắc Hàn” hay “Trung cộng Mao it”.

Ngoài ra tôi cũng muốn lưu ý anh về các khái niệm ổn định, bất ổn định, khủng hoảng ..v..v.. trong lĩnh vực chính trị xã hội, vì có vẻ như anh đã nhầm lẫn một cách cố ý hoặc bị ai đó cố ý làm cho nhầm lẫn (!?) giữa: ổn định với trì trệ và bất động; bất ổn định với chuyển động, vận động và thay đổi; khủng hoảng với sự rối ren tất yếu đương nhiên có để thay đổi ..v..v..

Chính trị là lĩnh vực quan trọng nhất của một con người trong xã hội nói chung và cả trong đời sống riêng tư nữa, tôi thật sự nghĩ như vậy. Vì ai cũng có thông tin để nói và muốn người khác lắng nghe mình, ai cũng làm việc kiếm sống, ai cũng tham gia giao thông, ai cũng cần/phải được học hành/chữa bệnh, ai cũng phải dạy bảo con em mình hành vi ứng xử đạo đức tối thiểu ..v..v.. nhưng làm tất cả những việc đó cùng nhau chúng ta sẽ làm thế nào đây để không ảnh hưởng xấu đến cái chung cũng như cá nhân nào khác, việc này chính là chính trị. Chính trị tốt sẽ làm những điều đó được thực hiện đúng, thật, tốt, đẹp, tiết kiệm, gọn, nhẹ, nhanh, minh bạch, và vui. Chính trị Việt nam hiện nay không có những điều này.

Chúng ta cần phải trao đổi để có những thỏa thuận quy ước với nhau để cùng chung sống được nhịp nhàng, hài hòa cho chúng ta hiện tại cũng như cho tương lai con em chúng ta. Vậy sự ổn định phải hiểu thế nào đây trong khi cuộc sống tự nhiên của từng cá nhân và toàn xã hội thay đổi hàng ngày, hàng giờ. Sự ổn định phải là điều mang tính bản chất tốt và đẹp của con người, để cho con người có một cuộc sống cộng đồng tốt và đẹp hơn. Chứ, ổn định hoàn toàn không phải là một hình thái, một cơ cấu tổ chức bộ máy nhà nước mãi không thay đổi, cứ như vậy hoài. Cơ cấu tổ chức chính trị của một quốc gia không phải là sự cân đối tương xứng về màu sắc bố cục một cách thô thiển ngây ngô, mà nó phải và chỉ được dựa trên nền tảng và mục tiêu vì sự phát triển tự do của con người để con người có thể phát huy tất cả những khả năng tốt đẹp của mình, và đồng thời không ngăn cản người khác làm việc tương tự.

Đức Chúa Trời là Đấng Tạo hóa không sinh ra chúng ta một mình, và Ngài muốn nhìn xem chúng ta sẽ sống với nhau như thế nào. Nhưng chúng ta sẽ sống với nhau như thế nào đây nếu như ngay điều tối thiểu nhất là lắng nghe tiếng nói khác biệt của người khác mà chúng ta cũng không làm nổi, thậm chí không chịu nổi. Chúng ta quá kiêu căng vì thế mà chúng ta ngu dốt, nên chúng ta thụt lùi trong thế gian. Chúng ta ngu dốt chúng ta lại càng kiêu căng, nên chúng ta lố bịch bởi sự kiêu căng của mình trong nhân gian. Nói vậy không có nghĩa là chúng ta không có cách thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn này. Cách duy nhất là chúng ta phải đối diện với chính mình, vượt lên những sai lầm, tội lỗi của chính mình, và do vậy theo tôi, đức khiêm nhường mà tôn giáo dạy chúng ta thật sự là một điều rất tự nhiên và là nền tảng của dân chủ. Khiêm nhường khiến ta biết rằng người khác cũng tài giỏi không kém gì ta thậm chí hơn ta, vậy thì trước hết phải lắng nghe tiếng nói khác biệt với tất cả sự bình tĩnh, thậm chí là tôn trọng, còn nghe xong mà cảm thấy không đồng ý thì nó lại là câu chuyện khác.

Thành viên Bonbon:

3-Tôi được biết, học giả Hồ Chí Minh đã khẳng định về Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ trong tuyên bố thành lập nước VNDCCH năm 1945. Theo ông, Dân Chủ chính là “Con người ta sinh ra là có quyền bình đẳng, ai cũng có quyền được sống, được học hành, được mưu cầu hành phúc” và đã được hiện thực hóa bằng việc đưa VN từ một đất nước nô lệ trở thành một đất nước độc lập.

Tôi cũng được biết, khái niệm về tự do và Nhân Quyền được hiểu rất khác nhau, và chỉ có sự tự do tương đối nằm trong một khuôn khổ nào đó. Tùy vào cách hiểu khác nhau mà dẫn tới sự hình thành những thể chế chính trị, kinh tế, xã hội khác nhau.

Ví dụ, chắc là sự tự do mà chị hướng tới khác với sự tự do cướp của giết người, tự do vu khống, tự do chửi bới, tự do tấn công cá nhân, tự do xịt hơi cay. Trong xã hội Hồi Giáo thì tự do QHTD ngoài hôn nhân lại là một tội ác. Và đặc biệt, sự tự do mà rơi và tay những người ngu dốt thì sẽ trở thành tự do đua xe, tự do dắt trâu bò trên đường quốc lộ. Ở VN hiện nay có những quyền tự do mà ở Mỹ hoàn toàn không có, ví dụ như tự do dùng windows lậu, mà nếu áp dụng đúng luật pháp US, cứ download một bài nhạc phạt 25000$ thì sẽ chắc chắn trở thành thảm họa. Hay ở US có sự tự do xem phim khiêu dâm mà VN không có.

Vậy tôi muốn hỏi chị Nhân rằng:”Sự tự do của chị hướng đến có sự khác biệt gì so với sự tự do của tác giả Hồ Chí Minh, và có tốt hơn hay không? Và chị nghĩ sao nếu dân trí VN không thể đủ để điều khiển sự tự do “mới mẻ” này để trở thành tự do đua xe bò trên đường quốc lộ?

Chúc chị sức khỏe và thành công.

Lê Thị Công Nhân: Một lần nữa lại lấy làm tiếc mà nói rằng anh là một thấy giáo không những tồi mà là rất tồi. Vì anh đã tồi ngay cả với chính mình thì lấy đâu ra anh tốt với tôi cho được.

Nói vậy là vì anh đã nhầm lần (chẳng biết cố ý hay vô tình, nhưng tôi nghiêng về khả năng cố ý !) các khái niệm tự do và tùy tiện.

Tôi định nghĩa Tự do là không có ràng buộc hoặc chỉ có ràng buộc ở mức tối thiểu để đảm bảo tự do của người khác. Và tôi hiểu tùy tiện là thích làm gì thì làm không cần quan tâm đến người khác nghĩ gì và hậu quả việc làm đó ra sao.

Xin kể cho anh chuyện thật trong đời tôi:

Hồi ấy là khoảng tháng 11 năm 2006, tôi bị mật vụ A42 mặc thường phục (tất cả !?) đến nhà cưỡng chế bắt đi thẩm vấn. Tôi vẫn nhớ hôm đó là ở cơ quan điều tra phản gián, một ngôi nhà có sân rộng, không biển hiệu, trong ngõ 34 đường Âu Cơ Hà nội. Nữ Đại úy mật vụ Doãn Anh Thủy, người có thân hình cao lớn và gương mặt của một người đàn ông không đẹp trai, nhưng cũng không xấu trai lắm (tóm lại là không cần nhiều công sức để hóa trang thành đàn ông !?), đã nói với tôi nhấn mạnh rõ ràng từng lời, với tất cả sự tự tin khoái chí, nguyên văn “Kêu gọi tự do cái gì, hở ? Xã hội đang ổn định như thế này mà định phá rối à ? Tự do đi lại thì ai thích lao xe máy ô tô vào nhà người khác cũng được à, rồi bảo là tôi có quyền tự do đi lại tức là thích đi đâu thì đi. Tự do cư trú thì ai thích vào chiếm nhà người khác ở cũng được à, rồi nói là tôi có quyền tự do cư trú nên thích ở đâu thì ở à?” Tôi tức cười gần chết nhưng vẫn cố đợi chị ta nói xong để đối đáp. Chị này nói xong thì có vẻ đắc thắng sung sướng ghê ghớm. Tôi đáp “Chị đã nhầm giữa tự do và tùy tiện rồi đó. Chị hình như đang nói về những người điên thì phải?” Chị ta im lặng và có vẻ uất ức biển ta ơi lắm!

Chúa chứng giám việc kể trên. Và, hôm ấy tôi nhớ chính xác là họ còn để sẵn một máy ghi âm hiệu Sony trên mặt bàn ngay trước mặt tôi. Khi tôi định cầm cái máy lên xem thì họ quát tôi vừa nặng lời vừa vô lý, rằng “Người có học lịch sự mà tự động cầm đồ người khác thế à?” Tôi buồn cười quá, suýt nữa thì tưởng rằng mình viết đơn xin bị thẩm vấn và rất hân hạnh được đến đấy. Sau này khi bạch hóa hồ sơ các bạn sẽ được nghe cái đoạn cực hay ngoài sức tưởng tượng này, để biết thế nào là tự do dưới chế độ độc tài.

Sau này khi bị bắt tù, Trung tá Ngô Quang Du (giờ đã thăng quan tiến chức làm Thượng tá), là người hiện nay “đặc trách” bác Nguyễn Thanh Giang (2 bác cháu duyên thế cơ chứ, cùng có chung một “đồng chí công an đảng-còn đảng còn mình đặc trách !) cũng có lần nói với tôi như vậy. Anh này nói y hệt chị kia, cũng 2 cái ví dụ đó. Anh này được cái tử tế hơn là dũng cảm thể hiện sự phát ớn của mình khi phải tua lại cái băng rè của Hội đồng lý luận nhà nước trung ương bằng cách: 2 tay vòng ôm trước ngực, mắt nhắm nghiền, cái đầu hói lắc lư làm ve tóc xoăn chạy xung quanh đầu rung lên như chó bông, một răng sún, một răng bọc vàng, đều ở hàng tiền đạo, đùi cũng rung loạn xạ làm cái ghế cũng lập cập run theo. Tôi thì hí hửng vì trong tù nói riêng cũng như trong hàng ngũ công an nói chung, chẳng mấy ai có được bộ dạng hài hước như vậy. Lúc đó tôi ngắm nghía anh ta và thầm nghĩ giá mà có giấy mầu và cái kéo mình sẽ cắt một cái nón hình chóp nhọn cho anh ta đội thì sure là anh ta sẽ đủ tiêu chuẩn làm chú hề kiểu cổ trang châu Âu. Nói chung là tôi thích cái sự gồng mình lên để tua cho hết cái băng rè của anh Ngô Quang Du này hơn vì hình như sự chất phác vẫn còn rơi rớt lại tí ti ! ! !

Họ tua băng rè của họ, tôi cũng tua băng rè đối đáp của tôi, vì sự thật và chân lý cũng chỉ vậy thôi, chẳng hơn chẳng kém được, chẳng phát minh cũng chẳng bôi xóa đi được. Và, anh Du này khi nghe tôi đối đáp cũng trả lời bằng sự im lặng, đi kèm là sự thở phào vì cuối cùng cũng đã nói xong những gì buộc phải nói dù trong lòng chán còn hơn ăn trứng rán 1 tuần! Nếu vậy, tại sao họ không nói khác đi nhỉ ? Mất công ăn việc làm này ta lại làm việc khác còn hay hơn. Nó đàn áp mình mình lại tố cáo nó. Bây giờ mình làm những việc này chưa được gì trước mắt nhưng chắc chắn 10 năm, 20 năm sau, thậm chí có thể là 5 năm nữa thôi, mình sẽ tự hào vì quá khứ sôi động, chính nghĩa, hồi hộp thú vị mà mình đã sống.

Àh, ngoài ra xin nhắc lại với anh là cái câu mà anh cho là ông Hồ Chí Minh nói trong bản Tuyên ngôn đọc ngày 2-9-1945 đó, thiên hạ nói nhiều nhiều lắm rồi, lâu lâu lắm rồi. Ông Hồ Chí Minh nói lại thôi, cũng tốt, vì lại càng có thêm bằng chứng ông ta là kẻ đại bịp siêu lừa khi nói một đằng làm một nẻo, không những thế khi bị người khác phát hiện thì lại dùng bạo lực và thủ đoạn đê hèn bỉ ổi để bịt mồm người ta.

Tự do mà tôi mơ ước không khác nhiều so với tự do mà ông Hồ Chí Minh đã nhắc lại lời cổ nhân. Cho nên chúng ta quay lại câu nói bất hủ của Tổng thống Việt nam Cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.

Nhớ nhé, tự do chứ không phải tùy tiện.

Làm ơn nhớ nhé, nếu không là lại tự làm mồi cho trò mỵ dân của cộng sản thì tội nghiệp chúng mình lắm đó, đám dân ngu khu đen hóng hớt học hỏi khái niệm tự do thì bị cộng sản chụp cho ngay cái mũ tùy tiện vào đầu, thế là lại hoa mày chóng mày, tối tăm mặt mũi không biết đường nào mà lần, thậm chí còn nghĩ rằng “Tự do mà cũng như tùy tiện thế này thì em vái cả nón, cứ “Vũ như cẩn” còn hơn !” Thì chết, chết thật đó !

Hy vọng là anh hài lòng với câu trả lời của tôi. Mà anh có không hài lòng tôi cũng đành chịu thôi, vì năng lực có hạn. Nhưng tôi thề trước bàn dân thiên hạ là sẽ không làm gì anh cả khi anh thể hiện sự không hài lòng đó một cách tối đa và thoải mái nhất mà anh có thể, vì đó là dân chủ mà. Nhớ đừng có nói tục chửi bậy và vu khống xuyên tạc như cộng sản nhé. Kiểu đó là tui nghỉ chơi, mà diễn đàn cũng cho anh nghỉ chơi luôn đó.

Chuyện ma của Đường Loan?

