Bài thứ Nhất (chỉ vì bài báo này tác giả đã bị 4 năm tù giam và 3 năm quản thúc). 10 năm trước tác giả viết bài báo thì bị tù, 10 năm sau TC tấn công lãnh hải, giết ngư dân không ai biết ai hay, chỉ đến khi động vào quyền lợi của của các tổng công ty dầu khí (hẳn là của con ông cháu cha) thì mới được phanh phui tí ti. Thử hỏi nếu ngày nay tuổi trẻ VN vẫn chẳng làm gì hay bị ngăn cấm không làm gì thì tương lai sẽ ra sao cho đất nước VN?
Tóm lại chả ra làm sao cả, vì tất cả đã thuộc về Bắc Triều, yên chí nhé, nhà nước đã lo mọi sự ổn thoả hết, TC đâu chả thấy chỉ thấy an ninh VN ở ngoài ngõ :-)
Hãy cảnh giác với Bắc Triều
Thứ tư, ngày 5/9/2001, ngày đầu thu, trời nắng nhẹ, không khí dịu mát như thể ủng hộ học sinh trong ngày khai giảng năm học mới . Từ các cơ quan bảo vệ pháp luật, từng đoàn xe đặc chủng, ô tô, mô tô, nối đuôi nhau toả về từng ngóc ngách của thành phố trong một chiến dịch vây bắt những người dân chủ tại Hà Nội, chỉ vì họ dám xin thành lập "Hội Nhân Dân Việt Nam ủng Hộ Đảng và Nhà Nước Chống Tham Nhũng".
Hội do hai ông Phạm Quế Dương và Trần Khuê xin thành lập, ngày 2/9/2001. 6h30' sáng, tốp công an đầu tiên ập vào nhà Đại tá Phạm Quế Dương, khi ông còn chưa ngủ dậy. Họ áp giải ông đi lên đồn công an. Họ còn cho ém khoảng mười công an tại nhà để phục tất cả những người đến chơi nhà ông. Hôm đó 8h15', ông Trần Khuê và bạn ông là bà Nguyễn Thị Thanh Xuân cũng chung số phận. Sau đó họ trục xuất về thành phố Hồ Chí Minh. 9h30,' Nguyễn Vũ Bình từ nhà tôi đến chơi nhà ông Chính cũng bị triệu tập lên đồn. 14h20 chiều cùng ngày đến lượt tôi cũng vinh dự được xe đặc chủng của công an ghé tận cổng đưa lên công an quận Đống Đa. Tất cả những người trên trong giấy triệu tập của công an đều ghi rõ: "Hỏi việc có hoạt động liên quan đến an ninh quốc gia".