Hai hôm trước thấy bản tin ông Đinh Đức Lập viết "Đường Loan  tiểu phẩm", cứ tưởng ông ta viết về một câu chuyện ma nào đó kiểu như truyện của Bồ Tùng Linh ngày xưa hay viết về những con hồ ly tinh biến hoá khôn lường để hại người.  Đọc tưởng ông nào lấy bút danh lạ kỳ là Đường Loan, nghe chả ra đàn ông hay đàn bà.  Văn vẻ thì chả ra làm sao cả, nhà báo mà cứ như quan toà định tội người ta, người có danh phận chỉ bị cáo buộc thôi cũng thành một "du thủ du thực" nào đó.  Bây giờ lại thấy Đường Loan ma nữ, có tấm hình người nữ lại tưởng ai đó muốn phóng đại biến tác giả nào đó thành một ma nữ, hoá ra không phải, đúng là một nhà báo có khuôn mặt xinh xắn đó chứ, xem kỹ lý lịch lại là người đồng hương mới chết chứ.  Chả lẽ quê hương nhà trường báo chí dậy cho con người nhất là một người nữ viết văn viết báo như thế.  Hèn chi cô tự nhận là một trong "ngũ quỉ".  Trường hợp này người ta bảo văn là người?

Bài thơ dí dỏm ngày đại lễ Thăng Long


Mới đọc bài thơ này lại nghĩ tới cái blog hôm qua nói về 1000 bài thơ của ông tướng công an nào đó ở miền Bắc làm trong vòng 4 năm để mừng đại lễ Thăng Long, lẽ ra bài thơ này cũng đáng được gửi cho cuộc thi đại lễ, xem ra chú bé nào làm bài thơ vần điệu ra phết ấy chứ. Lại gửi đúng theo qui trình văn thơ có chữ ký phê duyệt đàng hoàng, chắc em phải là đoàn viên con cháu ngoan của bác đấy thôi.  Em cũng lại rất khiêm nhượng chỉ nhận đó là tờ sớ chứ chả phải là bài thơ :-) Chả biết 1000 bài thơ của ông tướng thì ra làm sao.

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

HOÀNG SA: “SẾP ĐI VẮNG” hay NIỀM HOANG TƯỞNG ĐÃ MẤT

Đọc bài sau mà thấy "tội nghiệp" cho ông Việt Nam gốc Tây này quá, ông là Việt thì ông phải hiểu rõ con người VN hiện nay ra sao chứ, lặn lội từ bên Tây đến tận Lý Sơn tính để làm một công việc "ăn cơm nhà vác ngà voi" làm chi cơ chứ, ngà voi có thì cũng đỡ, đàng này đi không lại về không, không khéo ông mất luôn cả tình cảm Việt Nam, về tới Paris ông lại xé quách cái hộ chiếu người Việt thì khổ quá.


Hồ Cương Quyết (André Menras)
Chuyện kể của một công dân có lòng hướng về Hoàng Sa – Trường Sa
*
clip_image002Ước mơ là điều cần thiết. Có thế, chúng ta mới sống được. Những chuyện tốt đẹp nhất, kể cả những cuộc cách mạng trong lịch sử nhân loại cũng thường sinh ra từ những ước mơ.
Dẫu rằng đôi khi mộng tỉnh canh tàn, trong ta chỉ còn lại những nỗi niềm đau nhức.
Từ mấy năm nay, tôi cũng như nhiều quan sát viên người nước ngoài và hàng triệu đồng bào Việt Nam đều rất quan tâm đến tình hình đất nước trước chính sách bành trướng ngày càng trắng trợn của nhà cầm quyền Bắc Kinh. Tôi đã viết nhiều bài báo, nội dung tập trung vào vấn đề chủ quyền ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tất nhiên việc viết lách, thu thập tài liệu, tham dự các cuộc khẩu chiến… là những động thái cần thiết để góp phần quốc tế hóa tấn bi kịch nhằm đấu tranh đến cùng cho công lý và công quyền. Tuy nhiên theo tôi, chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước hoàn cảnh của ngư dân các tỉnh miền Trung và gia đình của họ – vốn là diễn viên chính trong bối cảnh của tấn bi kịch này. Cần có một sợi dây kết nối hai vấn đề: pháp lý quốc tế và bi kịch của ngư dân. Và chúng ta phải kiên trì ở cả hai đầu mối dây, không thể lơi lỏng. Cụ thể là cần phải tìm ra những biện pháp hiệu quả để giúp đỡ các nạn nhân; giảm thiểu những nguy cơ thường trực đè nặng lên cuộc sống của họ; thấu hiểu tác hại của những trò bạo lực nhục nhằn mà họ phải cam chịu cùng nỗi cô đơn đến nhụt chí khi phải ra khơi để kiếm sống mà không có được sự bảo vệ thực sự. Quả thực tôi rất chán nản với thái độ của nhà chức trách Việt Nam: lời lẽ tuyên bố thì có vẻ cứng rắn nhưng hành động thực tế thì lại rất nhu nhược – đó là điều tôi vẫn thường nói đi nói lại trong các bài viết của tôi. Vậy nhưng khi ở Pháp, tình cờ tôi đọc được một thông tin (1) làm lóe ra một tia hy vọng. Theo nguồn tin này, tôi được biết Sở Nông nghiệp & Phát triển nông thôn tỉnh Quảng Ngãi dề xuất: “Cần có quĩ ủng hộ ngư dân đánh bắt cá ở Hoàng Sa”. Và tôi vui mừng khi đọc đoạn ông Nguyễn Chu Hồi, phó Tổng Cục trưởng Tổng Cục Biển và Hải đảo tuyên bố rằng: “Trong bốn ngành kinh tế biển chỉ có ngư dân là lực lượng mà đặc thù phải bám biển, hoạt động trên diện rộng trong toàn bộ các vùng biển có chủ quyền lãnh thổ. Vì bản chất của ngư dân là phải bám biển nên đây là lực lượng không thay thế được, ngay cả trong tổ chức chiến tranh nhân dân trên biển. Ngoài chuyện mưu sinh của ngư dân, sự có mặt của ngư dân trên biển còn góp phần khẳng định chủ quyềnhọ chính là lực lượng đang tham gia việc bảo vệ chủ quyền”. “Quỹ này sẽ hỗ trợ ngư dân gặp rủi ro khi đánh bắt xa bờ như: gặp bão tố, bị “ tàu lạ” đâm chìm, bị người nước ngoài bắt và tịch thu tàu bè, ngư cụ…”
Cuối cùng thì cũng đã có được một cái gì đó, khá rõ ràng đúng đắn và một lời kêu gọi đoàn kết hành động trong đó có vấn đề “sự hỗ trợ của các tổ chức nước ngoài”. Các tỉnh Miền Trung như Quảng Ngãi chẳng hạn, đã có thể hình dung được những hoạt động hỗ trợ này. Còn theo lời tuyên bố của ông Chu Tiến Vĩnh, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Thủy sản (2) thì:
Ngư dân sẽ được miễn phí neo đậu, sửa chữa tàu thuyền, cung cấp nước ngọt. Ngư dân được mua nước đá và bán thủy sản bằng giá họ bán trong bờ. Ngư dân sẽ được hỗ trợ nhiều hơn, từ việc bảo vệ an toàn trong hoạt động trên biển, cung cấp các dịch vụ nghề cá, mua bảo hiểm thuyền viên, cung cấp thiết bị phục vụ đánh bắt…”. Dựa vào những lời tuyên bố đó và dựa vào quốc tịch Việt Nam của mình (tôi đã chính thức nhập quốc tịch), tôi quyết định thử làm một việc vừa có thể hỗ trợ cụ thể cho ngư dân vừa có ý nghĩa với lợi ích của đất nước Việt Nam – cũng là để góp phần làm cho lời hứa hẹn của các quan chức nói trên chóng thành hiện thực.
Trước tiên tôi viết một bài đang trên báo mạng (3), vì tôi e rằng báo nhà nước sẽ không đăng được trọn vẹn. Và tôi lập kế hoạch: đến địa bàn đảo Lý Sơn, tìm hiểu lịch sử hằng trăm năm của hải đảo với truyền thống tự hào của Hải đội Hoàng Sa – Trường Sa. Gặp gỡ ngư dân ở làng An Vĩnh – dưới thời các Chúa Nguyễn, làng này đã từng cung cấp những thế hệ trai tráng sung vào binh ngạch đồn trú ở hai quần đảo nhằm bảo vệ tài nguyên và chủ quyền vùng biển đảo đầy hiểm nghèo của Việt Nam. Theo ngư dân ra vùng biển thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam. Thăm các gia đình ngư dân, nhất là những gia đình có thân nhân bị hải quân Trung Quốc xâm hại. Đánh giá hậu quả vật chất và tâm lý do những hành động dã man, coi thường luật lệ quốc tế do đối phương gây ra. Gặp các quan chức địa phương để đề nghị họ cung cấp cho một bản danh sách các nạn nhân được chính quyền xác nhận. Được vậy, tôi sẽ tập hợp mọi yếu tố cần thiết để làm một báo cáo – phóng sự sinh động và thuyết phục khả dĩ có thể phổ biến trước công luận ở Pháp và châu Âu một cách khách quan, tạo được sự đồng cảm và đồng tình của công chúng trước vấn đề nghiêm trọng này. Tôi dự định sẽ tiếp xúc với ngư dân ở miền Nam nước Pháp, ngư dân vùng Bretagne, những thủy thủ lão luyện – thiết lập quan hệ giữa họ và ngư dân Lý Sơn, vận động họ ủng hộ Lý Sơn trong lãnh vực nghề nghiệp với tinh thần bạn bè.
clip_image004
Tượng đài Đội Hoàng Sa Kiêm Quản Bắc Hải tại trung tâm huyện Lý Sơn. Ảnh: Hồ Cương Quyết
Sau khi thu xếp việc gia đình tạm ổn, tôi lên đường sang Việt Nam rồi ra đảo Lý Sơn. Mặc kệ cái tài khoản của tôi trong ngân hàng nhiều ít ra sao, chỉ cần cái tài khoản trong trái tim tôi đầy ắp nhiệt tình như thế này là tốt rồi.
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày 21 tháng 9 ở bến tàu cao tốc từ Sa Kỳ đi Lý Sơn. Mặc dầu hộ chiếu và chứng minh nhân dân của tôi đều ghi quốc tịch Việt Nam, tôi vẫn phải trải qua cuộc thẩm vấn đầu tiên ở trạm Hải quan. Những câu hỏi khô khan: Từ đâu đến? Tính ở lại mấy ngày?. Tôi trình bày mọi dự định trong kế hoạch, không giấu giếm điều gì. Viên sĩ quan ghi chép cẩn thận – theo cách làm việc đó, tôi đoán là mình sẽ được phép lên tàu. Sau một giờ đồng hồ trên biển, tàu đến đảo Lý Sơn. Ở đấy đã có hai ông hải quan chờ sẵn rồi một ông sĩ quan mời tôi theo ông ta đến trụ sở ở cách đó khoảng 300m. Lúc ấy tôi phải mang hai túi xách và một cái vali khá nặng nhưng ông ta không mảy may quan tâm giúp đỡ tôi một tay. Vào trụ sở, ông ta thẩm vấn tôi bằng những câu giống hệt trong đất liền. Ông ta chép tay lại cả cái quyết định nhập quốc tịch Việt Nam của tôi vì vậy rất mất thời gian. Chuông điện thoại di động của ông ta réo nhiều lần và ông ta trả lời điện thoại rất vắn tắt và kính cẩn: “đang làm, đang làm. Dạ… dạ. Vâng…”. Tôi chờ đợi sốt cả ruột. Làm xong báo cáo, ông ta dẫn tôi đến chỗ xe ôm. Tay xe ôm đưa tôi từ xã An Hải đến xã An Vĩnh qua những cánh đồng trồng hành và tỏi, theo những con đường mòn cặp bờ biển xanh. Vào khách sạn, việc liên hệ với ngư dân không mấy khó khăn. Sau khi nghe tôi tự giới thiệu và nói rõ mục đích yêu cầu của chuyến đi này, khuôn mặt của bà con ngư dân từ vẻ ngạc nhiên tò mò ban đầu chuyển sang vui vẻ cởi mở. Người ta dẫn tôi đến gặp ông Thoại – người rất ham sưu tầm mọi thứ hiện vật và tài liệu cổ, trong đó có một vài món là chứng tích lịch sử rất xa xưa của các thủy thủ và quần đảo Hoàng Sa. Sau đó tôi được mời đi dự một lễ tế vào dịp Tết Trung Thu dành cho các “Chiến sĩ trận vong Hoàng Sa – Trường Sa” ở ngôi chùa Âm Linh Tự, nơi xuất phát hải đội Hoàng Sa cách nay 300 năm. Tôi cũng đã gặp những ngư dân từng bị hải quân Trung Quốc bắt giam nhiều tuần lễ và phạt tiền vào tháng 12 năm ngoái. Một người trong số đó từ chối không chịu trở lại vùng biển Hoàng Sa vì quá nguy hiểm và không được bảo vệ. Từ rày trở đi, anh ta chỉ dám đi Trường Sa mà thôi. Nhưng có một người khác – người này từng bị quân Tàu dộng nòng súng AK lên ngực, đá mũi giày vào ba sườn – sẵn sàng đưa tôi ra khơi nếu tôi chịu đài thọ mọi phí tổn. Cuộc thương lượng ngã ngũ, mặc dù các khoảng chi phí đều hợp lý nhưng cũng khá nặng so với đồng lương hưu trí của tôi. Chúng tôi sẽ đi loanh quanh: hướng về đảo Tri Tôn ở cực Nam rồi chuyển lên hướng Bắc với các đảo Quang Ảnh, Hữu Nhật (tên các chiến sĩ anh hùng đã hy sinh trong các chuyến đồn thú đầu tiên thời nhà Nguyễn). Tiếp đó, hướng về rặng san hô Đá Lồi, Bạch Quy, Đá Bông Bay, bãi Quảng Nghĩa, qua vùng ngoài khơi căn cứ Phú Lâm của Trung Quốc, nơi mà ngư dân thường bị quân Tàu giam giữ để đòi gia đình nộp tiền chuộc. Sau cùng trước khi quay về chúng tôi sẽ đến một hòn đảo nhỏ ở cực bắc gọi là bãi Đá Bắc. Dự trù cuộc hành trình mất khoảng từ 7 đến 10 ngày. Cần khởi hành nhanh chóng trước khi mùa mưa bão bắt đầu trong vài tuần tới. Mọi chuyện đều đã được chuẩn bị chu đáo. Người chủ ghe thuộc một gia đình nhiều đời làm ngư phủ ở xã An Vĩnh vốn rất thông thạo hải trình, hải đồ, con nước, hướng gió, đá ngầm và nhất là các vị trí có quân Tàu chiếm đóng. Trong trường hợp bị sa vào tay giặc, thì giấy tờ tùy thân duy nhất mà tôi mang theo là tấm hộ chiếu của Pháp có lẽ sẽ khiến cho các cấp chỉ huy của chúng phải dè dặt vì lý do tế nhị về mặt ngoại giao. Về phần các phương tiện chụp hình, ghi âm có thể bị tịch thu và ngay bản thân tôi có thể bị giam giữ, tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần ứng đối. Nhưng nếu anh bạn ngư dân của tôi bị giặc bắt thì gay go hơn nhiều vì là trường hợp tái phạm – chiếc ghe bị tịch thu, mọi ngư cụ khác bị phá hủy tại chỗ, người thì bị giam giữ để đòi tiền chuộc. Đó là những thủ đoạn quen thuộc của quân Tàu.
Chúng tôi thông báo kế hoạch nói trên cho chính quyền địa phương: giải trình với ông chủ tịch Ủy ban nhân dân huyện, với ông chủ tịch Ủy ban nhân dân xã An Bình là người có vẻ thiện cảm đối với tôi và ông hứa sẽ cung cấp danh sách các ngư dân bị thiên tai, địch họa. Chúng tôi đến gặp sĩ quan chỉ huy đồn Biên phòng. Ông ta tiếp đón chúng tôi khá niềm nở nhưng lại bắt chúng tôi phải quay về Quảng Ngãi để xin ý kiến của Bộ Chỉ huy Biên phòng của tỉnh. Khi nào cấp trên bật đèn xanh, ông ta sẽ hết lòng giúp đỡ. Chúng tôi chụp chung vài tấm hình kỷ niệm rồi qua ngày mốt sẽ lên đường. Tại Bộ Chỉ huy Biên phòng trên đường Hùng Vương – Thị xã Quảng Ngãi, tôi được một sĩ quan cấp thấp tiếp đón và tôi giải trình trường hợp của tôi một cách chi tiết. Ông ta không có vẻ ngạc nhiên. Ông ta mời tôi ngồi rồi lại thẩm vấn tôi bằng những câu hỏi mà các đồng nghiệp của ông ta đã hỏi đi hỏi lại nhiều lần. Ông ta xem kỹ tấm hộ chiếu và giấy chứng minh nhân dân có quốc tịch Việt Nam của tôi, thẩm vấn người chủ ghe mà không cần xem hồ sơ hành nghề mà chủ ghe mang theo. Ông ta bảo chúng tôi ngồi chờ để ông ta báo cáo với chỉ huy. Năm phút sau, ông trở lại và nói: “Sếp đi vắng. Tôi nói rằng chúng tôi cần trở về Lý Sơn gấp. Ông ta cao giọng bảo tôi đến Ủy ban Nhân dân tỉnh mà giải quyết. Tôi cố năn nỉ rằng tôi từ xa đến, tự nguyện làm việc này vì lợi ích của ngư dân Việt Nam… Ông ta ngắt lời một cách khô khan: “Anh nói xong chưa? Anh có đến sở Ngoại Vụ chưa? Nếu không thì anh hãy đến UBND tỉnh Quảng Ngãi. Chờ xem ý kiến của họ như thế nào rồi sẽ tính.”. Đến lúc này thì tôi nhận ra rằng các cấp chính quyền ở đây coi tôi như quả bóng, cứ đá qua đá lại để đùn đẩy trách nhiệm cho nhau với cùng một kiểu cách: Không từ chối nhưng cũng không hề có văn bản chấp thuận. Chúng tôi đến chỗ UBND tỉnh lúc 11 giờ nhưng không vào được vì người trực ở cổng bảo rằng ông chủ tịch đi vắng. Chúng tôi đề nghị cho gặp người thư ký trực của Ủy ban. Anh ta không hề gọi điện thoại vào trong mà dặn chúng tôi 13 giờ hãy trở lại. Đến 13 giờ vẫn không có ai tiếp, chỉ thấy xe hơi, xe máy ra vào liên tục. Thất vọng, tôi gọi cho vài người bạn cựu tù chính trị dưới chế độ cũ hiện đang ở Quảng Ngãi. Vài phút sau, một người bạn là ông Ba đến. Ông Ba trách tôi sao không đăng ký trước để được Ủy ban tiếp. Ông bạn của tôi thử gọi điện thoại vào trong, nhưng rõ ràng là không có kết quả. Chúng tôi bèn đến chỗ sở Thông tin Văn hóa may ra có chỉ dẫn gì không. Ông Giám đốc sở vốn là người quen biết của ông Ba và người chủ ghe. Ông tiếp chúng tôi rất lịch sự và gọi qua cho sở Ngoại Vụ. Bên sở Ngoại Vụ giải thích rất rõ rằng một khi tôi đã có quốc tịch Việt Nam thì có quyền theo ngư dân đi bất cứ nơi nào trong lãnh hải thuộc chủ quyền của Việt Nam mà không cần giấy phép của ai cả. Kiểu này thì chắc tôi không thể xin được giấy tờ gì trong chiều nay. Trong bữa cơm thân mật, các bạn cựu tù hoan nghênh kế hoạch của tôi và chúc tôi thành công khi trở lại Lý Sơn. Về Lý Sơn, tôi đến nhà người chủ ghe để chuẩn bị cho chuyến hải trình được xác định là “không cần giấy phép”. Quyết định ngày 28-9 khởi hành. Trước khi đi, tôi tổ chức một buổi mặt với những ngư dân bị quân Tàu xâm hại trong thời gian gần đây để thực hiện một cuộc phỏng vấn. Nhưng cuộc phỏng vấn hầu như không thể thực hiện được trong không khí bia bọt ồn ào và tiếng loa phát nhạc đinh tai điếc óc, nghe muốn bệnh. Rồi ông chủ tịch xã An Bình đến. Ông nghe tôi trình bày kế hoạch có vẻ phấn khởi. Ông lại hứa cung cấp cho tôi bản danh sách xác nhận những gia đình ngư dân bị nạn nhưng rồi sau đó ông lặn mất tăm mà không hẹn lúc nào gặp lại. Số ngư dân được tôi mời phỏng vấn vẫn bia bọt tưng bừng Coi bộ không ai muốn rời bàn nhậu. Tôi hiểu rằng không phải lúc để phỏng vấn.
clip_image006
Panô cổ động tại Lý Sơn. Ảnh: Hồ Cương Quyết
Bỗng người chủ ghe đến chỗ tôi và bất ngờ báo tin rằng bà xã ông không đồng ý cho ông thực hiện kế hoạch này nếu không có giấy phép của chính quyền địa phương. Ông ta trả lại cho tôi nguyên vẹn số tiền mà tôi đã đưa đêm qua, chúc tôi trở về bình an rồi đi mất. Tôi đoán là anh ta đã bị ai đó làm áp lực quá nặng chứ không, một người can trường và chân chất như anh ta, sao có thể bỏ cuộc ngang xương như thế được. Tôi bực mình cỡi xe máy ra ngoài hít thở bầu không khí biển khơi. Hai giờ sau tôi mới trở về khách sạn. Số ngư dân vẫn còn tiếp tục ngồi nhậu, mặt mày đỏ gay. Thấy tôi, họ mời cụng ly nhưng tôi từ chối. Thật đáng tiếc cho những người dày dạn phong ba như vầy mà lại cam chịu trước số phận. Quá ngán ngẩm, tôi đành chuẩn bị về thôi. Nhân có một ông già đi qua, thấy tôi có vẻ buồn bã, ông ta bèn thổ lộ: “Mọi chuyện này đều có thể thấy trước. Các quan chức ở đây đã không còn biết xúc cảm. Điều mà họ quan tâm là những “cái ghế” và lợi lộc của gia đình họ chứ không phải số phận con người. Một người không có ghế thì chẳng có thể làm gì được. Họ sợ nhất là cái đó. Việc làm của anh tuy xuất phát từ lương tâm nhưng có những hệ lụy về chính trị. Và ở xứ này thứ chính trị từ trên lệnh xuống là thống soái chứ không phải là con người sống trên mặt đất. Nhà chức trách đã làm kế hoạch của anh thất bại bằng cách họ không làm gì cả. Tuy nhiên đừng quá khổ tâm, bởi vì Lý Sơn này rất nhỏ. Mọi người đều quen biết nhau nên tin tức loan truyền rất nhanh. Nhiều người đã hiểu điều anh muốn làm và rất quí mến anh”. Tôi hỏi ông bạn này xem ông ta nghĩ gì về tương lai. Ông ta nói: “Phần lớn ngư dân không đi Hoàng Sa nữa vì quá nguy hiểm và không được bảo vệ. Mấy năm nay bọn Tàu đã hoàn toàn làm chủ cả đảo lẫn biển. Rồi đây đến lượt Trường Sa và không chừng cả… Lý Sơn. Nghĩ cũng buồn nhưng biết làm sao!”
Tôi đến nơi này với tinh thần tự nguyện, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ công bình cho ngư dân và bảo vệ chủ quyền của Việt Nam – điều mà các vị lãnh đạo vẫn thường lớn tiếng khẳng định. Thế nhưng các ngài quan chức địa phương này đã khôn khéo đưa đẩy tôi vào chỗ “bó tay” chỉ vì sức ỳ của họ. Hoan hô các ngài quan chức! Các ngài chơi trò xiếc đi dây rất thiện nghệ! Các “sư phụ” ở Trung Quốc e cũng không thể làm trò này giỏi hơn.
Sáng 27-9 những người bạn khả ái ở khách sạn lại buồn bã tiễn đưa tôi ra bến tàu. Trời mưa như thác đổ, sấm vang chớp giật như thử đất trời kia cũng muốn chia sẻ những tình cảm bi phẫn trong lòng tôi. Con đường chính nối liền hai xã An Vĩnh và An Hải ngập ngụa trong bùn nước cuồn cuộn chảy. Những lá cờ treo trước cửa bị ướt đẫm, không thể tung bay. Cờ thì có hơi phai màu và tôi thì vẫn còn chút ảo tưởng. Tính tôi xưa nay vốn rất lạc quan, cứng đầu và cuồng nhiệt. Tôi sẽ trở lại Lý Sơn khi nào các sếp trả lời rằng họ không đi vắng.

H. C. Q.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Trung Quốc muốn chia đôi Thái Bình Dương?

Lời người dịch: Trong số mới nhất của tờ Foreign Affairs, một tờ báo phát hành bởi Hội Đồng Ngoại Giao Hoa Kỳ (Council on Foreign Relations) Giáo sư Seth Cropsey dựa vào lời tuyên bố mới đây của Đô đốc Robert Willard Tư lệnh Lực lượng Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương dự đóan rằng Trung quốc không những chỉ muốn làm chủ Biển Đông mà còn muốn làm chủ Thái Bình Dương hay ít nhất chia đôi quyền hoạt động trên Thái Bình Dương.
Tác giả, giáo sư Seth Cropsey. Ảnh Google
Seth Cropsey là một khuôn mặt thuộc giới cực hữu xuất thân từ đại học Harvard – St. George ở Chicago và lấy bằng MA tại đại học St. John’s College ở Boston. Ông từng phục vụ trong chính quyền của tổng thống Reagan và tổng thống George H.W. Bush (Bush lớn) cũng như tại các cơ sở cực hữu như Heritage Foundation, American Enterprise Institute
… Trong chính phủ George W. Bush (Bush nhỏ) ông làm giám đốc Cơ quan Phát Thanh Quốc tế (International Broadcasting Bureau). Ông hiện dạy học tại Đại học Chicago (University of Chicago). Quan điểm của ông là Hoa Kỳ phải mạnh và phải hành động mạnh. Nhưng cái khó bó cái khôn. Vấn nạn là “tiền đâu?”.
Trong một bài báo nhan đề: “Keeping the Pacific Pacific: The looming U.S. Chinese Naval Rivalry” (tạm dịch: Cuộc tranh quyền làm chủ Thái Bình Dương giữa Hoa Kỳ và  Trung Quốc) giáo sư Seth Cropsey viết:
———————————————–
Khi thăm viếng Nhật Bản cuối tháng Tám vừa qua, Đô đốc Robert Willard, Tư lệnh Lực lượng Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương nói với các nhà báo rằng Trung quốc gần như đã sẵn sàng cho Hỏa tiễn đạn đạo đánh tàu thủy (anti-ship ballistic missile – ASBM) hoạt động. Đây sẽ là thứ vũ khí đầu tiên trên thế giới. Vũ khí đánh tàu trên biển như cruise missile (hỏa tiễn bay ngang) xưa nay không hiếm nhưng tốc độ chỉ bằng 1/10 tốc độ của hỏa tiễn đạn đạo, và tầm hoạt động tối đa là 600 dặm, có sức công phá ít hơn và do đó ít nguy hiểm. Trái lại, theo một tài liệu của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ hỏa tiễn ASBM của Trung quốc có tầm 1000 dặm.
Các nhà hoạch định sách lược của Trung quốc dự tính rằng ASBM có khả năng đánh chìm những mẫu hạm lớn của Hoa Kỳ khi những mẫu hạm này còn rất xa bờ biển Trung quốc, xa ngoài tầm của các phản lực cơ chiến đấu tối tân sắp chế tạo có tầm hoạt động 600 dặm. Do đó ASBM sẽ thực hiện được mục tiêu chiến lược của Trung quốc là không cho Hải quân Hoa Kỳ hoạt động một cách an toàn tại phía Tây Thái Bình Dương, cách bờ biển châu Á 1000 dặm.
Sự tranh chấp giữa Trung quốc và Đài Loan là mối đe dọa lớn nhất cho Hải quân Hoa Kỳ hoạt động ở Tây Thái Bình Dương. Nếu Trung quốc có ASBM thì Hoa Kỳ không có khả năng giữ lời cam kết bảo vệ Đài Loan nếu bị Trung quốc tấn công. Hải quân Hoa Kỳ chưa có vũ khí chống ASBM và không có chương trình chế tạo.  Trong trường hợp này ảnh hưởng của Hoa Kỳ tại Á châu đương nhiên bị giảm sút. Hậu quả là chính sách làm bá chủ trong vùng của Trung quốc trở nên một thực tế và sẽ tạo ra một cuộc chạy đua vũ trang trong vùng.
Các nước đồng minh của Hoa Kỳ đặc biệt ba nước Úc châu, Nhật Bản và Nam Hàn tự hỏi phải làm gì khi Hải quân Hoa Kỳ không còn hoạt động tự do trong vùng Tây Thái Bình Dương để duy trì hòa binh tại đó như Hoa Kỳ đã làm trong nhiều thập niên qua, mà thí dụ điển hình nhất là năm 1995 và 1996 tổng thống Clinton đã cho các mẫu hạm đặc nhiệm vào eo biển Đài Loan và giải quyết được sự căng thẳng giữa Trung quốc và Đài Loan.
Nếu Hải quân Hoa Kỳ không còn bảo vệ được Tây Thái Bình Dương các nước trong vùng  phải tìm cách tự vệ. Tháng Bảy vừa qua, lần đầu tiên sau 36 năm kể từ khi chấm dứt Thế chiến 2, Nhật Bản tuyên bố sẽ tăng cường lực lượng tàu ngầm. Mùa Xuân năm 2009 Úc châu cũng công bố chương trình tăng cường hạm đội tàu ngầm và mua thêm nhiều chiến hạm tối tân. Nam Hàn cũng đang tối tân hóa Hải quân và lực lượng đổ bộ của mình. Nam Hàn còn một bận tâm khác là câu hỏi: Nếu Trung quốc bảo đảm với Nam Hàn sẽ không xâm lăng Nam Hàn với điều kiện Nam Hàn yêu cầu quân đội Mỹ rút quân ra khỏi Nam Hàn thì Nam Hàn sẽ tính sao?
Cho đến lúc này các nhà hoạch định sách lược Hoa Kỳ chưa xem sự phát triển khả năng hỏa tiễn của Trung quốc là một đe dọa – vì Hoa Kỳ đang dồn sức vào chiến tranh trên bộ mà quên vai trò quan trọng có tính lịch sử của Hải quân.
Sau nhiều tháng quan sát chính sách ngọai giao có tính bành trướng của Trung quốc, Đô đốc Wiillard mới lên tiếng bày tỏ sự lo lắng về khả năng đánh chìm các mẫu hạm của Hoa Kỳ.
Tháng Ba vừa qua Bắc Kinh tuyên bố Biển Đông là vùng “quyền lợi thiết yếu” (core interest) của Trung quốc. Biển Đông là một vùng biển quốc tế chạy dài từ Trung quốc đến  Phi Luật Tân, xuống tận vùng biển rộng hơn giữa Mã Lai Á và Việt Nam. Biển Đông là hải lộ thương mãi nối liền Đông Á và Trung Đông, trong đó dầu thô là chính yếu. Biển Đông có nhiều đảo nhỏ các nước chung quanh như Brunei, Mã Lai Á, Phi Luật tân, Việt Nam đang tranh giành chủ quyền với Trung quốc. Khi tuyên bố Biển Đông là “vùng quyền lợi thiết yếu” Trung quốc muốn nói Biển Đông là vùng biển của mình và sẽ bảo vệ nó bằng sức mạnh quân sự.
Giữa tháng 7/2010, bốn tháng sau lời tuyên bố độc quyền trên, Tân Hoa Xã trích lời một giới chức quân sự cao cấp trong ngành nghiên cứu của Trung quốc nói rằng Hoàng Hải (Yellow Sea), vùng biển nằm giữa bán đảo Triều Tiên và Trung quốc là  “vùng quyền lợi thiết yếu có tính sinh tử của Trung quốc (pivotal core interest) chẳng những thiết yếu về  phương diện hàng hải mà còn thiết yếu cho an ninh của Trung quốc”.
Đầu tháng 9, tại Hoàng Hải xẩy ra vụ đụng chạm giữa Nhật Bản và Trung quốc khi Hải quân Nhật bắt giữ một tàu đánh cá của Trung quốc vào quá gần quần đảo Senkaku. Quần đảo Senkaku hiện trong tay Nhật nhưng Trung quốc cho là đảo của mình.
Tháng Tám Trung quốc loan tin một tàu ngầm nhỏ của Trung quốc có người lái đã cắm cờ của Trung quốc dưới đáy Biển Đông, ý nói Biển Đông thuộc chủ quyền mình. Lời tuyên bố “vùng quyền lợi thiết yếu” và việc cắm cờ chủ quyền đều là những hành động vừa vi phạm luật quốc tế vừa  có tính khiêu khích.
Những lời tuyên bố mới đây của Trung quốc cho thấy Trung quốc không có thái độ nhượng bộ. Trong tháng Bảy sau khi chính quyền tổng thống Obama (qua lời tuyên bố tại Hà Nội của bà Bộ trưởng Ngoại giao Hillary Clinton) đề nghị giải pháp thương thuyết đa phương để giải quyết cuộc tranh chấp tại Biển Đông, ông Bộ trưởng Ngoại giao Trung quốc Dương Khiết Trì (Yang Jiechi) nói với một nhà ngoại giao Singapore rằng, “hãy nhìn vào thực tế Trung quốc là một nước lớn và các nước khác chỉ là những nước nhỏ” (China is big country and other countries are just small countries, and that’s just a fact) (1)
Người ta đặt câu hỏi: không biết Trung quốc sẽ hành xử như thế nào khi trở thành bá chủ trong vùng. Sức mạnh quân sự lớn mạnh theo cấp số nhân đe dọa ảnh hưởng của Hoa Kỳ tại Đông Á, cùng những lời tuyên bố mạnh miệng của Trung quốc cho thấy một tương lai khó khăn cho những nước trong vùng từ trước đến nay vẫn ủng hộ lập trường của Hoa Kỳ là: duy trì sự tự do lưu thông trên biển; không có tham vọng đất đai; và ngăn không cho nước nào trở thành bá chủ trong vùng Á châu.
Người Á châu có kinh nghiệm để biết rằng “sức mạnh tạo ra quyền lực và hải lực có thể tạo ra sức mạnh”. Hạm đội của Tây Ban Nha chiếm Phi Luật Tân trong thế kỷ thứ 16, và trong suốt thế kỷ thứ 19 và phần đầu của thế kỷ 20 Hải quân của đế quốc Anh làm chủ vùng biển Tây Thái Bình Dương.
Nhưng đối với Trung quốc bài học biến hải lực thành sức mạnh chính trị là bài học Nhật Bản. Lịch sử bành trướng của Nhật trong mấy thập niên sau của tiền bán thế kỷ 20 cho thấy Á châu sẽ bị đe dọa như thế nào khi có một nước có nhiều tham vọng trở thành bá chủ trong vùng.
Sau khi Hải quân Nhật kiểm soát toàn bộ vùng Tây Thái Bình Dương Nhật đã xâm lăng, uy hiếp và đàn áp các nước chung quanh. Với khả năng chuyên chở binh sĩ bằng đường biển Nhật đã đe dọa an ninh từ Ấn Độ đến Hawai.
Điều này không có nghĩa khi mạnh như Nhật (vào thời đó) Trung quốc sẽ hành động như Nhật Bản. Nhưng hiện nay khi thấy Trung quốc tăng triển lực lượng hải quân, chế tạo ASBM và tuyên bố chủ quyền những vùng biển quốc tế các nước Úc, Ấn Độ và Việt Nam đều lo và tìm cách tăng cường hải lực của mình. Sự chạy đua vũ trang này chứng tỏ sự  an  ninh và ổn định tại Tây Thái Bình Dương trước đây nhờ sự hiện diện của hạm đội Mỹ sẽ không còn nữa.
Hỏa tiễn ASBM của Trung quốc là một đe dọa. Nhưng Hoa Kỳ cũng có thể giảm thiểu mối đe dọa này bằng cách đóng nhiều những mẫu hạm nhỏ hơn và tăng tầm hoạt động của các phản lực cơ cất cánh từ mẫu hạm. Lúc này với tình trạng ngân sách thâm thủng Hoa Kỳ khó thực hiện việc đóng tàu và chế tạo máy bay tốn kém này. Mặt khác ông Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates cho rằng trong tương lai Hải quân không còn là tượng trưng của sức mạnh.
Vì vậy hiện nay chính phủ Hoa Kỳ áp dụng chính sách khả dĩ nhất là: tăng cường mối quan hệ liên minh với các nước trong vùng Tây Thái Bình Dương và giúp hình thành một thỏa thuận chung để giải quyết sự tranh chấp biển đảo trong Biển Đông.
Ngoài ra Hoa Kỳ nên mở rộng các cuộc thao dượt hải quân chung với các nước đồng minh trong vùng. Hoa Kỳ cần giữ lịch trình tập trận ngoài biển chung với Nhật Bản vào tháng 12 năm nay chung quanh quần đảo Ryukyu, một quần đảo  nằm trên vùng ranh giới phía đông của biển Đông Trung quốc (East China Sea).
Chính phủ Obama nên bỏ lệnh ngầm cấm các giới chức Hải quân Hoa Kỳ công khai nói lên sự đe dọa của sự lớn mạnh của Hải quân Trung quốc. Sự  “nói lên” này có thể làm cho Quốc hội quan tâm và thay đổi chính sách giảm ngân sách của hải quân Hoa Kỳ hiện nay.
Nếu Hoa Kỳ không có một lực lượng an ninh hùng mạnh và một chính sách ngoại giao cứng rắn tại Đông Á thì Hoa Kỳ sẽ mất tư thế một nước có vai trò hàng đầu trong vùng Thái Bình Dương. Điều này sẽ làm thiệt hại quyền lợi kinh tế của Hoa Kỳ và sự an ninh của gần một nửa dân số thế giới.
ASBM của Trung quốc chưa phải là thứ vũ khí đáng sợ đe dọa tương lai của Hoa Kỳ. Cái đe doạ Hoa Kỳ chính là ở chỗ Hoa Kỳ không huy động được nội lực để  duy trì sức mạnh của mình.

©Trần bình Nam (Bản tiếng Việt)

© Đàn Chim Việt

Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

LS Lê Thị Công Nhân trò chuyện cùng thành viên X-Cafe

X-Cafe đang bị tấn công, nên có khi ai muốn vào đọc cũng hơi khó một tí, cho nên xin copy post lại ở đây.  Ngoài ra bản thân blogger mến mộ cô luật sư, tuy còn trẻ nhưng cô luôn luôn bình tĩnh trong mọi tình huống khó khăn và nhất là luôn dí dỏm trong mọi câu trả lời.  Cô chứng tỏ được một cá tính lãnh đạo (không có nghĩa là một người làm chính trị).  Nhà nước ta không nhìn ra khả năng người tài như cô để xử dụng thì thật là đáng tiếc, sao kêu gọi Việt Kiều làm chi trong khi đất nước đầy dẫy những người tài giỏi?
Không lấy tâm để thu phục những người trong nước có một tư duy độc lập với đảng CS thì làm sao có thể thu phục những người đã sống lâu năm ở một nền dân chủ tự do trở về phục vụ đất nước? Họ có về thì một là những người chỉ nhìn thấy đồng tiền cho chính họ không giúp gì cho việc cải tiến đất nước, hai là có tinh thần cải tiến thì không kheó lại đi tù như giáo sự Phạm Minh Hoàng.


LS Lê Thị Công Nhân trò chuyện cùng thành viên X-Cafe

Submitted by TongBienTap on Sun, 10/03/2010 - 22:26

Vừa qua, diễn đàn X-Cafe có được hân hạnh mời LS Lê Thị Công Nhân trả lời các câu hỏi của các thành viên X-Cafe. Sau đây là nội dung (sẽ được tiếp tục cập nhật):

Lê Thị Công Nhân:

Xin chào Ban biên tập X-Cafe và toàn thể quý độc giả!

Tôi thật sự vui mừng khi nhận được sự quan tâm và ủng hộ của quý vị dành cho tôi (dù là sự ủng hộ thể hiện dưới hình thức phản biện). Tôi rất vui lòng được trả lời những câu hỏi mà quý vị dành cho tôi. Đây là lần đầu tiên tôi làm việc kiểu như thế này và cảm thấy có phần hồi hộp xen lẫn thích thú không biết là mình có làm mọi người hài lòng không. Và nếu như mọi người không hài lòng thì mình có thể vượt qua áp lực đó một cách dễ dàng và vui vẻ hay không.

Nhưng dù sao thì tôi vẫn tiếp tục giương cao ngọn cờ của chủ nghĩa khai sáng tôi gọi là cờ Voltaire "Có thể tôi không đồng ý với điều bạn nói nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền của bạn được nói ra điều ấy". Vì nhiều lý do không được thuận tiện nên tôi chỉ có thể trả lời 7 câu hỏi trong 1 tuần và không trả lời những câu hỏi đã trả lời rồi (Xin mọi người thông cảm vì cái kiểu hỏi đi hỏi lại làm tôi nhớ lại cái cảm giác bị công an hỏi cung ! ? !) Cái cảm giác đó, thú thật, chẳng vui tẹo nào !

Những gì tôi có thể trả lời tôi sẽ trả lời một cách chân thật, bằng ngôn từ và văn phong của mình và chịu trách nhiệm về những gì mình làm. Kính mong Ban biên tập X-Cafe sẽ tôn trọng điều này, chỉ biên tập những lỗi chính tả. Nếu Ban biên tập không muốn / không thể đăng thì xin bỏ luôn toàn bộ phần / câu trả lời đó, tôi hoàn toàn không khó chịu vì tôi tôn trọng quyền của Ban biên tập.

--------------------------------------------------------------------------------

Thành viên Nạn Nhân Cà Phò :

Trước hết, chúc mừng chị đã được tự do!

Xin chị vui lòng trả lời những câu hỏi sau của tôi:

1-. Chị đánh giá ra sao về phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam hiện nay khi so sánh với thời gian trước khi chị phải vào tù?

Lê Thị Công Nhân: Trước hết phải nói cho rõ là tôi không hề được tự do, trước khi đi tù, sau khi ra tù và chưa biết đến bao giờ mới có được tự do ! Nhưng tôi có một tâm hồn tự do, một tư tưởng tự do và tôi quyết tử để có thể thể hiện điều đó ra bên ngoài, nếu không đó chỉ là tự do trong nội tâm, tôi với tôi mà thôi ! Và khi tôi tranh đấu cho điều này thì tôi hoàn toàn hiểu rằng mình cũng đã một phần nào đó bé nhỏ nhưng có thực, là đã góp phần tranh đấu cho tự do của cả những người khác nữa.

1- Về mặt bề nổi thì phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam hiện nay có vẻ im ắng hơn so với thời gian trước khi tôi đi tù. Nhưng tôi thấy rõ phong trào đã có ảnh hưởng rất to lớn đến sự mở rộng và mạnh mẽ vượt trội không thể phủ nhận của những tiếng nói dân chủ trong nước trong rất nhiều các lĩnh vực. Tôi thực sự bất ngờ khi nhận thấy có rất nhiều người “tự nhiên cất lên lời chân thật” trong nhiều lĩnh vực mà trước đây (khi tôi chưa đi tù) thì hoàn toàn không được như vậy. Cho dù những tiếng nói ấy chưa phải là tiếng nói đấu tranh dân chủ, hoặc đã có nhưng chưa triệt để, và thậm chí chỉ là đòi dân chủ nội bộ của đảng cộng sản để đảng này “được trong sạch và vững mạnh để tiếp tục lãnh đạo đất nước” (? ! ?).

Sự im ắng này là điều dễ hiểu khi mà cộng sản đàn áp tàn khốc trắng trợn những tiếng nói đòi dân chủ triệt để, đã góp phần làm cho những người còn đang phân vân lựa chọn giữa dân chủ triệt để hay dân chủ từng phần / cục bộ / trong từng lĩnh vực sự kiện cụ thể, đã chọn cách thứ 2. Và vì thế mà công cuộc đấu tranh dân chủ của Việt Nam lại được dịp chậm hơn một tí ! Nhưng không sao dân mình là như vậy ! Cha ông sống thế nào thì con cháu về cơ bản là cũng sẽ gánh chịu/trở nên như vậy, trừ một số ít vượt trội nhờ cá tính mạnh mẽ, trí tuệ hơn người hoặc do một sự an bài đặc biệt nào đó.

Tóm lại như trong bức thư gửi anh Đan Tâm (một người bạn đang sống tại Anh quốc) tôi vẫn hy vọng và chờ đợi tất cả mọi người Việt Nam hãy quan tâm và dấn thân triệt để cho công cuộc đấu tranh dân chủ cho Việt Nam. Vì nếu chỉ một số ít người dấn thân và chấp nhận hy sinh vì người khác thì nghe ra công cuộc đấu tranh đó còn nhiều hiểm nguy và đáng sợ, nhưng nếu ai cũng làm cái phần vừa là nghĩa vụ vừa là quyền của mình của mình thì chẳng còn gì đáng sợ cả. Trong tù, các tù nhân thường nói (thậm chí là nói thẳng với tôi nhiều lần) rằng “Giá mà mỗi phường ở cái đất nước Việt Nam này có 1 con Công Nhân thì chẳng nhà tù nào chứa nổi, mà có khi nước mình bằng Singapore rồi cũng nên.” Thề có Chúa là họ đã nói như thế, còn tôi thì trong lòng sung sướng (thầm kín) và thích thú vì nghe cứ như là mình được khen vậy ! ! !

2. Chị đã đến một số nước đông Âu, nơi mà các cuộc CM Màu đã thành công, chị thấy các nhà đấu tranh cho dân chủ ở các nước đó khác với các nhà dân chủ Việt Nam như thế nào ?

Lê Thị Công Nhân: Xin cảm ơn là anh đã quan tâm đến tôi, dù là nhầm thông tin. Tôi chưa từng đi nước ngoài bao giờ. Cả đời tôi đến giờ bị nhuộm đỏ từ đầu đến chân dưới sự cai trị của độc tài cộng sản, chưa từng có 1 giây phút nào được hít thở bầu không khí dân chủ và tự do.

Tôi đã đi Ba Lan vào tháng 10 – 2006 và bị chặn bắt ngay tại cửa ra máy bay (sau 5 lần kiểm soát an ninh). Công an thậm chỉ đã nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất để đem tôi đi sau khi đã khoái chí ngắm nghía (qua camera theo dõi) vẻ mặt thích thú rạng rỡ của tôi khi lần đầu tiên đi nước ngoài trong suốt quá trình làm thủ tục tại sân bay. Rất tiếc là niềm vui của họ không được trọn vẹn vì tôi đã chuẩn bị cho sự “bị hỏng việc” của mình !

Tôi đã đi Thái Lan vào tháng 12 -2006 và bị bắt (chính xác là bị yêu cầu và dẫn đi) ngay tại sân bay, ở khâu an ninh thứ 2 (sau khâu gửi hành lý). Khi họ đưa tôi về phòng an ninh để làm việc thì thật là kinh ngạc khi thái độ công an hôm đó khá là dễ chịu, thậm chí có một anh công an tên là Tuấn gì đó còn hỏi xin tôi số điện thoại di động (? !). Hóa ra, trên đường về nhà mới nghĩ ra là vì mình đi bất ngờ không trao đổi qua điện thoại và Internet ở nhà nên Cục Nghe trộm và Nhìn trộm (tức Cục Kỹ thuật khoa học hình sự) không biết, nên phi đội khủng bố A42 không có mặt để thể hiện quyền lực bất tận và sự sáng suốt vô độ của họ. Còn hội công an xuất nhập cảnh nghe ra có phần lịch lãm hơn nhiều, dù vẫn chưa đạt yêu cầu !

Cho nên, thưa bạn tôi không thể trả lời ý chính mà bạn hỏi. Nhưng tôi vẫn mạn phép nói lên suy nghĩ chủ quan của mình là: Tôi tin rằng những nhà đấu tranh dân chủ ở Poland trước đây không chịu khổ giỏi bằng các nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam trước đây cũng như bây giờ ( ! ? !) .

3. Chị có đồng tình với các hành động "bịt miệng" những người được cho là cộng sản, bảo vệ cộng sản của các cá nhân và các diễn đàn chống cộng ?

Lê Thị Công Nhân: Câu hỏi của bạn thật là kỳ cục, nhưng tôi vẫn có thể trả lời vì nó vẫn chưa phải là kỳ cục lắm.

Về nguyên tắc tôi không đồng tình với các hành động bịt miệng, dù là bịt miệng chó mèo (rọ mõm), chứ chưa nói là bịt miệng người.

Tôi đã tham dự nhiều lần và nhiều diễn đàn như vậy thì trực tiếp bằng trải nghiệm bản thân thấy rằng tất cả những tiếng nói phản bác đều không hề bị bịt miệng. Như chính tôi đây, đã nhiều lần trả lời những câu hỏi “pro-communist” như vậy. Việc lấy lại micro hoặc mute 1 nick nào đó chỉ vì người đó đã có những lời chửi bới tục tĩu hoặc gào thét một cách điên cuồng (có lẽ là bị mất trí vì cuồng tín cộng sản !). Và thưa anh, chính tôi đây đã muôn vàn lần bị chửi như vậy bởi những kẻ rỗi hơi và cuông tín cộng sản đó, nên các OPs và MC mới buộc phải stop họ lại.

Ôi chao ! Giá mà tôi biết nói bậy và X-Café cho phép nói bậy thì tôi sẽ tường thuật lại nguyên văn vài câu “những người được cho là cộng sản, bảo vệ cộng sản” đã phát ngôn ra để ca ngợi và bảo vệ chế độ độc tài cộng sản của họ. Nó thối đến mức độ, tôi thầm nghĩ “ cộng sản thật là thất phúc vì chỉ tuyển được những kẻ như thế để làm cái loa cho mình hay sao, hay hôm nào mình sang đó thử việc vài hôm cho lũ văn nô bồi bút này tắt điện luôn”.

Okay, đùa chút cho vui thôi, nhưng tôi chẳng bao giờ dám nói bậy đâu, dù được đào tạo trình độ tiến sỹ nói bậy suốt 3 năm trong tù, nơi mà có những câu nói bậy “ấn tượng khó phai” đã nghe một lần là nhớ mãi đến trọn đời, mới kinh !

Có lẽ không có một nền Chính trị nào lại nói bậy kinh khủng như cộng sản !

Và lý do quan trọng nhất để những người chủ các diễn đàn stop ai đó lại là vì đây là diễn đàn tư nhân, chủ diễn đàn phải bỏ tiền bạc, thời gian, công sức của riêng họ ra để duy trì diễn đàn thì chúng ta phải tôn trọng họ thôi, với lại tham gia diễn đàn là việc tự nguyện. Ai tự nguyện và có hứng thú với những tiêu chí của diễn đàn thì tham gia, vào đó nói bậy thì người ta cho ra thôi.

Cốt lõi vấn đề chính là chỗ này. Chứ không như chính quyền độc tài cộng sản, trấn lột tiền bạc, thời gian và công sức của nhân dân để dựng vỡ ngợi khen chính mình một cách trơ trẽn tận cùng của vô văn hóa. Người dân bị buộc phải xem vở bi hài kịch đó mà không biết làm thế nào để giải thoát chính mình ra khỏi cái trò mỵ dân thô thiển đó. Vì nếu không thích, vẫn phải nói là thích, nếu không muốn nghe / xem cũng chẳng còn gì khác để thay thế, chẳng may tìm được cái khác hay ho, thích thú thì cũng phải lén lút xem, bạo hơn nữa mà truyền bá cho đứa khác xem cùng để có nơi mà buôn chuyện tán phét thì cẩn thận nhá, nếu không là sẽ bị vào tù.

Như tôi đi chẳng hạn, bị đi tù vì tội quy định tại điều 88 Bộ luật hình sự “Tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt nam”. Tôi không thích đi tù tẹo nào, nhưng quả thật là cũng thấy tự hào vì được đi tù vì tội ấy, vì tử vi của tôi có cái cung tù to tướng treo lơ lửng trên đầu.

Xin cảm ơn vì câu hỏi của bạn !

--------------------------------------------------------------------------------

Thành viên Hâm Mộ Lý Tống:

1. LM Nguyễn Văn Lý sau khi được trả tự do đã nói rằng hiện tại ở Việt Nam chưa có một lực lượng nào khả dĩ thay thế Đảng cộng sản Việt Nam. Vì vậy thà rằng cứ để Đảng Cộng sản lãnh đạo còn hơn là đẩy đất nước vào tình trạng rối ren như Thái Lan hay Philippines. Chị có đồng ý với nhận định này không ? Nếu không thì chị có phương án nào để giải quyết vấn đề rối ren nếu nó xảy ra ?

Lê Thị Công Nhân: Có lẽ gây rối ren cho nhau là khả năng thú vị nhất của mỗi con người chúng ta. Và khi đất nước chuyển chính trị nói chung và chuyển đổi chính trị từ độc tài sang dân chủ nói riêng thì lại càng là một sự thay đổi vĩ đại của vận mệnh dân tộc và quốc gia. Do vậy, sự “rối ren” nói theo cách dùng từ của bạn, là một điều tất yếu.

-Tôi không hoàn toàn đồng ý với nhận định của Linh mục Nguyễn Văn Lý như anh vừa nêu.

-Tôi cũng không có phương án cụ thể nào để giải quyết vấn đề rối ren đó, ngoài việc :

+ Cố gắng hết sức để tuyên truyền giải thích cho mọi người hiểu rằng rối ren là điều tất yếu của cuộc sống và chúng ta cần phải đối mặt với sự thật. Muốn đối mặt thì trước tiên phải không được ngoan cố sỹ diện mà chối bỏ sự thật, bằng cách phải thừa nhận sự thật. Chỉ rõ cho người dân mà đa phần còn thiếu hiểu biết về chính trị, rằng, những rối ren trong tình huống này là do chế độ độc tài cộng sản gây ra trong một thời gian dài, trong đó cũng có phần đóng góp của mỗi người dân Việt nam vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm tiếp tay cho nền độc tài bằng sự chấp nhận thân phận nô lệ và những bất công mà cộng sản gây ra. Từ đó khích động tâm lý thẳng thắng tích cực của từng người dân cùng nhau bắt tay sửa chữa sai lầm của chính cá nhân mình, làng xóm mình, cơ quan doanh nghiệp mình, tỉnh thành mình, đất nước mình, là những cơ cấu nhỏ hơn tạo nên dân tộc mình, đất nước mình.

Khi nào cái suy nghĩ kiêu căng cho rằng mình là “anh hùng của thời đại và lương tâm của thế kỷ” vẫn còn ngự trị trong lòng mỗi người dân Việt nam vì cho rằng mình “đã đánh thắng 2 đế quốc to”, thì người dân Việt Nam vẫn tiếp tục là nô lệ tiềm năng của chế độ độc tài cộng sản. Một chế độ tàn ác vô luân khi nó giáo dục, tẩy não, nhồi sọ từng người dân Việt Nam một niềm tự hào trên đống tro tàn, giết chóc và dối trá để rồi giờ đây đa phần người dân Việt nam một mặt thì rất đua đòi hưởng thụ vật chất mới mẻ, một mặt lại tự ti trước văn hóa văn minh tốt đẹp phóng khoáng và tinh tế của nhân loại.

Tóm lại nếu bạn vẫn chưa nhận thấy rằng sự rối ren đó cũng có phần lỗi của bạn, mỗi người dân Việt nam, thì bạn làm sao có thể bắt tay sửa lỗi với thái độ khiêm nhường và chân thành được. Vì, chúng ta không bao giờ được quên rằng, cộng sản cũng là người Việt Nam, thậm chí là anh em trong chính gia đình của chúng ta. Tôi gọi đó là cả một dân tộc sai lầm yếu kém để cho đất nước rơi vào ách cai trị của độc tài cộng sản. Kinh Thánh Thiên Chúa giáo có một tinh thần mà tôi rất thích, đó là “Hãy khoan dung với tội nhân nhưng phải nghiêm khắc với tội lỗi.” Vì vậy hãy dẹp bỏ tinh thần tự tôn dân tộc thái quá và vô lý của chúng ta. Và sẽ thấy rằng chúng ta cũng chỉ là 1 trong hàng trăm dân tộc trên thế gian này, có vài nét độc đáo hay hay nho nhỏ (các dân khác cũng có nét độc đáo hay hay nho nhỏ của họ đấy !), và có những nét sai lầm đáng hổ thẹn chết người mà chỉ có vài dân trên thế giới có được là đã mê muội đi theo cộng sản hàng mấy chục năm trời, hàng mấy thế hệ con người đã chết đi, sinh ra và đang tiếp tục sống mà chưa biết chắc khi nào mới thoát khỏi thân phận nô lệ cộng sản.

Vì bởi, nếu dân tộc ta hay ho, tài giỏi, sáng suốt ; khoan dung, độ lượng, nhân từ; dũng cảm, anh hùng, chính nghĩa ; phóng khoáng, cởi mở, vui tươi; tinh tế, sâu sắc, lãng mạn, mà, đất nước chúng ta lại suy đồi, suy yếu, ô nhiễm và không đáng tự hào đến thế này sao ?

Có thể ai đó đang đọc những dòng này nghĩ rằng, hoặc tỏ ra là nghĩ rằng (để đánh phá tôi): tôi không yêu, không tự hào về dân tộc Việt nam, đất nước Việt nam, thì bạn đã nhầm to rồi. Tôi yêu đất nước này dân tộc này đến nỗi tôi chấp nhận vào tù, chấp nhận vui vẻ sống đời độc thân (99%, do hoàn cảnh đặc biệt, sáng mở mắt ra là thấy công an, tối nhắm mắt đi ngủ lại mơ thấy công an), chấp nhận khả năng mình có thể bị sát hại một cách đê hèn .. v .. v .. để cho từng người dân có quyền nói lên suy nghĩ của chính họ, bằng ngôn từ của chính họ và theo phong cách của riêng họ, cho dù tôi có thể hoàn toàn không đồng ý với họ. Nhưng tôi không thể chịu đựng nổi, khi mà trong hoàn cảnh đất nước hiện nay lại có ai đó thao thao bất tuyệt những giọng điệu tuyên truyền nhảm nhí rằng người Việt nam chúng ta là một dân tốt đẹp đáng tự hào đến nỗi cả thế giới phải ngưỡng mộ và khâm phục. Tôi thấy nhục nhã và lố bịch khi nghe như vậy !

Tất nhiên tôi hoàn toàn hiểu rằng dân tộc nào thời kỳ nào mà chẳng có một số người nào đó tài giỏi văn hoa vượt trội mang lại niềm tự hào cho dân tộc họ. Nhưng xét một cách chung nhất thì tôi dám thẳng thắn và dũng cảm đương đầu với những người có tính tự tôn dân tộc thái quá, mà nói rằng: theo tôi dân tộc Việt nam là một dân tộc có nhiều sai lầm và thấp kém đến nỗi để đi theo một thứ chủ nghĩa ngoại lai, tôn thờ những tên giặc ngoại tàn ác và để cho đất nước tồi tàn như ngày hôm nay.Tôi thương tôi và tôi thương người Việt nam ngay cả trong những sai lầm xấu xa nhưng không đời nào tôi lại có thể coi những điều sai lầm xấu xa tệ hại là đáng tự hào, tôi chưa bị mất trí !

+ Cố gắng hết sức để nhận được sự tham mưu cố vấn chuẩn xác và đúng đắn bằng cách bảo vệ và phát huy dân chủ tối đa, vì nhân dân nhiều người tài giỏi lắm !. Quyết đoán (nếu lúc đó chẳng may tôi lại được/bị an bài giữ một vị trí quyết định trong việc lãnh đạo đất nước Việt nam đang rối tinh rối mù) để sao cho công cuộc tái thiết các giá trị dân chủ và nền kỷ cương trật tự của xã hội được:đơn giản nhất đối với tất cả mọi người, tiết kiệm nhất về mặt tiền bạc và tuyệt đối bảo vệ tối đa môi trường và quyền sở hữu tài sản hợp pháp của người dân; tuyệt đối minh bạch trong mọi hoạt động của nhà nước, đặc biệt là chi tiêu ngân sách, và coi mọi hành xử thiếu minh bạch là một tội nghiêm trọng của các chính khách. Tóm lại là làm đâu dọn đó “Làm là phải gọn, dọn là phải sạch” bắt đầu từ dưới lên trên, từ việc nhỏ đến việc lớn. Chính quyền thì phải chịu trách nhiệm từ trên xuống dưới, từ chính sách mục tiêu thượng tầng xuống việc thực thi cụ thể. Đừng để cho bất kỳ ai phải gánh chịu sai lầm của mình, cho dù người đó “mê muội” xung phong làm vậy. Vì theo tôi, làm việc gì đó một cách cơ bản chung chung thì ai cũng làm được, nên vấn đề không phải là có làm được hay không, mà là làm như thế nào. Cho nên với tôi, mục tiêu cao siêu là cái mà ai cũng có thể giả vờ nói đến để phét lác, lừa dối đãi bôi, còn văn hóa, trí tuệ, trách nhiệm và tình yêu thương sẽ được thể hiện thật sự và đầy đủ trong phương pháp cách thức làm việc để đạt được mục tiêu đó.

2. Chị đánh giá thế nào về vai trò của quần chúng hiện nay đối với vấn đề dân chủ ?

Lê Thị Công Nhân: Phong trào dân chủ hiện nay chưa đến được với quần chúng nhân dân một cách rộng rãi, nhưng nó sẽ đến một cách bất ngờ. Vì nhân dân hiện nay vẫn chưa có được hiểu biết tối thiểu thật sự và đơn giản về chính trị và dân chủ là gì, vì thế mà tôi nói là chưa đến được. Còn nói sẽ đến cách bất ngờ là vì mọi sự căm phẫn đã chứa sẵn và trực chỉ bùng nổ bất kỳ lúc nào, chỉ cần có tự do ngôn luận (bao gồm trong nó là tự do thông tin và báo chí) trong một thời gian ngắn mà theo tôi là không quá 1 năm thì chắc chắn người dân sẽ xuống đường một cách ào ạt để lật đổ chế độ độc tài công an đảng trị của cộng sản ma quỷ này. Cho nên như quý vị cũng thấy rõ rằng, chính quyền cộng sản Việt nam (cả Trung quốc và Bắc hàn) ngày càng điên cuồng chà đạp quyền tự do ngôn luận của người dân, bằng cách siết chặt mọi nguồn thông tin và khả năng phát biểu của dân chúng, một cách tinh vi và vô sỉ. Nên nhớ Việt nam không hề có bất kỳ một tờ báo tư nhân nào. Tất cả chỉ để kéo dài nền độc tài được ngày nào hay ngày đó để vơ vét, bóc lột, tham nhũng, trộm cướp cho đầy túi tham.

Phải công nhận cộng sản quả là thiên tài của mọi loại thiên tài, vì nó có thể làm cho người dân nô lệ tự hào vì được là nô lệ, tự hào vì được cai trị bởi độc tài. Riết rồi người dân lúc nào cũng trong tâm trạng tự hào: tự hào vì đảng, bác; tự hào vì đói nghèo, tự hào vì đi xin viện trợ (thầy giáo dạy luật của tôi từng nói “Việt nam nghèo nhưng muốn viện trợ cứu giúp Việt nam không phải dễ đâu nhé, hơi bị kiêu đấy” . Thậm chí lãnh đạo cộng sản Việt nam còn ngẩng cao đầu kiêu hãnh khi các nước, các tổ chức nhân đạo xin tiếp kiến để bàn về chuyện viện trợ cho dân chúng Việt nam lầm than đói nghèo), tự hào vì các loại nhất thế giới, tự hào vì năm 2006 vào được WTO mà “bọn Nga còn vào sau Việt nam”, tự hào vì có thủ đô thuộc loại rộng nhất trên đời, tự hào vì luôn rình rập được đưa vào bản xếp hạng những nước vi phạm nhân quyền và tôn giáo nhất trên đời, thậm chí lại còn tự hào vì có con đường gốm sứ dài nhất trên đời, dù bụi mù mịt và mùi nước đái khai mù…

Tự hào nhưng không biết mình tự hào vì cái gì, dù như thế nào ta vẫn cương quyết rằng ta là một dân tộc đáng tự hào trên đời dù đến giờ dân nông thôn vùng sâu xa vẫn còn lo đói giáp hạt, trẻ con vẫn cởi truồng bụng õng chạy chơi trên đường làng !

Tóm lại là tôi tự hào vì tôi đã không chịu tự hào theo lệnh của đảng cộng sản và bác Hồ. Tôi tự hào là tôi đã và đang làm cho nhiều người bớt tự hào một cách vô duyên ngớ ngẩn vì không biết tại sao mình tự hào.

Khi nào dân Việt nam thuyên giảm bớt căn bệnh tự hào kỳ cục của mình thì họ sẽ là lực lượng chính tạo nên sức mạnh cho phong trào dân chủ. Vì suy cho cùng, dù tôi có là ai, dù bạn có là gì thì mỗi người cũng chỉ có 1 lá phiếu bầu cử mà thôi. Và chúng ta không thể xuống đường biểu tình thay cho nhau được. Chỉ có số đông quần chúng nhân dân mới tạo được sức mạnh vũ lực thật sự đạp đổ chính quyền độc tài cộng sản. Còn phong trào dân chủ và những người đấu tranh dân chủ là những người tiên phong, mở đường.

3. Vừa rồi, Lý Tống đã xịt hơi cay vào ca sĩ ĐVH. Chị có coi đây là "một cái tát vào mặt cộng sản" như quan niệm của LT ? Từ sau khi vụ việc xảy ra, chị có nhận thấy người dân trong nước (trong chừng mực chị được tiếp xúc) có thái độ khác với chị và các nhà đấu tranh dân chủ khác ?

Lê Thị Công Nhân: Lý Tống có thể coi việc làm của mình là “một cái tát vào mặt cộng sản”, một cú đá ~~~ hoặc một cái nhéo tai ..v..v.. là việc của Lý Tống. Tôi thì cho rằng hành động của Lý Tống thể hiện một sự dễ bị tổn thương ghê ghớm của tuyệt đại đa số người Việt tị nạn chính trị tại nước ngoài trước bất kỳ một hành động hoặc một con người nào mà lại ca ngợi (đúng nghĩa ca hát ngợi khen) nền chính trị Việt nam nói chung và Hồ Chí Minh nói riêng, dù người đó vô tình hay cố ý, có hiểu biết hay thiếu hiểu biết. Và, tôi hoàn toàn cảm thông với sự nhạy cảm đó của kiều bào lưu vong xứ người, vì, tôi, hiện ở trong nước nhưng hoàn toàn cũng có cảm giác dễ bị tổn thương như vậy. Việc hàng ngày hàng giờ phải nghe và nhìn những trò tuyên truyền bỉ ổi của bộ máy tuyên truyền cực kỳ hùng hậu của chính quyền cộng sản Việt nam để ca ngợi nền chính trị độc tài và xác ướp điêu toe (vì làm bằng chất dẻo tổng hợp) Hồ Chí Minh, thật sự là một sự tra tấn rất ổn định mà tôi phải chịu đựng, và chưa biết chắc đến bao giờ mới thoát ra được. Poor me much !

Từ sau khi vụ việc xảy ra, tôi thấy người dân (trong chừng mực tôi tiếp xúc và để ý thấy) không hề có thái độ khác gì với tôi hay với những người đấu tranh dân chủ khác. Sự kiện này được báo chí đỏ khai thác dữ dội theo chỉ đạo của Ban văn hóa tư tưởng Trung ương, theo hướng bôi nhọ Lý Tống và kiều bào nước ngoài. Tôi đã nghe nhiều điều bàn tán trong dân cư vì sự kiện “Lý Tống xịt hơi cay Đàm Vĩnh Hưng” với nhiều ý khác nhau nhưng chủ yếu là 2 nội dung, đại ý là: 1: Sang bên đấy (Mỹ, nước ngoài) thì đừng có dại gì mà ca ngợi cộng sản với bác Hồ, nó đánh cho vỡ mặt ; 2: đảng mình (ý là đảng cộng sản trong nước mình) vẫn nắm quyền thì mình phải sợ thôi, nói ra (nói ra sự phẫn nộ, phản đối) chết với chúng nó (đảng cộng sản) ngay, chứ ra nước ngoài họ ghét như chó (ý chửi đảng cộng sản là chó – theo ngôn từ chửi của Việt nam), bọn này (cộng sản) chỉ còn vài năm nữa thôi.

Chúa chứng giám cho tôi là tôi đã nghe như vậy. Phải mang danh Ngài ra thề, vì sợ công an đảng – còn đảng còn mình vốn đã đầy mặc cảm tự ti thù hằn nay lại nghĩ rằng tôi nói dối thì oan cho tôi quá. Tôi cũng tin chắc rằng lực lượng công an đảng chìm chuyên đi nghe trộm mọi động thái trong dân, cũng hoàn toàn đồng ý với tôi về 2 nội dung nêu trên về thái độ của dân chúng sau sự việc rùm beng “Lý Tống xịt hơi cay Đàm Vĩnh Hưng”.

Với những gì tôi biết về Lý Tống tôi nghĩ rằng Lý Tống thật sự là một người Việt Nam yêu nước và trong nội tâm luôn tràn đầy cảm xúc và những ý tưởng để thể hiện tình yêu theo cách riêng của mình. Nếu sau này có dịp gặp Lý Tống thì tôi tin chắc rằng đó sẽ là một kỷ niệm thú vị, bởi vì tôi rất ngưỡng mộ phi công và luôn đồng cảm với những người chống cộng, đặc biệt là chống cộng triệt để.

(Còn tiếp)

Triển lãm thế giới ở Thượng Hải

Blog của ông Võ đắc Danh có post mấy tấm  hình sau và ông viết "Tổ Quốc như thế này chăng", hình trình bày cửa hàng Việt Nam tại World Expo ở Thượng Hải.  Cho tới bây giờ với bao nhiêu thành quả "công nghệ"  của Việt Nam, hoá ra chỉ có được những thủ công nghệ, mà nhìn vào không biết có phải của VN không nữa, ngoài mấy tờ tiền và mấy doll mặc quốc phục. Trình bày cho thế giới xem chứ có phải là cho Trung Quốc xem đâu mà sao không ghi tiếng Việt, mà chỉ toàn tiếng Tầu, không có một dòng chữ Việt? Ai xem hộ có phải chữ Nôm không?














Nghe truyện xưa

Trưa vừa liu thiu vừa nằm nghe truyện xưa của nhà văn Hồ Biểu Chánh.  Nghe mà giật mình, ông viết những câu chuyện từ đầu thế kỷ 20 thế mà cứ tưởng những cảnh sống của thế kỷ 21 vẫn không thay đổi như trong câu chuyện Bỏ vợ
Ai thích nghe thì bấm vào link sau, nếu không nghe được rõ thì bấm nút phải của chuột chỉ vào link sau đó bấm vào dòng chữ "copy link location" rổi mở Window Media player, vào File rồi chọn Open URL, chỉ vào ô trống của open, bấm nút chuột bên phải chọn Paste rồi bấm OK, chờ một chút sẽ nghe. Tiếp tục các phần khác đều như thế.

Nghe Truyện Bỏ vợ:

Còn nghe truyện sau thì lại càng ngạc nhiên xã hội bây giờ có khác gì thời Tây ấy chứ. Có điều ngày xưa những tấm lòng thanh niên muốn xây dựng đất nước thì họ tha hồ, tự do làm điều đó, không phải lệ thuộc vào đảng nào, mặt trận nào, không phải xin phép ai phải chăng vì thế mà tấm lòng vì tổ quốc cứ thế mà nhân lên, không có nhụt đi như ngày nay?

"Anh em tôi đi chơi đây, xin mấy anh em đừng tưởng chúng tôi gây dịp đặng phá của, lãng phí, như mấy công tử hình dạng bảnh bao mà đầu óc trống rỗng đó vậy. Không phải dâu. Chúng tôi đi chơi, song chúng tôi còn nhằm một mục đích lợi ích, lợi ích cho chúng tôi thì đã đành, mà cũng lợi ích chung cho đồng bào, cho anh em cần lao. Thừa cuộc đi chơi du lịch, chúng tôi sẽ gia công quan sát những nguồn lợi của nước nhà, mà xưa nay hoặc vì vô ý, hoặc vì thiếu sức, nên chưa ai khai thác cho người cần lao có công việc làm, cho đồng bào chung hưởng nguồn lợi. Mang cái danh thanh niên tiên tiến, chúng tôi quyết làm cho xứng đáng cái danh ấy. Chẳng phải lo vinh thân phì gia, bóc lột kẻ quê, hiếp đáp kẻ yếu, trong nhà thì hống hách, ra ngoài thì sợ run, như hồi trước vậy nữa. Chúng tôi là đạo binh tiên phuông, lãnh nhiệm vụ ruồng đường mở nẻo, quyết nâng đỡ quốc gia dìu dắt đồng bào, cải thiện xã hội, dạy dỗ người quê dốt, binh vực người yếu ớt. Nói tóm lại, chúng tôi muốn làm sao cho nước Việt Nam giàu, cho dân Việt Nam mạnh, được ngang hàng với các dân tộc khác mà không hổ, không sợ." 


"Tôi nhớ tôi đọc được một tạp chí kinh tế, tôi thấy một người Pháp có bằng địa chất học, viết một bài khảo cứu về địa chất học của vùng cao nguyên Nam Việt. Bài ấy nói rằng trong vùng nầy có một dải đất đỏ quí lắm. Dải đất ấy bề ngang cở chừng vài ba chục cây số ngàn, còn bề dài thì dài lắm. Nó nằm từ vùng Xuyên Mộc, trong tỉnh Bà Rịa, chạy lên tới vùng Kon Tum, đi ngang qua đất đỏ, An Lộc, Xuân Lộc, Bà Rá, Ban Mê Thuộc, Pleiku, Kon Tum. Trong dải đất đỏ chất đất hợp với vườn tược ; trồng cao su, dừa khô, bông vải, cà phê, trà, gai, bất luận cây gì cũng thạnh mậu cả. Vậy nếu muốn lập vườn thì nên lập trong vùng đất đỏ, phần nhiều còn hoang vu, chưa ai khai khẩn. Mà trước khi khai thác, phải lo giải quyết vấn đề giao thông, phải làm sao cho thuận tiện sự qui tụ nhơn công, sự tiếp tế lương thực cho số nhơn công ấy và sự vận tải đồ sản xuất. Theo ý tôi thì Việt Nam cần phải mở đường xe lửa cho nhiều, ngành kinh tế mới dồi dào thịnh vượng được. Trước hết phải lập đường xe lửa trực tiếp Sài Gòn-Ðà Lạt. Ðường nầy không dài lắm, vì đã có sẵn đường Sài Gòn-Xuân Lộc rồi. Phải có đường nầy thì giá rau cải, bông Hoa ở Sài Gòn và giá sanh Hoạt ở Ðà Lạt mới hạ thấp được. Ðồng thời phải lập đường xe lửa Sài Gòn - Kon Tum, chạy ngang qua hoặc Thủ Dầu một, hoặc Biên Hòa rồi thẳng lên Bà Rá, Ban Mê Thuộc, Pleiku, Kon Tum. Chúng ta đã có sẵn đường sắt chạy theo mé biển. Hễ lập thêm đường sắt xuyên vùng cao nguyên rồi thì nối cho hai đường giao tiếp với nhau. Ðà Lạt có đường xuống mé biển rồi, bây giờ phải nối qua Ban Mê Thuột. Cũng nên nối Nha Trang với Ban Mê Thuột và Qui Nhơn với Kon Tum nữa, thì sự vận tải và giao thông mới tiện. Phải làm việc đó trước, thì tự phiên cuộc khai thác cao nguyên tự nhiên chạy theo liền, không cần lo cũng thành tựu."

Nghe truyện Bức thư hối hận (tiếp truyện Bỏ vợ)

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

Thế nào là "phản động"

Blog trước thắc mắc về hai chữ phản động, may sao hôm nay Người Buôn Gió đang "nghiên cứu" và tính viết sách về các nguyên cớ để giúp cho nhà nước /nhà báo ta dễ dàng chụp vào đầu người dân hai chữ "phản động". 

Lý do ở đời

Hôm nay là ngày thứ hai của đại lễ 1000 năm Thăng Long. Từ nhà mình ra hồ Hoàn Kiếm cách nhau vài trăm mét thôi. Đi qua phố Hàng Bè, Hàng Dầu là đến đúng cái đồng hồ điện tử to tướng báo ngày đến đại lễ 1000 năm Thăng Long.
Nhà mình họ Bùi, ở ngõ Phất Lộc, theo như ông sử học Hà Nội Nguyễn Vinh Phúc thì cách đây vài trăm năm họ Bùi đến đây lập nghiệp và xin đặt tên là xóm Phất Lộc. Sau này thì tất nhiên đổi là ngõ.
Thế mà đại lễ rầm rộ thế, mọi người trong nhà mình cứ như không. Ai việc gì hàng ngày vẫn cứ làm việc đó. Người thứ bảy nghỉ làm thì đi ngủ. Hầu như chả ai nhắc gì đến đại lễ. Cũng đúng thôi , anh chị em nhà mình còn lo làm ăn tối ngày kiếm cơm, hơi đâu để ý đến việc khác. Mình hỏi con cháu 15 tuổi sao không đi xem đại lễ. Nó bảo đi ra đó chen nhau người nhìn người, chứ thấy gì đâu mà đi.
Có cô em dâu ở Bắc Ninh là hay thích đi xem những trò hội hè ở Hà Nội, nhưng dạo này nó sinh em bé nó cũng không đi được nữa.
Tuần trước mình đi xa, ở đó người ta háo hức lắm. Thanh niên hẹn nhau mua vé máy bay về Hà Nội để xem đại lễ 1000 năm Thăng Long. Cái này đúng là tâm lý "xa thương gần thường" chứ thực ra chả phải nhà mình nhạt nhẽo với đại lễ hay mấy thanh niên ở xa mặn mà, thiết tha quá. Người ở xa thì háo hức, người ở gần thì thấy nhàm vì quen. Như mình đi hội đua ngựa Bắc Hà tít trên Lào Cai, hăm hở mấy trăm cây lên đó thấy dân Bắc Hà họ thản nhiên như không vậy.
Bởi thế ở nhà xem ti vi HBO, CINEMAX... rồi vào mạng đọc tin linh tinh.
Quanh đi quanh lại có tin bọn khủng bố hoạt động lật đổ chính quyền vẫn là tin thu hút nhất.
Hồi bé mình xem cải lương Dương Vân Nga, thấy bà Nga và ông Hoàn có công đánh giặc được tôn sùng lắm. Hai ông bà này vì đại nghĩa mà đoàn kết, nhường quyền lợi cho nhau vì nghĩa lớn dẹp thù trong, giặc ngoài. Thù trong là bọn Đinh Điền, Nguyễn Bặc và bọn quân Tống bên ngoài. Mình ghét bọn Đinh Điền, Nguyễn Bặc lắm và hết lòng cảm phục bà Nga với ông Hoàn.
Lớn lên đi thăm một loạt di tích Ninh Bình, thấy đền thờ ông Điền, ông Bặc được dân chúng trọng lắm. Còn bà Nga và ông Hoàn thờ riêng, dân chúng hầu như ít nhắc đến. Bèn hỏi han, tìm hiểu hóa ra sự việc không hoàn toàn như hồi bé mình nghĩ.
Bà Nga chồng già yếu, chết sớm bà thì đang son sắc lửa xuân, thấy đại tướng Lê Hoàn uy phong lẫm liệt mới cặp bồ, cấu kết thành đôi, nhường này nhường nọ cho nhau. Hai trung thần Điền, Bặc ngứa mắt, vì lòng trung với triều cũ mới chống lại. Lê Hoàn dẫn quân đi dẹp đám đó, bọn phương Bắc nhân cớ Hoàn cướp ngôi vua Đinh mà kéo sang kiếm chác. Nguyên nhân rùm beng là từ đó.
Thế là Hoàn thành anh hùng, thành triều đại quang minh. Trước dẹp thù trong, sau đánh giặc ngoài. Sử sách rạng rỡ, mấy ai rỗi hơi đi tìm hiểu cái nguyên nhân, cái lý do..
Tổng kết cái bọn phản động ngày nay đều có những lý do bất chính mà trước sau báo nhà ta cũng tìm cho chúng một cách hợp lý. Ví dụ học sinh đi du học thì do bị đầu độc, tiêm nhiễm do chói mắt trước xã hội tư bản hào nhoáng. Ông cán bộ già thì bất mãn do không được chính sách đãi ngộ,ông bà nông dân thì hám tiền của bọn thù địch, ông doanh nghiệp vì ham làm bộ trưởng, ông luật sư vợ đẹp, con khôn, tiền nhiều thì cho ông ý cái lý do muốn nổi tiếng như ngôi sao. Còn ông linh mục không ham tiền, ham chức vì là nhà tu không ham được những thứ đó thì hơi khó tìm lý do. Mà ông linh mục thì học hành khiếp lắm từ triết học, thần học đủ thứ, bản lĩnh cao cường đến thế khó ai kích động được thì thôi cho ông ý cái lý do bị hoang tưởng là hợp lý nhất.
Tóm lại là bọn này theo như báo nói thì lý do chỉ tiền, danh, quyền, bị xúi dục, bị ảo tưởng. Từ trước đến nay những thứ này là nguyên nhân chính đáng để chúng bị kết tội cho dù hành vi chúng có hay không hoặc ở mức độ nào chẳng quan trọng lắm. Cần nhất là tìm được cho chúng cái lý do để nhân dân thấy thuyết phục.
Tên phản động lần này bị tóm cổ là Phạm Minh Hoàng, giáo sư, Việt Kiều Pháp. Gay go quá đây. Bảo tên Hoàng thèm tiền hơi khó vì nếu thèm tiền hắn ở Pháp cho rồi. Bảo hắn thèm danh thì cũng chẳng cơ sở bởi hắn cũng chả có ý làm quan chức gì, bảo bị xúi dục thì thiên hạ khó xuôi tai. Giáo sư thì ai mà xúi dục được. May sao tra lý lịch nhà hắn thì có dấu vết là con em chế độ Việt Nam Cộng Hòa.
Vậy tên Hoàng này dù đã được nhà nước ta vì lòng vị tha đã trọng dụng, cho hắn một cơ hội từ chốn nghèo đói, tư bản thối nát, bất công như nước Pháp về nước ta tươi đẹp, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng để làm lại cuộc đời mới. Thế nhưng tên Hoàng không ý thức những thứ mà đất nước ta mang lại cho hắn mà vì thù riêng nên đã phạm tội.
Sau khi nghiền ngẫm mất một ngày, không đi xem đại lễ. Mình rút ra một điều.
Đó là nếu như mình làm nghề tìm lý do cho bọn phản động, sao cho thật thuyết phục dân chúng thấy rõ bộ mặt của bọn này. Vì tương lai chúng còn nhiều, trong khi các anh Nguyễn Bá Thanh, Nông Đức Tuấn, Nguyễn Tấn Dũng không màng danh, lợi, chức vụ sống một cuộc đời liêm khiết, ngày đêm lo lắng cho đất nước thì bọn sâu mọt phản động với những động cơ đê hèn sẽ ngày càng nhiều thêm. Trước tình hình đó, làm sao phải có những lý do thuyết phục cho bà con hiểu bản chất xấu xa của bọn phản động đang ngày đêm phá hoại cuộc sống của nhân dân, đất nước ta.
Ví dụ như sau này phải thêm những lý do mới như tên này vì thất tình mà chống phá nhà nước, tên kia vì nói ngọng, tên nọ do gà nhà nó bị dịch, lợn bị tai xanh hoặc cô này do ế chồng, bà kia bị tắt kinh sớm.... vì thế chúng bất mãn và muốn này, muốn nọ...
Giờ sao mà làm được bảng tổng hợp chỉ số các lý do, cho các ban ngành tuyên truyền nước ta về sau gặp tên nào chỉ cần nhìn danh mục là kết luận lý do, nguyên nhân của bọn phản động thì quá tuyệt. Có khi được xét luận án giáo sư cũng nên.

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Một bài viết đầy tính chất "khủng bố" và "bạo động"

Một bạn đọc cho rằng bài dưới đây là một trong các bài viết hay nhất của giáo sư Phạm Minh Hoàng người vừa bị cáo buộc phạm tội điều luật 79 nhằm lật đổ chính quyền CSVN.  Do đó tìm đọc lại làm sao dùng chữ thôi mà phạm tội khủng bố mí lị lật đổ một chế độ được để mọi người cùng đọc lại lỡ mai đây blog của ông bị mất rồi những người viết khác không biết lấy đó làm gương, đừng có viết như thế kẻo tơ lơ mơ lại vào tù vì cái tội 79, ở chỗ khác nghe con số 79 người ta nhớ tới tô phở ngon 79, còn bây giờ có khi người ta không dám nói tới con số này, không dám làm gì dây dưa tới con số này? 

Ngày xưa người cộng sản cùng với các lực lượng đảng viên của đảng khác đứng lên chống lại chế độ thực dân Pháp, thì họ cho là họ là lực lượng cách mạng, mà lẽ ra là lực lượng phản động đối với chế độ, còn bây giờ nếu chế độ mà mất lòng dân, một lực lượng khác muốn làm cách mạng như họ ngày xưa thì bị coi là phản động? Thế là thế nào? Ai hiểu rõ hai chữ Phản Động này và hình như chỉ được dùng ở xã hội Cộng Sản? Mình phản động thì tự nhận là cách mạng, người ta làm cách mạng thì gán ghép là phản động, chữ với nghĩa.  Ai giỏi ngụy biện thì người đó có chính danh?


Giống giống...quen quen.

 

Saparmurat Niyazov

Vào ngày 21/12/2006, ông Saparmurat Niyazov, Tổng thống của nước Cộng Hòa Turkmenistan qua đời khi mới chỉ 66 tuổi. Thực tình mà nói thì có lẽ chẳng ai trong chúng ta biết đến cái nước Trung Á cũng như ông tổng thống của họ, nhưng khi được đọc tiểu sử Niyazov thì tôi lại thấy có một cái gì đó “giống giống quen quen” như đã thấy nhân vật này một lần ở đâu rồi.
Lò mò lên Internet, gõ chữ "Niyarov" vào Google thì thấy có tới 1.430.000 câu trả lời, có nghĩa là hơn cả cựu thủ tướng Nhật Koizumi (1.360.000). Vậy thì cái nhà ông Niyazov đâu có lạ lẫm gì với thế giới đâu cà.
Sau khi đọc kỹ tiểu sử nhân vật được đánh giá là lãnh đạo độc tài và ngông cuồng nhất thế giới, và là người được (tự) phong là Tổng thống suốt đời của Turkmenistan thì tôi mới khám phá ra là "cái gì đó giống giống quen quen" chẳng ai xa lạ, mà chính là Đảng Cộng Sản VN nhà mình, kẻ đã nắm quyền sinh sát cả một dân tộc đông dân thứ 13 trên thế giới từ 60 năm nay.
Vậy thì những "giống giống quen quen" đó là những gì ?
1/ Trước tiên phải nói về chế độ của nhà độc tài Niyazov. Ông ta thâu tóm tất cả quyền lực vào trong tay: Chủ tịch nước, Thủ tướng, tổng tư lệnh tối cao quân đội. Còn Đảng Cộng Sản VN còn làm hơn thế gấp trăm lần. Thử hỏi trong xã hội VN, cái gì quan trọng mà không nằm trong tay Đảng? Đảng không chỉ nắm các chức vụ lãnh đạo từ trung ương mà còn len lỏi khắp “hang cùng ngõ hẻm”của xã hội. Người ta có thể bào chữa rằng nhân dân đã trao cái quyền “cai trị suốt đời” cho Đảng Cộng Sản VN qua Hiến pháp. Nhưng khuynh đảo một cuộc bầu cử trong lúc nhập nhằng tranh tối tranh sáng hoặc lúc hào quang của Đảng Cộng Sản VN lên tột đỉnh thì đâu có gì là khó. Rồi vin vào tấm giấy lộn đó để vĩnh viễn ngồi lên đầu lên cổ nhân dân thì đâu có khác chi Niyazov khuynh đảo Quốc hội phê chuẩn cho ông ta lên làm Tổng thống suốt đời?
Dĩ nhiên là Đảng Cộng Sản VN sẽ nói rằng Quốc hội VN không bù nhìn như Majlis (Quốc hội Turkmenistan), nhưng xem ra thì đâu có gì khác lắm. Nhân dân cũng bầu ra Quốc hội VN cũng như người Turkmenistan bầu ra Majlis. Nhưng đến ngày nay người dân trong nước mình còn ai lạ gì cái cách “đảng cử dân bầu”, còn ai lạ gì những con số 99,9% như của Majlis. Cho dù Quốc hội VN không rừng rú đến nỗi phong cho một cá nhân nào làm Tổng thống suốt đời nhưng cũng chẳng có ai dám đặt ra vấn đề độc tôn vĩnh viễn của Đảng Cộng Sản VN. Vậy có gì khác Quốc hội Turkmenistan? Chuyện cắt Ải Nam Quan, một phần thác Bản Giốc và hơn 10.000 cây số vuông trên biển cả cái nước này ai cũng biết vậy mà hơn 300 đại biểu QH chẳng ai dám hé răng và gần đây nhất là vụ khai thác quặng bô-xít, việc ra lệnh cấm ngư dân ra biển. Chúng ta có dám nói Quốc hội mình không bù nhìn bằng Majlis hay không ?
2/ Một điều mà báo chí VN ít khi hoặc không hề nhắc tới là “hoạn lộ” của Niyazov cho dù có trích từ báo nước ngoài. Niyazov gia nhập hàng ngũ Đảng (dĩ nhiên là Đảng Cộng Sản Liên Xô) vào năm 1962 lúc ông ta 22 tuổi và còn đang là sinh viên. Sau khi tốt nghiệp Viện Bách Khoa Leningrad năm 67, Niyazov được điều về Trung tâm Điện lực ngoại ô Ashkhabat và cuộc đời ông ta thăng tiến rất nhanh bằng cách nắm giữ những chức chủ chốt trong Đảng Cộng Sản. Báo chí VN không nhắc đến điều này phải chăng sợ người đọc nhận thấy sự tương quan giữa hai chế độ ? Tôi chẳng hiểu tại sao Đảng Cộng Sản VN phải sợ một điều rõ ràng như ban ngày mà cả nước ai cũng biết? Dĩ nhiên là trong xã hội VN cũng có nhiều người thành đạt không qua cái dù của Đảng Cộng Sản VN, nhưng chắc chắn là những người thành đạt đó phải “mũ ni che tai”, sống theo thuyết tam vô: “không nghe, không nói, không thấy” trước những thủ đoạn của Đảng Cộng Sản VN.
Con đường Niyazov đã chọn nào có khác con đường mà biết bao sinh viên VN miễn cưỡng phải chọn: gia nhập đoàn, phấn đấu trở thành đối tượng Đảng để mai này “hoạn lộ” tươi sáng. Tôi nghĩ cũng có nhiều bạn trẻ nghĩ theo con đường đó là việc tốt. Nếu thế tôi chỉ có lời nhắn cùng các bạn rằng: nếu các bạn nghĩ rằng con đường ấy đúng thì cũng nên tôn trọng quyền chọn lựa con đường của những người khác.

 
Turkmenistan có Ruhnama thì VN cũng có Tư tưởng Hồ Chí Minh
3/ Niyazov viết một cuốn sách có tên là Ruhnama trong đó gồm toàn những tư tưởng, suy nghĩ và những lời răn đạo đức. Tất cả các trường học ở Turkmenistan đều phải đưa cuốn sách này vào chương trình giảng dạy và bắt học sinh phải đọc hàng ngày. Ông Niyazov tuyên bố, bất cứ ai đọc Ruhnama ba lần mỗi ngày thì đều có thể được lên…thiên đàng. Thậm chí ông ta còn cho rằng cuốn sách này có giá trị ngang với kinh Coran của Hồi giáo và Phúc Âm của Thiên Chúa giáo. Đúng là kiêu ngạo đến mức ngông cuồng.
Nhưng Turkmenistan có Ruhnama thì VN cũng có Tư tưởng Hồ Chí Minh chứ đâu có thua kém ai, chỉ có điều Đảng CSVN còn tinh khôn hơn nhiều. Ở VN không có cái luật nào bắt đọc Tư tưởng Hồ Chí Minh nhưng báo chí và các cơ quan thông tấn vẫn thường xuyên nhắc nhở đến cái tư tưởng này mỗi khi phải chỉnh đốn một việc gì xấu, làm như đó là một khuôn mẫu phải noi theo. Mặt khác trong đại học đó là một môn học bắt buộc cho dù đó là đại học kỹ thuật. Những "lời dạy" của ông ta treo ở khắp nơi : trụ sở công an, trong trường học, nơi bệnh viện...Vậy thì màng màng cái tư tưởng ấy đâu khác gì Ruhnama? Có khác chăng là đọc Ruhnama thì người ta khi chết sẽ lên thiên đàng, còn với tư tưởng Hồ Chí Minh thì cho dù đã ở thiên đàng (cộng sản) rồi cũng vẫn phải đọc. Chỉ có điều là cả nhân loại ngày nay đang sợ trối chết hai cái thiên đàng ấy.

 "turkmenbasy" có nghĩa là "cha của dân Turkmenistan"
4/ Niyazov bị chỉ trích là tạo ra tệ sùng bái cá nhân xung quanh bản thân ông và gia đình. Một trong những điều lố bịch nhất là ông tự phong cho mình là "turkmenbasy" có nghĩa là "cha của dân Turkmenistan". Ông ta còn đổi tháng giêng thành tên của mình và tháng tư thành tên của mẹ mình. Niyazov cho dựng tượng mình với nhiều kích cỡ và kiểu dáng khác nhau bằng vàng hoặc đồng để đặt khắp nơi. Đặc biệt trong số này có một bức tượng bằng vàng đặt tại thủ đô Ashkhabat, trên đó được gắn hệ thống xoay để nó có thể tự động hướng theo ánh nắng mặt trời. Chân dung ông này cũng xuất hiện trên đồng nội tệ, nhãn những chai vodka, vỏ chocolate, hộp đựng trà cùng vô số áp phích. Ông ta còn cho đổi tên thành phố Krasnovodov nằm trên bờ Caspienne thành thành phố Turkmenbasy.
Không cần phải nói dài dòng, tất cả những điều trên Đảng CSVN đều đã làm, làm nhiều mà còn tinh vi hơn thế nữa. Thử hỏi "cha già dân tộc" là ai ? Rồi ai đã đổi tên thành phố Sàigòn? Rồi trong cả nước tượng và đền của ai chiếm đa số, tượng và đền của ai hoành tráng nhất? Người ta trách Niyarov là ngạo mạn khi dựng tượng dát vàng ở Ashkhabat, nhưng ở VN ngay trong khi hàng chục em bé chết đuối tháng 5/2003 ở Nông Sơn vì không có cầu để đi học hàng ngày thì Đảng CSVN vẫn điềm nhiên cho xây một bức tượng bằng đá hoa cương cao bằng một cao ốc nặng 150 tấn và chiếm ngự giữa một quảng trường mênh mông tại trung tâm thành phố Vinh. Và để giải thích cho kinh phí quá sức tốn kém như thế, Đảng CSVN cho rằng đây là "sự mong đợi từ lâu của đồng bào cả nước, đặc biệt là đồng bào Nghệ An". Câu nói này đâu có khác gì của turkmenbasy khi khánh thành những tượng đài của mình: "Tôi thực tình không muốn nhưng đó là nguyện vọng của dân chúng Turkmenistan! "
* * *
Tất cả những cái "giống giống quen quen" trên có lẽ chẳng có người VN nào muốn, tuy nhiên có một thứ "giống giống quen quen" mà mọi người đều ước ao: đó là việc turkmenbasy lăn đùng ra chết ở tuổi 66, tuổi sung mãn nhất của các vị lãnh đạo.

Viết từ Krasnovodov Việt Nam (28/12/2006)
chỉnh sửa ngày 19/6/2009
Phan-Kiến-Quốc

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Hai bức thư trong ngày

Có hai bức thư của hai phụ nữ Việt Nam vào ngày cuối tháng Chín. Cả hai là những tâm tình đầy tình cảm của phụ nữ, một của một luật sư/nhà văn Đỗ Hoàng Diệu nói về ngày hội 1000 của Hà Nội, nhưng lá thư cảm động nhất là của mẹ Nấm chia xẻ những kinh nghiệm với bà Oanh vợ giáo sư Phạm Minh Hoàng người vừa bị đưa lên TV để nhận tội, mà theo công an Việt Nam thì ông đã bị đồng chí của ông khai ra.  Một cách làm chia rẽ nội bộ của đảng Việt Tân?
Điều đáng lo ngại là bao nhiêu sinh viên của giáo sư Phạm Minh Hoàng đã bị công an mời đi uống nước?

Lưu trữ

Tự điển



Tự điển Việt Nam
đã được bổ sung những ý nghĩa "chính thức"